Miền đất hứa

somewhere in USA

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ một bộ phim của Mỹ về ngày mai…

Khi bộ phim Tomorrow Land vừa ra mắt, tôi đang ở Mỹ và háo hức đi xem. Tiếc là hôm đó đến muộn, lúc vào trong rạp thì phim đã chiếu rồi! Lúc đó tôi ước lượng chắc khoảng hơn 30 phút, nên vẫn ngồi xem 1 tiếng còn lại, dù hầu như không có gì lý thú! Xem xong có chút thất vọng! Nhưng hóa ra không phải vậy… Trong chuyến bay từ Mỹ trở về VN, tôi có xem lại bộ phim này. Lúc đó mới vỡ lẽ ra là mình đã bỏ lỡ gần 1 tiếng đầu của bộ phim, và đó mới là phần thú vị! Rõ ràng một bộ phim ra rạp là sản phẩm hoàn hảo nhất có thể của một ekip lớn. Việc bỏ lỡ tới 1 tiếng mà có tới 24 hình/giây, tức là bỏ lỡ 86.400 hình, là điều không nên chút nào. Đáng lẽ tôi nên ra về ngay khi biết mình đã bỏ lỡ quá nhiều…

Nội dung bộ phim kể về một cô bé cùng vài cộng sự tìm cách giải cứu tương lai tồi tệ sẽ xảy ra, bằng cách thay đổi thực tại. Các cộng sự không thể làm được, mà cần sự giúp đỡ của cô gái, còn cô gái cũng không thể tự làm một mình. Trong phim có sự xáo trộn về quá khứ, hiện tại và tương lai. Diễn biến thời gian trở nên bất thường, để biểu đạt ý đồ của người làm phim. Thực tế thì rất đơn giản, hiện tại là sản phẩm của quá khứ, và ảnh hưởng đến tương lai. Vậy theo tính chất bắc cầu thì quá khứ cũng sẽ ảnh hưởng đến tương lai. Nếu hôm nay chúng ta chưa giải quyết xong việc của ngày hôm qua, thì ngày mai cho dù ở hình thức nào, vẫn sẽ chỉ mang dáng dấp của ngày hôm qua. Việc cất giấu quá khứ, hay đốt quá khứ để cố quên đi, đối với cá nhân tôi cho là một việc làm ngu xuẩn. Hãy giải quyết dứt điểm hoặc sống chung với quá khứ một cách yên bình. Hãy để ngày hôm nay nhìn lại và thấy những điều đã qua hoặc là đẹp đẽ hoặc là bình thường, chứ không có gì nặng nề cả. Đừng để sức nặng của quá khứ kéo lê mình tụt lại, ì ạch và mài mòn đi. Dòng chảy cuồn cuộn của thời gian, của những ý tưởng mở ra những điều mới lạ, luôn khiến con người ta cần phải vận động cả trí óc và toàn bộ cơ thể. Bởi vậy, những kẻ sống ủ dột hay thậm chí đắm say với quá khứ, thực ra có thể coi như chết rồi. Ngày hôm nay, hãy đẩy mình chạy trên chiếc xe 4 bánh của cơ hội mới, thách thức mới, niềm tin mới và cuộc sống mới.

Với nhiều người, nước Mỹ là một miền đất hứa! Đó là nơi có thể biến nhiều ước mơ trở thành hiện thực! Chỉ là “có thể”! Không thể đếm xuể những người muốn đặt chân đến nước Mỹ, tìm mọi cách hay bất cứ giá nào để đến Mỹ! Nhưng dường như, chỉ những người vô tư nhất mới đạt được mục đích của mình! Cũng chẳng thể đếm nổi đã có bao nhiêu người hỏi tôi về cách xin visa vào Mỹ! Dù từng có kinh nghiệm, nhưng thực ra kinh nghiệm của tôi về xin visa Mỹ là quá sơ sài bởi lần nào cũng dễ dàng hơn những gì tôi tưởng tượng rất nhiều! Tôi cũng không hiểu sao lại đơn giản thế, và tôi cũng không quan tâm! Đó là việc của các bạn Mỹ! Mỹ là Mỹ, còn tôi là tôi!

Với tôi, miền đất hứa là miền đất được lựa chọn để giúp những người thậm chí lập dị có một môi trường tốt để phát triển, để người bình thường không trở thành lập dị, và để người lập dị cũng trở nên bình thường. Miền đất hứa là nơi khiến những ước mơ hoài bão của bạn có thể được chia sẻ và thực hiện bởi chính bạn. Đó không phải là nơi để bạn sống cuộc sống do người khác nghĩ ra, muốn bạn làm theo. Mà đó là nơi sinh ra từ tâm trí của bạn. Có ai đó tặng cho bạn một ngôi nhà đầy đủ tiện nghi và bảo hãy coi đó là nhà của bạn. Nhưng việc coi đó là nhà của bạn hay không lại phụ thuộc vào bạn. Nếu bạn thấy không gian đó chưa đủ thân thuộc hay ấm áp, thì dù tiện nghi đến mấy, đó vẫn chưa thể là nhà của bạn. Đó phải là thứ do chính bạn cảm nhận và quyết định! Có nhiều người chỉ chọn điều kiện tốt, mà quên đi cảm nhận thật sự, chẳng mấy chốc, họ sẽ thấy lạc lõng! Tất nhiên, chọn sai thì có thể chọn lại. Người ta hay nói đến những thứ đại loại như rút kinh nghiệm, có thêm bài học mới. Nhưng đôi khi đó là sự chống chế cho những sai lầm không thể tha thứ được, và sợi dây kinh nghiệm thì rút mãi chẳng bao giờ hết, hay khi bát nước đổ đi, sẽ không thể lấy lại được. Và miền đất hứa không phải là miền đất mà những lời hứa được thực hiện.

Trở lại bộ phim tôi nhắc đến, ở phần cuối, cô gái đã cứu được tương lai, rồi trở thành người trao chiếc huy hiệu cho những người có chung niềm đam mê với mình, và đó là những người có tố chất, tiềm năng tự tạo cơ hội để có thể đặt chân đến Tomorrow Land, nhưng sự lựa chọn là ở chính bản thân mỗi người! Ai cũng vậy, ai cũng sẽ được trao cơ hội, thậm chí tự tạo cơ hội cho mình và có quyền lựa chọn! Đúng quá đi chứ!

Bởi vậy, miền đất hứa của tôi do chính tôi tạo ra và có thể ở bất cứ nơi đâu!

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Thân già hồn trẻ

kool-old-people

Hôm vừa rồi gọi điện về nhà, mình thấy bố mẹ có vẻ lo lắng về mấy bệnh người già. Hay mới hôm qua, chat chit với mấy chị em gái ở Việt Nam, thấy than thở về tuổi tác. Mình thì cũng chẳng biết nói năng an ủi thế nào. Nhưng mình nghĩ, ai mà chẳng phải già đi, rồi về với cát bụi, quan trọng là tinh thần và thái độ với cuộc sống thế nào thôi! Trong chuyến đi Mỹ này, điều thú vị nhất mà mình học được là thái độ sống tích cực của những người già ở đây! Thi thoảng mình lại gặp những người già rất đáng yêu, mà mình hay dùng từ “kool” – một từ nghe có vẻ “trẻ trâu”, nhưng mình lại thấy rất hợp để dành cho họ!

Mấy ngày đầu đến Philly bang Pennsylvania, mình đi dạo, tự để mình đi lạc, cho nhớ đường. Đang rảo bước trong dòng người dào dạt thì mình bỗng nghe phía trước có tiếng hát và bị nó quyến rũ đi theo. Và thật tuyệt khi mình nhìn thấy một hình ảnh quá đáng yêu! Một ông già Mỹ trắng khoảng 60-70 tuổi, dáng tầm thước, tóc bạc phơ, bồng bềnh sóng, đeo một chiếc balo nhỏ sau lưng. Ông mặc một chiếc áo sơ mi dài tay xanh nhạt và chiếc quần âu đã bạc màu, cùng một đôi giầy thể thao trông rất năng động. Tay ông cầm một quyển sách nhạc, đeo tai nghe, đôi chân ông cứ hân hoan bước, vừa đi vừa hát thánh thót. Sở dĩ dùng từ “thánh thót” là bởi mình tìm mãi không cótừ nào miêu tả được chất giọng của ông. Một chất giọng vừa trầm ấm, lại vừa ngân nga, theo từng giai điệu nhạc. Chất giọng ấy làm mình liên tưởng tới opera hay những bài thánh ca ở nhà thờ. Mình cứ bị giọng hát của ông cuốn theo, và mình đi song song với ông lúc nào chẳng biết. Thấy mình đi bên cạnh, ông bỗng giật mình và nhìn sang. Mình mỉm cười chào ông. Ông bỏ tai nghe ra để có thểnghe mình, chắc có lẽ ông nghĩ mình hỏi đường : “What can I help you, little girl?” Mình khen giọng hát của ông, xin phép đi cùng, và bảo ông cứ tự nhiên hát, đừng để ý đến mình. Ông ngạc nhiên và cười lớn. Rồi ông kể cho mình nghe là ông đang tập hát để sáng Chủ Nhật tới hát cùng mọi người ở nhà thờ. Wow thảo nào hehe… Ông và mình trò chuyện một lát, cùng đi qua mấy block nhà. Mình chia sẻ với ông là mình vừa mới đến đây, đang rất háo hức khám phá Philly. Ông chỉ cho mình mấy địa điểm nên đi, rồi mời mình nếu sáng Chủ Nhật tới mà rảnh thì ghé nhà thờ này nghe ông hát. Mình cảm ơn, rồi chia tay ông ở một ngã tư đường. Ông chúc mình có một chuyến đi vui vẻ, rồi lại đeo tai nghe, bước đi và hát…Mình vẫn còn luyến tiếc hình ảnh quá đẹp đó, đến nỗi phải ngoái lại nhìn. Từ đằng sau, ông trông như một cậu bé đang tung tăng chân sáo đến trường… Ông là một niềm hân hoan mà mình cóp nhặt được trong chuyến đi này, và mình sẽ nhớ về ông những lúc mình cảm thấy xuống tinh thần…

Thực ra ở đây, không khó để nhìn thấy những người già hồ hởi, tươi tắn như thế! Họ cứ như những nốt nhạc tươi vui, nhấc bổng cả khuông nhạc lên, hay nhấc bổng cả những tinh thần ủ dột trầm buồn ở cái xứ này! Lại càng không khó để thấy những đôi tình nhân già nắm tay nhau đi trên phố, chẳng thèm vội vàng bước, cứ chầm chập theo nhịp riêng của họ! Hay thậm chí còn khoẻ khoắn cùng đạp xe bên nhau dạo bờ sông, đi ra khỏi thành phố dã ngoại, và để mắt nhắc nhau từng cái đèn xanh, đèn đỏ. Và rồi họ hồn nhiên đặt lên má, lên môi nhau những nụ hôn nhẹ nhàng. Nhưng với mình, mình lại nghĩ những nụ hôn đó còn sâu hơn, nồng hơn cả những cái hôn của bọn trẻ! Cũng ở Philly, một lần mình đi dạo qua Rodin Museum – bảo tàng những sản phẩm nghệ thuật của nhà điêu khắc nổi tiếng Auguste Rodin thế kỷ 19 – nơi có bức tượng của The Thinker, Adam, Eva, và bức phù điêu lớn The Gates of Hell. Ngay phía trước đó và cũng là khoảng giữa khuôn viên là một cái hồ nhỏ (áng chừng nhỏ hơn Hồ Con Rùa ở Sài Gòn ấy) có một đôi tình nhân già đang ngồi cạnh hồ, đang giữ nguyên tư thế ôm nhau, hôn lên má, và nhờ một đôi bạn già khác chụp ảnh cho. Tay mình đang cầm điện thoại chụp ảnh từ nãy đến giờ, mà lúc đó cứ như bị đóng băng, muốn giơ lên chụp nhưng chỉ biết đứng ngắm nghía và mỉm cười. Mình lặng người đi, không chỉ bởi vì hình ảnh quá đẹp đó, mà tự dưng nhận ra rằng…ngay phía trước The Gates of Hell – Cánh Cổng của Điạ Ngục ấy, chắc Thần Chết cũng phải ngả mũ cúi chào đôi tình nhân già kia…

Lần khác, mình cũng đang đi dạo, đến gần công viên, nhìn từ xa thấy một bà già dắt một chú chó qua đường, mà hình như bà bị mù vì có cầm cây gậy khua khua phía trước. Chưa kịp tới gần, đã thấy xe đi trên đường dừng hết lại, mọi người đi bộ cùng đều nhường đường và vài người dắt bà qua đường. Rồi bà lại khua khua chiếc gậy cùng chú chó nhỏ đi tiếp, về hướng công viên. Một anh thanh niên đang mải nói chuyện điện thoại, đi cắt ngang qua bà. Chỉ trong tích tắc suýt nữa thì đâm sầm vào bà, may sao đúng lúc ấy, anh kịp nhận ra, giật mình nhảy dựng lên, kiểu như có võ, tránh không đụng vào bà. Bà cụ vẫn không biết gì và vẫn đi tiếp. Lúc mình tới gần, bà chỉ còn cách một cái cột đá vài bước chân, cũng gần như chuẩn bị đâm sầm vào đó. Mình chuẩn bị nhào tới để đỡ bà, thì cây gậy “thần thông” của bà đã phát huy tác dụng. Đụng phải vật cản phía trước, câu gậy trên tay bà cũng chuyển hướng, dọn đường cho bà sang phía bên cạnh thông thoáng hơn. Bà đi ngang qua mình. Một khuôn mặt trắng hồng trên nếp da nhăn nheo. Kỳ lạ thay, khuôn mặt ấy lúc nào cũng như đang mỉm cười vậy. Chú chó nhỏ lại loắt choắt dẫn bà đi cùng với cây gậy “thần thông”. Nhiều người già ở đây, dù thế nào họ vẫn muốn tự lập, không muốn để người khác phải lo lắng cho mình.

Trên chuyến xe buýt từ Philly bang Pennsylvania tới Houston bang Texas, mình ngồi gần một ông già đội chiếc mũ rộng vành, đi ủng, đúng chất cao bồi miền Tây. Gương mặt ông hồng hào và đẹp như ông già Noel. Ông cảm ơn khi mình khen chiếc mũ của ông, lúc đó mình nhận ra rằng ông sở hữu một nụ cười hiền hòa đầm ấm và cả giọng nói cũng ấm áp dễ chịu, khác hẳn cái nắng gắt của miền Tây hoang dã. Đi xe buýt phải 2 đêm mới tới nơi. Đêm đầu tiên, trong lúc dừng để nghỉ nửa tiếng ở trạm xe buýt, mình phải đổi xe khác và làm lại thẻ hành lý. Mình lần đầu đi nên cũng lơ ngơ, chưa hiểu thủ tục ở đây. Thấy mình có vẻ lúng túng, ông hỏi thăm và hướng dẫn cho mình. Tuy cùng đi về phía bang Texas, nhưng rồi ông và mình vẫn tạm biệt nhau vì điểm đến là 2 thành phố khác nhau. Mình chỉ nhớ mãi giọng nói trầm ấm, nhấtlà khi ông nói “I am coming home” một cách đầy ngọt ngào. Cũng vẫn là câu “I am coming home” ấy, mình lại được nghe từ một ông già khác, nhưng là trên chuyến tàu điện metro trong thành phố Houston. Trong khi vẫn còn nhiều chỗ trống, ông lại chọn ngồi xuống cạnh mình và nở một nụ cười hiền hậu. Mình hỏi thăm ông thì được biết là dù cao tuổi nhưng ông vẫn hàng ngày đi làm dược sĩ tại trung tâm sức khỏe cho người già. Niềm vui của ông là ông vẫn còn khỏe mạnh để có thể chăm sóc cho chính những người ở tuổi ông. Nhà ông ở vùng ngoại ô, nên ông lái xe ô tô riêng đến sát thành phố gửi xe ở đó và đi metro vào nội thành. Giờ thì ông đang trên đường về nhà. Ông hỏi thăm về chuyến du lịch của mình và bảo mình là đến xứ Texas phải tới trang trại nhé, phải ngắm nghía những con bò sừng dài “Texas longhorn” mà chỉ ở đây mới có nhé! Rồi ông mở điện thoại giơ ảnh cho mình xem về ngôi nhà và trang trại của gia đình ông. Đúng chất Texas! Rồi 2 ông cháu chia tay nhau. Mình chúc ông một bữa tối vui vẻ bên gia đình, còn ông thì chúc mình có một chuyến đi khám phá nước Mỹ thú vị và gặp những người bạn tốt, bởi ông bảo “You deserve it, nice girl!”…

Xứ Texas rộng lớn, và có vẻ như nhiều nhà cao tầng hơn thảo nguyên. Hoặc đó là do mình tưởng vậy. Một ngày trời nắng đẹp, bạn mình lái xe đưa ra bãi biển phía Đông Nam chơi surfing – lướt sóng. Ở đó, có một tiệm bán và cho thuê đồ lướt sóng, tên  là Bingo. Vào mới biết, hóa ra đó chính là nickname của ông chủ tiệm –Bingo (cũng là nickname bắn Half – Life của mình một thưở chứ, duyên thế). Ông to béo, ăn mặc đầy màu sắc, và để tóc dài, bạc trắng. Ông nói chuyện rất có duyên, hay pha trò và có phong thái của dân hippie. Trong lúc ông đang trò chuyện với bạn, mình ngó nghiêng tiệm. Ở một góc trưng bày những chiếc cúp có ghi cả vô địch nam, vô địch nữ lướt sóng, mình thấy một vài bức ảnh đen trắng từ thập kỷ 70, 80. Trong ảnh là đôi nam nữ thanh niên mặc đồ bơi bên cạnh tấm ván lướt sóng, trông rất hạnh phúc. Dù anh chàng trong ảnh trẻ măng, nhưng mình vẫn nhậnra đó chính là ông Bingo. Họ có vẻ như là đi du lịch ở các bãi biển khác nhau để lướt sóng. Một lúc sau, khi Bingo đưa bọn mình tới phòng khác để chọn ván, thì gặp một người phụ nữ cũng tóc bạc trắng, đầu quấn một chiếc khăn vẫn phong cách hippie, đứng bên cạnh chiếc trống Latin to, thuôn dài. Hóa ra bà cũng thích chơi nhạc cụ. Mình thấy bà có nét giống người phụ nữ trẻ trong tấm ảnh lúc nãy. Mình quay sang hỏi Bingo : “Is that your wife?” Ông nói : “Oh yes, she is my beautiful wife!” rồi nhìn bà đắm đuối… Wow, beautiful nhé! Vẫn dùng từ đó để nói về người vợ khi cả hai đã ngoài 60 tuổi! Thật đáng yêu!

Thực ra, nhìn người trẻ thấy hồ hởi phấn chấn đã đành, chẳng có gì lạ! Ngắm người già mà vẫn thấy vui, thấy họ truyền được tinh thần và năng lượng cho mình, thế mới thú vị! Đến các club ở Houston Texas này, già nhảy còn hăng hơn cả trẻ! Từ những vũ điệu salsa phóng khoáng, đến những điệu nhảy truyền thống hoặc mới mẻ của miền Tây, đều thấy có mặt những ông bà già tóc bạc phơ, trông ở ngoài thì có vẻ chậm chạp, nhưng vào sàn nhảy thì dẻo dai lắm! Những cánh tay khua lên, hạ xuống, những cái uốn người, xoay tròn được thực hiện điêu luyện, như là việc quá quen thuộc với họ qua hàng chục năm nay. Vừa tối hôm nọ, trong salsa club, có một ông già Mỹ Latin ra mời mình nhảy. Mình thì không biết nhảy nên ông hướng dẫn. Tay ông dắt mình, chân ông thì lướt như đang trượt patin. Và vẻ mặt ông thì đang rấtthưởng thức âm nhạc. Mình thấy còn tự tin hơn cả lúc trước nhảy cùng mấy anh chàng trẻ trung. Đến đoạn ông đẩy nhẹ mình để xoay vòng 360 độ, thấy cảm giác y hệt trò lộn cầu vồng chơi hồi bé! Lúc đó cứ như là có một vé đi tuổi thơ vậy…

Và thế đấy! Có một cơ số người già mà mình gặp! Thân họ già thật, nhưng hồn họ có bao giờ già đâu!!!

Còn mình á? Mình biết mình là ai chứ! Và mình biết là hồn mình, tinh thần mình thì…vãi cả trẻ! Lúc nào mình cũng có cảm giác…mãi mãi tuổi 20 ý…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Nước Mỹ và Tôi

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ lúc tôi…ném niềm vui lên trời…

Tôi biết đến… Một nước Mỹ xâm lược qua những trang sách dưới mái trường XHCN. Một nước Mỹ hầm hố trong hình dáng của chiếc xe Hummer mà tôi đã từng thích điên lên khi lần đầu nhìn thấy nó trên tivi cách đây 8 năm. Một nước Mỹ bạo lực qua những bộ phim hành động bom tấn từng ngày từng giờ chiếu nhan nhản ở khắp nơi. Một nước Mỹ siêu cường trong suốt những năm đại học khi tôi chọn ngành học chuyên sâu về Mỹ. Chính trị, Luật pháp, Lịch sử, Quan hệ quốc tế, từ những thứ hàn lâm nhất cho đến những thứ tầm thường nhất, từ những vệt sáng cho đến khe tối của nước Mỹ có thể tôi từng nghe qua. Đúng vậy, tôi biết khá nhiều về nước Mỹ trong suốt 25 năm qua nhưng chỉ qua sách báo, tivi, internet…Và điều đó có nghĩa là thực ra tôi chẳng biết quái gì về nước Mỹ cả!

Rồi 1 ngày tôi đặt chân đến nước Mỹ…

Khu nhập cảnh ở sân bay tràn ngập người nước ngoài, hơn rất rất nhiều so với những người trở về quê hương. Người ta xếp hàng lũ lượt thành một con rắn khổng lồ, cuồn cuộn với độ dài chắc chắn sẽ đạt kỷ lục Guinness. Nước Mỹ hấp dẫn con người ta một cách kỳ lạ.

“Một nước Mỹ” mà tôi từng biết đến là tổng hòa của “những nước Mỹ” như thế này… Một New York náo nhiệt, hừng hực sức sống và Tự Do, bao trùm những tòa nhà chọc trời kênh kiệu nghiêng mình soi bóng xuống mạch nước Đại Tây Dương trong veo. Một Mystic quá đỗi thanh bình, yên ả, nơi những con tàu neo đậu, những ngôi nhà tĩnh lặng chen giữa những khoảng không tinh khôi. Một Boston hiền hậu, cổ kính bao bọc những trí tuệ đỉnh cao và tư tưởng tiến bộ trong ngôi trường Harvard nổi tiếng nhất thế giới. Một Washington điềm đạm, chững chạc, ẩn trong mình bao nỗi niềm tâm sự với câu chuyện bất tận đầy hy sinh, mất mát mà vẫn vươn lên mạnh mẽ như những tượng đài sừng sững. Một New Haven nhỏ nhắn, dịu dàng và đầy quyến rũ uốn mình qua những dãy nhà, con phố, hàng cây san sát. Một bầu trời xanh ngắt hay xám đen. Một cái nắng ngọt ngào hanh khô. Một cơn gió lạnh lẽo ve vuốt. Một làn sương mỏng tang đầy ảo ảnh. Một cơn mưa rào gắt gỏng rồi thầm thĩ, tí tách kể chuyện. Một bác da màu bán vé tàu trìu mến tư vấn cách đi tiết kiệm nhất. Một chị da vàng bán đồ lưu niệm hồ hởi chào hàng rồi lúc cuối còn tặng khách thêm vài món đồ nữa. Một chú da trắng làm nhân viên kỹ thuật nhưng lại vô tư đẩy một đống hành lý giúp “cô bé” bơ vơ, lơ ngơ… Và yêu thế những con người Việt Nam tôi được gặp ở nơi đây hòa nhập mà không hòa tan chút nào!

Có thể tôi là người may mắn vì có một chuyến đi tuyệt vời hơn cả mong đợi…

Điều thú vị là cho tới tận bây giờ, nước Mỹ trong tôi vẫn gần gũi và xa lạ như thuở ban đầu…

Chỉ có điều, người ta bảo rằng Mỹ là đất nước có thể biến những giấc mơ thành hiện thực, nhưng với tôi, đó là nơi giấc mơ không bao giờ trở thành hiện thực…

Đúng vậy, với tôi, nước Mỹ chỉ là một giấc mơ, và Việt Nam mới là hiện thực.

Với tôi, điểm giống nhau duy nhất giữa nước Mỹ, Việt Nam hay bất kì nơi nào, đó là những quyền cơ bản của con người : Quyền được Sống, Tự do và Mưu cầu Hạnh phúc.

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Bonus: Từ giờ trở đi, tôi sẽ không chúc cả thế giới ngủ ngon nữa 😉