Way back into love

fullsizeoutput_8ae

Mình thuộc tuýp người hiện đại, nhưng lại yêu thích những thứ cổ điển. Nếu ai đã từng xem bộ phim lãng mạn “Music and Lyrics” với câu chuyện tình của Alex và Sophie thì sẽ mê mẩn bài hát này. Mỗi bản nhạc là một câu chuyện. Mỗi bản soundtrack là một bộ phim. Có những bài hát chỉ cảm được cái hay của lời, có những bài lại chỉ cảm được cái hay của giai điệu, nhưng khi “Way back into love” cất lên mới thấm từng câu từng chữ, từng giai điệu hoà quyện với nhau ngọt ngào, day dứt, khát khao đến thế! Và đây là bài hát tiếng Anh đầu tiên khiến mình rơi nước mắt khi hát…

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/way-back-into-love-cover-nmbt.vW4W2awW2Jyx.html

https://drive.google.com/file/d/0BxaqmR3Q1VWnUzRHVnBqS1NaekU/view?usp=sharing

Còn đây là bản dịch của mình! Không phải dành cho những ai muốn quay trở về với tình yêu cũ! Mà dành tặng những người muốn cất đi quá khứ, vượt lên trên tất cả những tổn thương, để tìm đến nguồn cảm hứng mới, những người luôn có niềm tin, hy vọng vào tình yêu và muốn thực sự tìm lại cảm giác yêu đã bị đánh mất…

_Con đường trở lại tình yêu_

Em đã từng sống với những cái bóng ám ảnh lơ lửng trên đầu

Em đã từng say ngủ trên chiếc giường bên dưới những đám mây hững hờ bao phủ

Em đã từng cảm thấy cô đơn một thời gian dài

Mắc kẹt trong quá khứ tưởng chừng như không thể vượt qua nổi…

Em đã từng cất giấu đi tất cả hy vọng và giấc mơ của mình

Để biết đâu đấy một ngày nào đó em sẽ cần đến chúng

Em đã dành một khoảng thời gian khác

Để xoá tan hết những khoảng trống  nhỏ nhoi mong manh trong tâm trí em…

Bởi tất cả những điều em khao khát là tìm thấy một con đường trở lại tình yêu

Em sẽ chẳng thể làm gì được nếu thiếu tình yêu…

Em đã từng nhìn lên bầu trời đêm nhưng những vì sao từ chối lấp lánh

Em đã từng tìm kiếm nhưng chẳng thấy chút dấu hiệu nào

Nhưng em vẫn tin có điều gì đó đang chờ đợi em ngoài kia

Một nửa tâm hồn em phải ở đâu đó ngoài kia chứ!

Em chờ đợi ai đó có thể rắc tung lên những tia sáng

Chứ không phải chỉ đưa em đi xuyên qua màn đêm

Em có thể mở lòng và nhận biết những chỉ dẫn từ anh…

Tất cả những điều em muốn làm là tìm thấy con đường trở lại với tình yêu

Em sẽ chẳng thể làm gì nổi nếu thiếu con đường tình yêu ấy

Nếu em mở trái tim mình ra một lần nữa

Em tin và hy vọng rằng anh sẽ vì em đi đến cuối con đường…

Có những khoảnh khắc em không biết liệu đó có phải là sự thật không

Hay liệu có ai đó rung cảm như em không

Em cần những rung động đầy cảm hứng

Chứ không phải những dàn xếp sắp đặt…

Tất cả những điều em khao khát là tìm thấy một con đường trở lại với tình yêu

Em sẽ chẳng thể làm gì nổi nếu thiếu con đường tình yêu ấy

Nếu em mở trái tim mình ra với anh

Em hy vọng anh sẽ chỉ cho em biết cần phải làm gì

Và nếu anh bắt đầu nắm tay em bước đi, thì em muốn anh biết rằng…

Em sẽ ở bên anh cho đến cuối con đường…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Tình yêu

IMG_0936

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ câu hỏi Tình yêu là gì?

Ồ hình như đã lâu lắm rồi tôi mới mở đầu một cách quen thuộc như thế! Cũng có thể thời gian qua, tôi đã chán những thứ quen thuộc, thậm chí chạy trốn những thứ quen thuộc, để đến với những điều mới mẻ! Đôi khi nghĩ cũng chẳng để làm gì, bởi thứ mới mẻ lâu dần cũng trở thành quen thuộc mà thôi…

Quay trở lại câu hỏi Tình yêu là gì? Tôi tự nhận mình là người không biết gì nhiều về Tình yêu. Có thể tôi không biết nói từ Yêu hoặc không có khả năng nói được từ đó. Tôi chỉ biết cuốn theo những rung cảm của riêng mình…

Với tôi, Tình yêu phải có đầy đủ những chất xúc tác, như một phản ứng hóa học vậy. Chính vì thế, tình yêu tồn tại ở một hoặc một vài nơi, chứ không phải ở bất kì nơi đâu. “Anh yêu em” tức là ở đây, lúc này “Anh yêu em”. Vào lúc này khi anh nói câu đó, không có nghĩa là ngày mai anh yêu em, năm sau anh yêu em, hay cả đời này anh yêu em. Đó là tình yêu lý tưởng hóa, thậm chí là ảo tưởng! Hãy quên đi những câu chuyện cổ tích về tình yêu mãi mãi, tình yêu vĩnh cửu, không bao giờ tồn tại! Hãy sống trong thế giới thực, với tình yêu thực sự! Tình yêu thực sự là ngay ở đây, chúng ta đang yêu nhau, nhưng đi chỗ khác, hoàn cảnh khác, chưa chắc! Cái bánh này anh và em cùng ăn với nhau tại nhà hàng này, do đầu bếp này làm, vào buổi hoàng hôn này, thật là ngon! Cũng đúng cái bánh này chúng ta không ăn ở đây mà mang về nhà ăn, thì không ngon được như thế! Sẽ có người bảo rằng thật vớ vẩn, thế còn thứ tình yêu mà cho dù đi bất cứ đâu, ăn bất cứ thứ gì, chỉ cần có nhau, thì cái bánh nào cũng ngon? Ồ có chứ, nhưng tình yêu cũng như mọi thứ trên đời, luôn cần Thời Điểm! Và nó chỉ tồn tại ở một quãng thời gian nhất định mà thôi!

Tình yêu sẽ đến vào đúng thời điểm khi hai con người cảm thấy cần nhau, như họ cần không khí để thở! Không vì bất kì điều gì, chỉ cần được gặp nhau, nhìn thấy nhau, nghe thấy nhau là đủ! Nhưng đủ rồi họ lại thấy thiếu! Họ muốn chạm vào nhau, siết chặt lấy nhau! Và tình yêu thăng hoa vào lúc ấy, khi hai tâm hồn hòa làm một, hai cơ thể không còn khoảng cách, tan chảy vào nhau, nhỏ những giọt mồ hôi lộp bộp! Vị mặn chát lúc ấy biến thành vị ngọt thanh! Mùi mồ hôi lúc ấy biến thành thứ nước hoa quyến rũ nhất trên thế gian! Những dấp dính lúc ấy trở nên tinh khiết! Những quấn siết lúc ấy trở thành những nâng niu nhẹ bẫng! Những âm thanh như bản rap lúc ấy biến thành nhạc cổ điển! Và lúc ấy không phải là lúc khác! Vào lúc khác, nhưng với cảm xúc khác, thì không phải là tình yêu, đó là tình dục! Tình dục có thể hưng phấn hơn, thích thú hơn, nhưng không thể chỉ vì thế mà trở thành tình yêu!

Đúng, Tình yêu là rất thiêng liêng, nên rất quý, rất hiếm! Có những người đến nửa đời hay thậm chí đến lúc chết mới biết thế nào là Yêu, hoặc…cũng chẳng biết thế nào là Yêu!

Bởi thế nên ừ thì hãy cứ yêu đi khi còn có thể, nhưng tôi xin người hãy thật thận trọng khi nói từ Yêu…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Tình báo hay Báo tình

1050799484_tg_15_3_diep2

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của mình bắt đầu từ câu hỏi “Dạo này tình yêu tình báo thế nào?”…

Thế quái nào mà người ta lại cứ hay hỏi nhau bằng cái câu hỏi chán chết đấy nhỉ? Mà tình yêu thì liên quan quái gì đến tình báo chứ? Phải chăng vì chúng cùng có chung chữ “tình” và dùng để chỉ các hoạt động… bí mật? Cóc biết! Con cóc là cậu ông trời, mà mình là cháu ông trời, vậy thì con cóc là Cụ của mình. Cụ mình biết, chắc mình cũng biết chút xíu! Mình biết là mình không tin tình báo tẹo nào, vì ít nhất thì cả Tình và Báo, mình đều không tin!

Hồi còn đại học, trường Ngoại Giao mình thường có mấy đứa được đặc cách vào thẳng, chuyển từ trường quân sự gì đó sang học. Bọn trong trường bảo nhau, mấy đứa đó sau này làm tình báo. Mình cũng chẳng hiểu tình báo nghĩa là gì. Không thèm tra từ điển, mình láng máng nghĩ rằng tình báo nghĩa là báo cáo tình hình. Thế thì chúng nó học cái đếch gì ở trường mình nhỉ? Để học kỹ năng ngoại giao hay tìm hiểu xem đứa nào có khuynh hướng phản động để khoanh tròn theo dõi? Kể cũng có lý, vì ở trường Ngoại Giao, là chuyện bình thường khi có khá nhiều đứa truyền tay nhau và đọc tài liệu phản động như là một thứ công cụ để kiểm chứng những gì thầy cô giảng trên lớp, hay trong sách ngoại giao và tài liệu photo mà lúc nào cũng được in kèm dòng chữ “Lưu hành nội bộ”. Thực ra cũng chẳng có gì đặc biệt, mà chả biết mấy đứa kia có tí tình báo nào không, chỉ biết giờ ra trường, có đứa mất tích thật, không ai biết nó ở đâu và làm cái quái gì. Mình chả tin, nhưng mình lại mong chúng nó làm tình báo thật, vì mình nhớ là mình chưa từng gây hiềm khích gì với đứa nào, sau này nhỡ có chuyện gì, hy vọng tình đồng môn có thể giúp đỡ mình!

Ra trường rồi, mình lại có bạn thích làm tình báo. Bạn mình hiền lành lắm, vậy mà sau một cú sốc tinh thần, lại đi xăm hình nhằng nhịt ở tay. Tới hôm đi thi cử gì đó ở Tổng cục 2, 3 hay 4 gì đó, mình cũng không rõ, mặc dù lý lịch rất tốt và được người ta rất ưng, nhưng rồi chỉ vì cái hình xăm dễ thấy quá mà bạn mình bị đuổi thẳng cổ. Xời, mình đếch tin là tình báo không ai có hình xăm! Rồi còn được nghe kể bạn nọ có bố làm tình báo ở Mỹ. Vào một ngày đẹp trời, đang ở trong nhà, tự dưng thấy súng ở ngoài cứ nã đạn vào choành choạch, may mà đếch chết! Sau ra khỏi ngành vì bị bại lộ tung tích. Mình bảo cần gì ở Mỹ, về Việt Nam mà xem bắn nhau chí choé, có người chết hẳn hoi, mà lý do chỉ vì nhìn đểu nhau ngoài đường, chứ chả cần phải làm tình báo!

Mấy năm mình tập toẹ làm báo tình, à quên báo hình, tức truyền hình! Có mấy lần người ta cứ rủ rê tham dự hội thảo này, bàn tròn kia, bàn về đủ thể loại vấn đề từ to đến bé, từ thực tế đến tâm linh. Cái thì công khai, cái thì bí mật. Một anh đồng nghiệp dặn mình đừng có đi mấy chỗ đó hay giao du với những người này. Có đại ý mà mình nhớ mãi rằng “Trong số đó, một vài trí thức có khuynh hướng phản động, nằm trong danh sách theo dõi của tình báo, nên đừng để bị liên lụy”.  Ờ mà thế quái nào lại toàn trí thức có khuynh hướng phản động, còn nông dân thì không nhể? Hay nhể? Tóm lại, mình chẳng quen ai phản động cả, và trí thức nào cũng yêu nước hết! Thế mà ngày nọ, một bậc đàn anh của mình bị nghi oan có dính líu đến chính trị phản động. Chuyện cũng chẳng có gì ngoài những lời kể ngắn gọn mà mình được nghe về không khí của những cuộc tra hỏi với an ninh tình báo gì đó. Đại loại là căng thẳng và gay cấn! Rồi thì bất kì ai cũng chỉ biết thốt lên một câu “Có trời mới biết được bọn tình báo làm gì!” Ví dụ điển hình như cách đây lâu lâu, có vụ bắt một người chỉ vì mấy cái bao cao su đã qua sử dụng, và sau đó điều tra được ra người ta là luật sư cầm đầu một nhóm phản động chẳng hạn. Đấy, mình sợ lắm, chỉ cầu mong cuộc đời mình không bao giờ phải đụng độ với tình báo!

Rồi một ngày đẹp trời nọ, mình đi ăn thịt chó ở dốc Hàng Than với một người đặc biệt nhưng chẳng có gì là bí ẩn, mà thế quái nào tình báo lại tố là mình đi nhà nghỉ. Đến đoạn này, mình xin nhấn mạnh 2 điểm. Điểm thứ nhất là mình đi ăn thịt chó, chứ không phải ăn thịt người. Điểm thứ hai là không biết tình báo kia là thật hay giả, là tình báo hay… báo tình. Trong báo cáo theo dõi gì đó, người ta hầu hết đều nâng cao quan điểm, trong đó có một điểm rất thú vị đến bất ngờ. Đó là bảo mình khôn đến nỗi không chọn khách sạn 5 sao, mà chỉ chọn nhà nghỉ dưới chuẩn sao, leo thang bộ hoặc thang máy không có gắn camera. Kể ra thì mình cũng khôn thật! Mà khôn gì cơ, thiên tài ý chứ! Mình phục mình quá!?! Từ đó, mỗi lần vào bất kì nơi đâu, nhà hàng, khách sạn, chung cư, văn phòng hay khu mua sắm, mình đều ngước lên tìm cái camera trong thang máy, nhìn chằm chằm vào nó và nở nụ cười thật tươi, thi thoảng còn vẫy tay chào nữa chứ! Nhiều người tưởng mình điên! Uh thì mình cũng điên thật, chẳng qua là mình muốn nếu có ai đó đang nhìn hay xem lại camera, thì sẽ thấy là mình rất thân thiện, thậm chí cực kì thân thiện!

Càng ngày mình càng được khuyến cáo về ý thức bảo mật thông tin cá nhân. Mọi liên lạc qua email, điện thoại, gặp gỡ đều phải xác định mức độ công khai hay bí mật. Nghe thật dở hơi! Mình có quen chàng nọ là một hacker chuyên nghiệp, chuyên nghiệp đến nỗi được tình báo mời cộng tác, giúp truy cập các thông tin dữ liệu cá nhân. Anh đưa ra lời khuyên chân thành là không nên dùng các thể loại smartphone nói chung nếu muốn bảo mật thông tin. Vì điện thoại như vậy chỉ “smart” với người dùng, nhưng cực kì “stupid” với ai muốn khai thác thông tin. Riêng về khai thác thông tin, mình bị ảnh hưởng bởi xem phim Mỹ, thấy CIA và FBI còn có cả bộ phận nghiên cứu và theo dõi hành vi sử dụng internet, đọc sách báo, hay bất kì thói quen hàng ngày nào, với mục đích tìm ra những hành động, những đối tượng có hoặc sắp có, liên quan hoặc chưa liên quan nhưng có tiềm năng liên quan đến hành vi tội phạm hay khủng bố. Thế cơ mà! Ở Việt Nam có khi còn tinh vi và giỏi giang hơn cũng nên! Cứ nhìn gương cụ Phạm Xuân Ẩn thì biết chớ sao!

Vì thế, mình chả bao giờ tin là có thể bảo mật thông tin trong thời buổi hiện đại bùng nổ thông tin này. Hàng ngày hàng giờ, bất kể mình có muốn hay không thì bọn nào đó mà mình không quen biết vẫn gửi email và tin nhắn mời mình xem các trang web thời trang, clip sex, mua bán sim số hay nhà đất… Dạo gần đây, điện thoại của mình thi thoảng mất sóng, lại thêm có người cứ đọc vanh vách những chuyến đi của mình. Chẳng biết là do nhân viên của hãng hàng không, của bên vận tải du lịch, của tổng đài điện thoại, hay có khi lại là tình địch hoặc tình báo thật!

Dù sao đi nữa, mình chẳng phải lo sợ gì, vì bên cạnh Bố Mẹ thân yêu của mình, mình càng thêm an tâm nếu như có người khác dõi theo mình! Mình thực sự lấy làm vinh dự và vui mừng!

Đấy, chuyện tình báo của mình là thế đấy! Còn chuyện tình yêu ý hả? Từ từ, kể sau nhé!

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Gỡ rối

witch

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của mình bắt đầu từ một mái tóc rối bù…

Tóc dài thường rất dễ bị rối. Đã có lúc mình điên lên lấy kéo cắt phăng mớ tóc rối ấy. Tất nhiên kết quả thật tệ! Tóc bị ngắn đi, nham nhở và xấu hoắc. Rồi lại mất công nuôi lại cho tóc dài. Đó cũng là do bản tính mình nóng nảy.

Sau này tóc càng dài thì càng dễ rối, đặc biệt là khi gặp gió mạnh thổi bay tóc tứ tung. Nhưng có vẻ như tính mình cũng đã bớt bực bội hơn. Mình dành thời gian tỉ mẩn ngồi cầm lược chia nhỏ và gỡ từng lọn tóc. Chịu khó nhẹ nhàng, cuối cùng thì cũng gỡ xong và chải lại cho tóc mượt mà. Hóa ra càng nhẹ nhàng bao nhiêu thì lại càng nhanh hết rối, hơn là cứ giằng tóc mạnh…

Ở một khía cạnh nào đó, tình yêu cũng như mái tóc vậy. Càng lâu càng dễ rối, giông bão mạnh lại càng dễ lùm xùm. Muốn gìn giữ càng cần phải nhẹ nhàng gỡ rối, càng chăm chút thì càng mượt mà.

Còn tất nhiên, đôi khi chẳng cần tóc phải rối, người ta vẫn cắt tóc vì muốn bỏ đi phần tóc đã khô xơ, xấu hoắc, hay đơn giản chỉ vì muốn thay đổi thôi!

Mình vừa soi gương… Tóc mình cần đi cắt…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!