Sống bằng niềm tin

images

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu bằng chính tiêu đề trên, là câu hỏi mà mọi người vẫn hay trêu đùa hay hỏi nhau…

Sống bằng niềm tin ư? Ồ ngay cả khi chúng ta sống bằng niềm tin thì tôi vẫn nghĩ là niềm tin ấy đang bị gặm nhấm khủng khiếp lắm! Và có lẽ chưa bao giờ xã hội này bị khủng hoảng niềm tin như bây giờ…

Năm mới tới, tôi lại như thường lệ giữ thói quen khai bút đầu năm. Nhìn lại năm 2013 với một tâm thế buồn. Vị Đại tướng ra đi mang theo một phần niềm tin về những người lãnh đạo đất nước, về sự đoàn kết dân tộc… Chỉ một bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ vứt xác bệnh nhân cũng quá đủ làm hoen ố hình ảnh lương y như từ mẫu… Niềm tin về cái đẹp, về khả năng làm đẹp cũng bị trôi xuống sông… Ngay cả đến các nhà ngoại cảm – những người mang niềm tin đến cho người khác – cũng lừa dối và làm giàu trên hài cốt liệt sĩ, mà không ít trong số đó chỉ là xương động vật… Rồi đến cả bảo mẫu cũng giết cả đứa trẻ mình trông nom, cô giáo mầm non tra tấn những đứa trẻ vô tội chỉ vì chúng không thể nuốt nổi miếng cơm cũng như những cái tát đau đớn…

Cuộc sống trong cái xã hội này đảo điên một cách vô hồn! Người ta cố gắng nắm chặt niềm tin trong tay nhưng niềm tin lại như những hạt cát, trôi tuột dần. Thậm chí ngay cả khi người ta giấu diếm niềm tin, cất giữ nó một cách bí mật, thể hiện ra rằng mình chẳng có niềm tin đâu, vậy mà đôi khi vẫn bị kẻ trộm lấy cắp. Và những kẻ trộm là những kẻ thiếu niềm tin nhất, ngay cả khi chúng cố gắng đong đầy những thứ chúng ăn cắp, chiếm đoạt, lừa đảo của người khác thì tâm hồn và niềm tin của chúng càng mục ruỗng và thối nát…

Bỗng nhiên, tôi nghĩ đến một ngân hàng niềm tin! Ừ nhỉ, nếu có một ngân hàng niềm tin thì sao? Nơi người ta sẽ gửi niềm tin vào đó, có lãi suất và niềm tin sẽ ngày càng lớn lên. Thế nhưng, nhìn lại hoạt động của các ngân hàng vào thời điểm này, tôi lại thấy mình thật ngu ngốc! Thứ nhất, việc trao niềm tin của chính mình cho người khác nắm giữ đã coi như là mất đi một phần niềm tin rồi! Thứ hai, nếu có hẳn ngân hàng niềm tin để ai đó thiếu thì sẽ vay một ít, thiếu nhiều vay nhiều thì rồi cũng sẽ chẳng còn niềm tin, và người ta rồi cũng sẽ bị vỡ nợ niềm tin mà thôi. Rồi thêm minh chứng về vụ siêu lừa hàng nghìn tỷ từ một cá nhân của ngân hàng nhà nước, và kết cục là trách nhiệm vẫn phải thuộc về quần chúng nhân dân.

Vậy đó, cuộc sống hàng ngày gặm nhấm niềm tin của con người ta một cách kì lạ. Càng lớn, càng trưởng thành, càng nhiều lo toan, càng tự ép mình. Giấu đi những cảm xúc chân thật, giấu đi những nỗi buồn, giấu đi những vết nhăn trên khuôn mặt, trong trí não, trong tâm hồn bằng đủ thứ thủ thuật. Kể từ khi đồng tiền Việt Nam thay thế bằng chất liệu polymer, người ta nhìn đồng tiền không nhăn chút nào, lại tưởng cũng chẳng có vết nhăn nào ở vẻ bề ngoài hay tâm hồn, niềm tin bên trong. Có vò nát đồng tiền polymer cũng chẳng thấy một nếp nhăn nào. Giả tạo một cách tinh xảo!!!

Và để rồi ngày qua ngày, người ta vẫn bảo nhau rằng phải sống bằng niềm tin!!!

Ngay cả là một niềm tin giả tạo!!!

Đầu năm mới, đáng lẽ tôi không nên cay nghiệt như vậy, đáng lẽ tôi nên nói về những điều đẹp đẽ, tươi vui. Nhưng tôi muốn diễn tả thật những thứ trong đầu mình sau một năm tôi cố tình lảng tránh mỗi khi cảm xúc đến. Vả lại tôi nghĩ cũng không sao, nhắc đến những thứ tươi vui là việc mà vô vàn người khác đã làm hộ tôi rồi. Tôi vẫn thấy vui, vui một cách thẫn thờ…

Trong Nam ngoài Bắc năm nay cùng được đón một cái Tết trong thời tiết đẹp. Sài Gòn bình thường nóng bỏng là thế mà đêm còn lạnh tanh. Hà Nội của tôi ban ngày nắng ấm, thi thoảng đêm về lất phất mưa, còn cho tới hôm nay lại mưa lạnh cả ngày rồi.

Có lẽ điều duy nhất có chút tươi vui mà tôi có thể làm được trong dịp năm mới này là gửi tặng mọi người một bài hát tôi cùng anh đồng nghiệp đã thu âm để thay cho lời chúc một năm con ngựa “mã đáo thành công”!!!

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/tet-xuan-manh-thang-ft-bien-thuy.Cpvtmykn47AO.html

Và nhớ nhé! Hãy sống bằng niềm tin! Bởi thực ra, không có niềm tin, sẽ chẳng làm được gì hết!!!

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Tương đối & Tuyệt đối

17009-stock-photo-man-eyes-soul-iris

Vào một ngày mà cái lạnh chỉ là tương đối, còn ánh nắng chói chang tuyệt đối nuốt chửng đôi mắt, và xuyên thủng tâm trí rỗng tuếch. Ký ức của tôi bị chính tôi làm phiền…

1.

–       Ê chúc mừng sinh nhật!

–       Thế thôi à? Quà đâu?

–       Quà con khỉ! Bận làm việc, lấy đâu ra quà!

–       Tặng cái gì tinh thần cũng được!

Chả lẽ lúc đó tôi lại bảo anh đừng nhìn tôi, vì nếu nhìn lâu nữa, tôi sẽ tặng anh một món quà sinh nhật đặc biệt. Đó cũng là điều duy nhất mà tôi khát khao làm với anh – đặt một nụ hôn lên đôi mắt đẹp tuyệt trần của anh! Có một sự mâu thuẫn rằng nếu xẻ nát trái tim tôi cũng không tìm được chút yêu nào dành cho anh, nhưng tôi lại yêu đôi mắt anh đến kỳ lạ!

2.

Lần đầu tiên gặp anh, tôi thấy anh chẳng có gì đặc biệt ngoài đôi mắt nâu, sáng, và rất thật. Cái thật đến trong veo, mà tôi không thể diễn tả nổi. Tôi có cảm giác rằng cho dù anh nói dối, hay anh làm gì đó khác với chính anh, thì đôi mắt kia cũng không thể khác được.

Có lần đến lượt sinh nhật tôi, tôi đã bảo anh móc mắt ra tặng tôi! Nghe thật kinh dị! Tất nhiên, chẳng thể thực hiện phi vụ móc mắt, cũng như nụ hôn vào mắt kia!

Lần khác ngồi café, tôi chống cằm nhìn vào mắt anh, rồi lại hất hàm hỏi :

–       Ê có cái gì là tuyệt đối không nhỉ?

–       Làm quái gì có! Tất cả chỉ là tương đối thôi!

–       Thế có cái gì tự mình cho là tuyệt đối và mình tin vào nó không?

–       Ừm, cái đó thì có thể!

Và thế là đôi mắt ấy dành trọn sự tin tưởng tuyệt đối của tôi! Cũng bởi hàng ngày hàng giờ, thậm chí hàng phút hàng giây, niềm tin của con người ta cứ bị gặm nhấm một cách kì lạ trong cái xã hội đảo điên đủ mọi loài này. Có lẽ vậy, tôi cần ít nhất một thứ để tin tưởng tuyệt đối, cũng để giữ cho niềm tin của tôi được sống!

Tôi vốn nóng tính. Thế nhưng, bất kể khi nào ngọn lửa trong tôi bùng cháy và sẵn sàng thiêu đốt mọi thứ tôi gặp phải, lại đều có thể lụi tàn và dập tắt, nếu gặp đúng cái hồ nước yên bình, tĩnh lặng trong đôi mắt anh! Có lúc ngang bướng và ích kỷ, tôi cố tình ném cả ngọn lửa rừng rực vào chính giữa cái hồ ấy, cứ để cho nó cháy hết đi là xong! Chẳng ai bị ảnh hưởng, hay phải hứng chịu, ngoài anh!

3.

–       Ê lớn rồi sao cứ phải vật vã, suy nghĩ nhiều thế nhờ?

–       Càng lớn càng vật vã thôi!

–       Việc đếch gì phải thế! Muốn làm gì thì cứ làm! Sợ quái gì! Đúng sai tự chịu trách nhiệm là được!

–       Nếu ai cũng có khả năng muốn làm gì thì làm, thì nói làm quái gì!

Buồn cười thật! Cuộc sống vốn đã hỗn mang và là món lẩu thập cẩm chính hiệu, với nguyên liệu gồm những thứ quá phức tạp trộn lẫn! Người ta hàng ngày buộc phải ăn uống cái thứ nước lẩu đó và than thở về nó, mà sao không chịu tự mình nêm nếm cho vừa miệng, hợp với khẩu vị của mình! Người ta lại cứ phải gồng mình mà sống, hay cố suy nghĩ như thể mình nghĩ ra được lối thoát, để rồi cứ buông xuôi mặc kệ, mà chẳng dám làm điều mình mong muốn! Người ta cứ sợ phá vỡ thứ gì đó, thậm chí đếch biết thứ đó là gì! Bi kịch hơn, người ta không dám phá vỡ những thói quen hay những thứ mà mình không còn thích nữa! Bởi cứ nghĩ phá vỡ là thiệt hại rồi! Nếu vậy, mọi thứ, kể cả trừu tượng nhất như tâm hồn, đều cũ rích, và chả bao giờ có gì gọi là Mới! Đấy là tôi nghĩ, nói vậy! Hoặc anh cũng nghĩ vậy nhưng không bao giờ dám nói vậy!

4.

Một chiều nọ, những chiếc lá ròn rụm thả mình tơi tả trên hè phố. Anh gặp tôi ở quán café ven đường. Tôi hơi nhăn mặt bởi hơi rượu nồng gắt phả vào làn gió, xâm chiếm lấy không khí trong lành của tôi.

–       Anh xin lỗi vì đã hẹn em rồi, mà lại vừa phải uống rượu! Thế cũng tốt! Có rượu anh mới dám gặp và nói chuyện với em!

Những lời nói như thanh âm xô bồ của cuộc sống phức tạp. Bát, đũa, thìa, muỗng lại va nhau choanh choách, khuấy loạn cả cái nồi lẩu thập cẩm lổn nhổn chán ngắt ấy. Mọi thứ rồi cũng hòa tan. Và trong khi anh tiếp tục nói, tôi chỉ còn nghe thấy một bản nhạc nhẹ trong quán café của buổi chiều tà…

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Don-t-Write-Me-Off-Hugh-Grant/IW6WAEEZ.html

Từng sợi gân và mạch máu của anh đập mạnh như chực trào ra khỏi lớp da sạm đen màu nắng cháy.  Mặt anh đỏ gay và đôi mắt cũng gay đỏ. Có chút nước đang ứ đọng trong đôi mắt anh. Tôi quay đi nhìn ra hướng khác, vì sợ nhìn thấy có giọt nước nào đó rớt trên khuôn mặt anh. Nhưng có vẻ như tôi “lo bò trắng răng”. Bằng một nỗ lực phi thường hay một sự kỳ diệu nào đó, không có một giọt nước nào rơi ra từ đôi mắt đẹp ấy cả. Thay vào đó là một sự ráo hoảnh! Đôi mắt anh dần khô khốc, như một cái hồ bị ai đó rút hết nước. Hay đơn giản chỉ vì vài cơn gió vô tình ngang qua cũng đã đủ làm khô mắt anh, tôi cũng không biết nữa. Chỉ biết rằng lúc đó, tôi ngước lên, nhìn thẳng vào đôi mắt anh… Chẳng còn đặc biệt nữa, chẳng còn đẹp đẽ nữa…

Tôi mỉm cười. Ừ nhỉ, có vẻ như chẳng có gì là tuyệt đối thật! Mọi thứ đều là tương đối và đều có thể thay đổi theo thời gian.

Thời gian quả là có một sức mạnh khủng khiếp và vô hình!!!

Kể từ đó, tôi đã không còn nhớ nổi hình ảnh của đôi mắt đẹp ngày nào.

Nhưng kỳ lạ thay, tôi vẫn tin vào sự tuyệt đối, ở đâu đó thôi, trong cuộc sống tương đối này…
P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!