Cái chết

Philly cemetery, Pennsylvania, USA
Philly cemetery, Pennsylvania, USA

Câu chuyện của tôi ngày hôm nay bắt đầu từ một lễ tang…

Nhìn bác trai nhắm mắt thu mình trong chiếc quan tài chật chột, đối lập với tấm ảnh thờ với khuôn mặt nghiêm nghị mà đầy sức sống, tôi nhớ lại những hình ảnh của bác bao năm qua. Chợt nhận ra, phần lớn thời gian gặp tôi, bác đều ở trên giường bệnh. Bác bị tai biến đã mấy lần, thường xuyên phải nhập viện. Có lần vào viện thăm bác, ngón tay bị dằm, bác kêu đau mà chẳng để ai động vào. Tôi nắm bàn tay gầy gò xương xẩu của bác, trò chuyện một lúc rồi bác mới để tôi lấy cái dằm ra, và cắt móng tay cho bác. Bác có vẻ bề ngoài khó tính, khó gần nhưng thực ra rất tình cảm. Lúc ấy, thương bác, tôi chỉ muốn khóc òa mà vẫn cứ tươi cười! Bệnh viện trả bác về, bác nằm liệt giường, cùng cái tivi trước mặt và chỉ đòi xem chương trình thời sự, để sống với những ký ức về quá khứ đáng trân trọng của một nhà ngoại giao chân chính. Bác gái không may bị ung thư đi trước, lúc đó tôi ở xa không về nhìn mặt bác gái được lần cuối, tôi thấy có tội! Bác trai nằm cạnh bàn thờ bác gái, có lúc tôi thấy nước mắt bác rơi. Tôi cứ nghẹn chặt ở cổ họng… Sau bác yếu dần, chẳng nói được nữa, tôi đến thăm, bác có nhận ra cũng chỉ gật đầu và nắm tay tôi. Rồi những cái nắm tay cũng lơi dần. Bác đi hụt mấy lần, còn lần này bác đi thật rồi…

“…Bác ơi, bác đi theo bác gái an nghỉ nơi chín suối nhé! Kiếp này đã qua, con mong kiếp sau được làm con của hai bác! Con nhớ hai bác quá! Nhớ những tháng ngày ở đất nước xa xôi, hai bác khoẻ mạnh, tươi cười, ân cần và luôn dành cho con những điều tốt đẹp nhất! Với con, đó là quãng thời gian đẹp đẽ và hạnh phúc mà con sẽ không bao giờ quên!…”

Rồi bỗng một hôm bác bị ốm, vào viện, được chăm sóc rất chu đáo! Đó cũng là lần đầu tiên, tôi bước vào một bệnh viện ở nước ngoài! Kể từ đó, chẳng bao giờ tôi sợ bệnh viện nữa…

Tôi chợt nhớ đến một người đàn ông cũng không may bị liệt do tai biến mà tôi tình cờ gặp trong một khu dưỡng lão trong chuyến đi Mỹ vừa qua. Ông ngồi trên xe lăn ủ rũ ở một góc sân. Xung quanh ông là những người già với nhiều màu da khác nhau. Vàng, trắng, đen, nhờ nhờ, mốc meo… Họ tự di chuyển ra ngoài sân hóng nắng, hóng gió, hóng chuyện và hóng mặt người. Họ cô đơn và buồn tủi! Nhìn họ như những thân cây già cỗi, cố vươn chút cành lá còn sót lại về phía mặt trời, để quang hợp, hô hấp, để biết là mình chưa chết. Có người thì lại thu lu trong một góc bóng râm, như sợ ánh nắng làm tổn thương mình! Người đàn ông kia khoảng 60 tuổi, là người quen của bạn tôi. Mới đầu cũng chẳng biết gì nhiều về ông, sau được bạn giới thiệu sơ qua, tôi cứ đánh liều hỏi chuyện. Nhìn ông, tôi có thể cảm nhận được cái thứ vầng hào quang vang bóng một thời bủa vây quanh ông nhưng mờ nhạt và yếm khí. Chúng tôi đưa ông ra ngoài đi dạo, đến quán ăn nhưng ông có vẻ không cần đồ ăn. Ông ăn không khí, ăn câu chuyện, ăn hơi người là đủ. Lúc chuẩn bị về, ông ngập ngừng muốn đến thăm một quán café cũ. Ở Mỹ, các quán café người Việt đều rất phóng khoáng. Những cô gái ăn mặc hấp dẫn, giọng nói ngọt ngào cứ nhiệt tình trò chuyện với khách. Chẳng biết họ có làm gì nữa không, mà có hay không cũng chẳng quan trọng. Quan trọng là khách tới đây, chỉ cần trò chuyện mấy câu thôi là đã cảm thấy thoải mái, quên đi những gánh nặng ở bên ngoài cánh cửa kia. Bước vào đó như là một thế giới khác, hoặc giả như cái động tiên huyền bí, nơi có những cô tiên cứ lả lướt thướt tha bay ngang mặt người, xướng lên những âm thanh thánh thót như một bài ca hân hoan nào đó mà ai cũng có thể bắt được nhịp. Quán này có hai cô gái khá thú vị. Cô chị có mái tóc đen dài, chiếc mũi sửa cao thon gọn trên khuôn mặt xinh xắn đã được che bớt nếp nhăn. Cô em kém sắc hơn nhưng lại cá tính hơn, cứ mỗi lần bê đồ ra cho khách là y như rằng chỉ bê có một tay, tay còn lại nhất định phải đút túi quần. Họ thay nhau trò chuyện với khách như những người bạn tâm giao từ lâu. Ở một góc khác, một đám người Việt đang say sưa cái thú đánh bạc ăn sâu vào máu. Đất Mỹ chẳng buồn thanh lọc họ, thậm chí còn tiếp thêm cho họ sự say mê trong bất cứ việc gì họ làm, nhất là việc đánh bạc. Chẳng trách được, bởi những con người ấy họ còn mang cả chính mạng sống của mình ra để chơi canh bạc cuộc đời khi vượt đại dương sang đây. Có lẽ họ chẳng còn sợ chết nữa! Chia tay người đàn ông trên xe lăn, tôi ra về mà không quên được đôi mắt buồn của ông…

Tôi không biết có bao nhiêu người đi du lịch mà vào thăm bệnh viện, khu dưỡng lão và nghĩa trang như tôi. Bởi tôi luôn muốn tìm hiểu và khám phá những góc khuất, những mảng màu tối ở những nơi tôi đi qua. Tại Philly, ngay tại khu phố cổ, người ta dành một khoảng đất làm nghĩa trang. Ở đó cờ cắm còn nhiều hơn cả bia mộ. Người chết hầu hết là từ Nội chiến Mỹ. Có lẽ khí âm mạnh nên ngay chính giữa mọc một cây đẹp mê hồn, lá ngả màu tía khi trời chín thu. Còn ở Albany, có một nghĩa trang tên là Sunset – một trong những nơi ngắm hoàng hôn đẹp nhất vùng này, nhìn ra vịnh San Francisco và Golden Gate. Cũng chẳng biết ma đưa lối quỷ dẫn đường thế nào, tôi lại tình cờ lạc bước nơi đây. Đôi chân chỉ biết hướng về phía trước, leo núi để ngắm hoàng hôn, mà lang thang lại tới cái nghĩa trang này. Những ngôi mộ trải đều trên sườn đồi. Mỗi bia mộ là hình khác nhau. Chỗ thì cây thánh giá nằm nghiêng, chỗ thì có bông hoa đá ôm chặt, chỗ như một cuộn giấy tròn, chỗ thì mấp mô hình thù kỳ quái, chỗ lại chỉ bằng phẳng như một phiến đá trơn láng. Tôi ngồi bệt xuống bãi cỏ ở giữa, một mình nhưng không hề cô đơn. Một vài bạn nai và bạn sóc rủ nhau đi dạo quanh đó, ngơ ngác nhìn tôi. Tôi mỉm cười nhẹ chào các bạn…

Trước đó, khi rảo bước từ khu trung tâm, tôi đi sau hai cụ bà tóc bạc phơ sánh bước đỡ nhau đi dạo. Tôi buộc phải xin lỗi để vượt lên. Tới lúc xuống chân đồi nghĩa trang, tôi lại gặp hai cụ đang đi lên. Chúng tôi chỉ kịp mỉm cười và chào nhau. Tất nhiên, họ chẳng biết là tôi lên thăm mộ ai, họ lại càng không biết tôi chỉ lạc vào đây và chỉ ngắm hoàng hôn cùng người chết! Và đó không phải là một sự buồn rầu, ủ dột, mà thực sự là một cảm giác bình yên, thanh thản đến lạ kỳ…

Quá sớm đối với tôi để nói về cái chết! Nhưng nhìn những con người xung quanh tôi, đã, đang và sẽ lần lượt ra đi, tôi tự nhủ lòng mình! Tôi sẽ cố gắng sống để đến khi chết đi, thật thanh thản như thế…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Sống bằng niềm tin

images

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu bằng chính tiêu đề trên, là câu hỏi mà mọi người vẫn hay trêu đùa hay hỏi nhau…

Sống bằng niềm tin ư? Ồ ngay cả khi chúng ta sống bằng niềm tin thì tôi vẫn nghĩ là niềm tin ấy đang bị gặm nhấm khủng khiếp lắm! Và có lẽ chưa bao giờ xã hội này bị khủng hoảng niềm tin như bây giờ…

Năm mới tới, tôi lại như thường lệ giữ thói quen khai bút đầu năm. Nhìn lại năm 2013 với một tâm thế buồn. Vị Đại tướng ra đi mang theo một phần niềm tin về những người lãnh đạo đất nước, về sự đoàn kết dân tộc… Chỉ một bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ vứt xác bệnh nhân cũng quá đủ làm hoen ố hình ảnh lương y như từ mẫu… Niềm tin về cái đẹp, về khả năng làm đẹp cũng bị trôi xuống sông… Ngay cả đến các nhà ngoại cảm – những người mang niềm tin đến cho người khác – cũng lừa dối và làm giàu trên hài cốt liệt sĩ, mà không ít trong số đó chỉ là xương động vật… Rồi đến cả bảo mẫu cũng giết cả đứa trẻ mình trông nom, cô giáo mầm non tra tấn những đứa trẻ vô tội chỉ vì chúng không thể nuốt nổi miếng cơm cũng như những cái tát đau đớn…

Cuộc sống trong cái xã hội này đảo điên một cách vô hồn! Người ta cố gắng nắm chặt niềm tin trong tay nhưng niềm tin lại như những hạt cát, trôi tuột dần. Thậm chí ngay cả khi người ta giấu diếm niềm tin, cất giữ nó một cách bí mật, thể hiện ra rằng mình chẳng có niềm tin đâu, vậy mà đôi khi vẫn bị kẻ trộm lấy cắp. Và những kẻ trộm là những kẻ thiếu niềm tin nhất, ngay cả khi chúng cố gắng đong đầy những thứ chúng ăn cắp, chiếm đoạt, lừa đảo của người khác thì tâm hồn và niềm tin của chúng càng mục ruỗng và thối nát…

Bỗng nhiên, tôi nghĩ đến một ngân hàng niềm tin! Ừ nhỉ, nếu có một ngân hàng niềm tin thì sao? Nơi người ta sẽ gửi niềm tin vào đó, có lãi suất và niềm tin sẽ ngày càng lớn lên. Thế nhưng, nhìn lại hoạt động của các ngân hàng vào thời điểm này, tôi lại thấy mình thật ngu ngốc! Thứ nhất, việc trao niềm tin của chính mình cho người khác nắm giữ đã coi như là mất đi một phần niềm tin rồi! Thứ hai, nếu có hẳn ngân hàng niềm tin để ai đó thiếu thì sẽ vay một ít, thiếu nhiều vay nhiều thì rồi cũng sẽ chẳng còn niềm tin, và người ta rồi cũng sẽ bị vỡ nợ niềm tin mà thôi. Rồi thêm minh chứng về vụ siêu lừa hàng nghìn tỷ từ một cá nhân của ngân hàng nhà nước, và kết cục là trách nhiệm vẫn phải thuộc về quần chúng nhân dân.

Vậy đó, cuộc sống hàng ngày gặm nhấm niềm tin của con người ta một cách kì lạ. Càng lớn, càng trưởng thành, càng nhiều lo toan, càng tự ép mình. Giấu đi những cảm xúc chân thật, giấu đi những nỗi buồn, giấu đi những vết nhăn trên khuôn mặt, trong trí não, trong tâm hồn bằng đủ thứ thủ thuật. Kể từ khi đồng tiền Việt Nam thay thế bằng chất liệu polymer, người ta nhìn đồng tiền không nhăn chút nào, lại tưởng cũng chẳng có vết nhăn nào ở vẻ bề ngoài hay tâm hồn, niềm tin bên trong. Có vò nát đồng tiền polymer cũng chẳng thấy một nếp nhăn nào. Giả tạo một cách tinh xảo!!!

Và để rồi ngày qua ngày, người ta vẫn bảo nhau rằng phải sống bằng niềm tin!!!

Ngay cả là một niềm tin giả tạo!!!

Đầu năm mới, đáng lẽ tôi không nên cay nghiệt như vậy, đáng lẽ tôi nên nói về những điều đẹp đẽ, tươi vui. Nhưng tôi muốn diễn tả thật những thứ trong đầu mình sau một năm tôi cố tình lảng tránh mỗi khi cảm xúc đến. Vả lại tôi nghĩ cũng không sao, nhắc đến những thứ tươi vui là việc mà vô vàn người khác đã làm hộ tôi rồi. Tôi vẫn thấy vui, vui một cách thẫn thờ…

Trong Nam ngoài Bắc năm nay cùng được đón một cái Tết trong thời tiết đẹp. Sài Gòn bình thường nóng bỏng là thế mà đêm còn lạnh tanh. Hà Nội của tôi ban ngày nắng ấm, thi thoảng đêm về lất phất mưa, còn cho tới hôm nay lại mưa lạnh cả ngày rồi.

Có lẽ điều duy nhất có chút tươi vui mà tôi có thể làm được trong dịp năm mới này là gửi tặng mọi người một bài hát tôi cùng anh đồng nghiệp đã thu âm để thay cho lời chúc một năm con ngựa “mã đáo thành công”!!!

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/tet-xuan-manh-thang-ft-bien-thuy.Cpvtmykn47AO.html

Và nhớ nhé! Hãy sống bằng niềm tin! Bởi thực ra, không có niềm tin, sẽ chẳng làm được gì hết!!!

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Tự sự

nmbt_bnw

Thi thoảng lại thẩn mấy dòng này… Hôm nay rảnh mới ngồi gom thơ post luôn một thể nhé!

1. _Chinh phục_

Đừng đuổi theo em, hỡi những kẻ chinh phục

Em có chạy đâu mà tốn sức làm chi

Sự kiêu kỳ là hàm số cô đơn

Chẳng ai dùng để kiếm tìm hạnh phúc

Bản năng kia thúc giục sự hiếu thắng

Có được rồi lại bỏ đó mà đi

Em chẳng gật đầu vì ai hay cái quái gì

Ngoài chính em – kẻ cần hơi ấm

Em sẽ chạy đến không một lý do hay nguyên cớ

Vậy thì chinh phục làm gì, chỉ mất công!!!

…Ngẫu hứng trong một ngày…không chạy…

2. _Sóng dữ_

Đừng mỉa mai em hỡi những con sóng

Vỗ cạn bờ rồi chạy trốn ra biển khơi

Em ngu dại in dấu chân lên bờ cát

Tưởng giữ trọn đời mà bị sóng cuốn trôi

Cuồn cuộn bọt tung trắng xóa cả góc trời

Em bé nhỏ ôm thân mình trong hẫng hụt

Sức mọn làm sao ngăn nổi cơn sóng dữ

Đập vỡ nát những lâu đài nhuốm muối…

…Ngẫu hứng trong một ngày…tắm sóng…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Thích Khó Viết

Sách-bút2

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của mình bắt đầu từ lúc cầm cây bút…

Hoá ra bấy lâu nay mình chỉ cầm bút viết để ký tên, loanh quanh mấy đống giấy tờ, hợp đồng, hoá đơn, và đặc biệt là… viết phong bì… đám hỷ, đám hiếu, đầy tháng, mừng thọ… Trong công việc, mình cầm bút chỉ để múa vào kịch bản, gạch gạch xóa xóa, chỉnh chỉnh sửa sửa… Ngay cả đến lúc họp hành, bút cũng chỉ khiến mình tiêu khiển bằng cách vẽ bậy…

Uh nhỉ, mà thời buổi công nghệ hiện đại này, chả riêng mình, có mấy ai cầm bút viết đâu! Giờ người ta hiếm khi viết, mà chỉ tập trung gõ cành cạch lên máy tính! Mở máy tính là như mở ra cả một thế giới. Ty tỷ thông tin, ty tỷ câu chuyện, ti tỉ suy nghĩ, ty tỷ hình ảnh… hay ty tỷ sự sống tràn ngập trong một chiếc máy tính có nối mạng. Duy chỉ có điều, đọc xong lại chẳng ngẫm là bao… Sống đấy mà sao cứ như chết…

Bỗng dưng, mình nghĩ Ngày Tận Thế là có thật, khi mà ai cũng chỉ ngồi một chỗ, ôm máy tính và gõ cành cạch…

Lâu nay mình cũng không còn hứng thú viết lách chi nữa. Không phải cứ Thích Thì Viết, mà đôi khi Thích Khó Viết lắm cơ! Mà thôi, bụng bảo dạ, đến nhà văn, nhà báo còn chả cầm bút, huống chi mình!

Nói chung, cầm cái quái gì chả được! Nhiều thứ cầm còn sướng hơn cả bút!

Sống cái đã, đằng nào chả chết!!!

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!