London, mưa và nắng

A sunshine window in London
A sunshine window in London

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ những cơn mưa chan chứa của tháng Ba Hà Nội…

Cả tuần nay Hà Nội cứ hát mãi một điệp khúc mưa phùn, ẩm ướt, sền sệt. Tâm trạng con người ta thật khó mà có thể vui vẻ hay tràn đầy năng lượng trong bản nhạc trải dài những cung trầm ấy. Vào một ngày mệt mỏi, tôi chẳng còn đủ sức để lao ra đường ngắm hoa sưa tháng Ba đang nở bung trắng xóa ở vài góc đường của thủ đô ngàn năm văn hiến, tôi cuộn chính tôi vào góc riêng của mình rồi đi du lịch qua khung hình tivi. Xem lại bộ phim Hollywood về nữ hoàng Elizabeth của Vương quốc Anh, khi bên ngoài vẫn râm ran tiếng mưa, tôi vùi mình vào giấc ngủ mộng mị tới xứ sở bí ẩn, ảo diệu bằng đôi đũa thần kỳ của Harry Potter…

Tất cả làm tôi nhớ London da diết…

London với tôi là những ký ức vụn. Chúng bị cắt bởi những vạt nắng ửng hồng rồi lại trôi tuột theo những hạt mưa tí tách, ngã oạch lên mặt đường sứt sẹo từ thế kỷ 16, len vào những khe nứt của những dãy nhà cổ kính, hay đơn giản chỉ là thả mình xuống sông Thames êm đềm. Những người sống ở đây bảo thời tiết của London cứ đỏng đảnh như những cô gái mới lớn. Quả đúng vậy! Tâm trí của những cô gái mới lớn bao giờ cũng bị bao phủ bởi một lớp sương mù mờ ảo, khó nhận biết. Lúc thì thong thả tản bộ qua những con đường lãng mạn như trong bộ phim Notting Hill thưở nào, lúc thì cuống cuồng chạy mưa bất chợt, chẳng kịp chào những bạn thiên nga trắng muốt đang tụ tập rỉa cánh bên hồ. Các bạn ấy chắc chẳng còn nhớ những chiều nhẹ tênh đùa nghịch với tôi đâu nhỉ?

Đó là một mùa hè của vài năm trước. London của tôi là một góc rất nhỏ của London thế giới. Nó nhỏ đến nỗi có lẽ chỉ chiếm chút xíu diện tích của cái góc nhọn ở đáy trái tim. Còn trong bộ nhớ của tôi, nó cũng nhỏ đến mức có lẽ cũng chỉ đủ chỗ mọc dăm ba sợi tóc trên đầu. Nó nhỏ như những dãy phố xinh xắn bao bọc xung quanh công viên Kensington Gardens. Nó nhỏ như căn hộ trên cùng của một ngôi nhà cũ kĩ, mà có thể gọi được bằng cả hai từ là “penthouse” hoặc “chuồng chim”. Nó nhỏ như cửa số căn phòng mà tôi ở – ô cửa sổ đẹp nhất mà tôi từng nhìn thấy. Ô cửa sổ không hề có song sắt, chỉ có hai cánh cửa kính sơn trắng và hai chậu hoa xinh xắn, mở ra rồi phóng vút tầm mắt vươn tới một con phố dài và hẹp. Ô cửa sổ mà thi thoảng tôi lại giơ bàn tay ra hứng những ánh nắng dịu nhẹ, lấp lánh hay giọt mưa mát lành, trong vắt của London. Và ở ô cửa sổ ấy, vào một ngày trở trời, bỗng nhiên có một cơn gió vô tình làm cánh cửa đập vào chậu hoa rơi xuống vỡ òa…

Bởi thế, London của tôi lại càng vỡ vụn, càng nhỏ nhắn…

London của tôi nhỏ như que kem bán dạo trên đường với giá 3 bảng – khoảng 100.000 đồng, một cái giá quá đắt cho một que kem tương tự ở góc Tràng Tiền Hà Nội chỉ với giá 3.000 đồng, nhưng ăn vào cứ mát lạnh, thòm thèm mãi. London của tôi nhỏ như mấy quyển sách mà tôi vẫn mang theo, k phải chỉ để đọc, mà còn để gối đầu những lức tôi nằm ườn trên thảm cỏ xanh mướt êm ái ở công viên, và đôi lúc thiếp đi một giấc trong trẻo. London của tôi nhỏ như cái đĩa bay chẳng may chạm phải tôi vì một cô bé vung quá tay, hay như một quả bóng lăn về phía tôi do một cậu bé đá trượt. London của tôi nhỏ như cái ban công chỉ đủ chứa một người rưỡi, mà tôi hay trèo ra ngồi nhìn xa xăm ngắm thành phố, hay ngẩng mặt lên trời đếm máy bay, mà đếm chẳng xuể. London của tôi nhỏ như những tia pháo hoa bỗng nở sáng bừng vào một buổi tối bất kì nào đó mà những người bản xứ đang dự một đám cưới hay một lễ kỷ niệm vui vẻ. London của tôi nhỏ như vài ngôi sao khiêm nhường chứ nhen nhói sáng, mà phải hiếm lắm mới thấy được nếu hôm đó bầu trời chỉ được phết một lớp sương mù thật mỏng như một chiếc bánh kem ngọt ngào. London của tôi nhỏ như chiếc hộp đựng 1000 ngôi sao được gấp bằng giấy, cũng óng ánh và lấp lánh, có lẽ bù lại cho bầu trời ít sao kia. Mỗi ngôi sao giấy khi mở ra sẽ thấy một dòng chữ viết tay xấu xí, nguệch ngoạc nhưng đầy những yêu thương ngốc nghếch của tuổi học trò…

Và London của tôi là hàng trăm bông hoa hồng trải trắng trước thềm nhà sau một đêm mưa Hà Nội…

Ước gì bây giờ tôi đang ở London và tắm mưa…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Mơ nắng

nmbt_morning
Sớm mai bừng tỉnh giấc nồng
Để vuột một giấc mơ hồng trôi xa
Kéo then khung cửa mở ra
Tưởng chào nắng ấm reo ca khắp trời
Ngỡ đâu vẫn đám mây vời
Nhuộm màu xám ngoét gửi lời khóc than
Hoà cùng bản nhạc miên man
Mưa gảy từng nốt cài đan môi mềm
Rêu bủa đám lá bên thềm
Nâng nhành hoa trắng dịu êm góc tường
Nỡ nào bỏ lại yêu thương
Chỏng chơ một nỗi buồn vương mắt huyền
Bến nào bến chẳng đợi thuyền
Vẳng nghe nức nở chim khuyên chuyền cành
Thuyền nào chẳng ngóng gió lành
Căng buồm trên sóng mong nhanh gặp thời
Bắc thang lên hỏi ông trời
Bao giờ ban nắng rạng ngời chốn đây
Trời cười vén nhẹ làn mây
Khi tim rộn nhịp ngất ngây men tình…
_NMBT ngẫu hứng sớm mưa rả rích_
P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Chuyện mưa

nmbt_rain

_Chuyện mưa_

Mưa bây giờ, mưa chẳng giống ngày xưa
Mưa cứ thế reo vang chẳng đợi mùa
Tung tăng trên phố gặp mưa bất chợt
Đẫm vai trần vương mái tóc mong manh

Anh khẽ bảo, cùng nhau trú mưa nhé
Em lắc đầu, lỡ ướt rồi còn đâu
Kệ mưa ấy cuốn trôi bao bụi bặm
Ngẩng mặt lên đón hạt ngọc của trời

Xưa thơ bé chỉ rình mưa để tắm
Hò nhau ra vùng vẫy, miệng cười toe
Lội bì bõm, tay trong tay giữ chặt
Chân trượt dài ngã oạch, chẳng ngại chi

Nay lỡ lớn thấy mưa là trốn tránh
Sợ nỗi buồn, sợ ướt áo đường xa
Mưa băn khoăn thảy dài từng dấu hỏi
Có lẽ nào thật sự đáng sợ chăng

Anh sợ ốm, ngày mai sẽ nhạt nhoà
Em mỉm cười, chắc gì có ngày mai
Nếu hôm nay lỡ chẳng may nhắm mắt
Mưa có ngừng để cho mình nắm tay?!?

…Ngẫu hứng trong một ngày tắm mưa…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!