Sợ…

Và thế là đàn ve sầu lại râm ran khúc tráng ca bất tận của mùa hè…

Có ai như mình… Sợ ve sầu, sợ mùa hè…

Ngày xưa tuổi trẻ cứ tưởng mình bất tử, chả sợ cái gì! Giờ thì chứng kiến nhiều việc quá, thấy cái gì cũng đáng sợ… Ừ cũng phải, sợ gì mà không sợ! Như người ta hay trêu đùa nhại giọng Huế “chị một chiệc lạ rơi cụng làm em hoạng sợ”… Mong manh là thế! Nhạy cảm là thế! 

Sợ cả những cuộc vui, những ly rượu, những đàn hát… Vẫn thế và mãi thế… Con người ta gặp nhau, cố sẻ mình ra một chút để hoà với không khí chung. Cười nói, nói cười… Nhưng thật giả lẫn lộn. Chưa chắc họ đang là chính mình. Ngồi quan sát một lát, nhấp một ngụm, hỏi vài câu, có khi chỉ vậy thôi cũng đủ hiểu con người ta thế nào. Và thế là lại ngồi một lát, chẳng buồn nói câu gì… Người ta bảo kệ, thấy vui là được! Nhưng chưa chắc vui! Cái vui cũng thật giả lẫn lộn! Sợ… 

Thông thường cả ngày người ta ném mình ra xã hội rộng lớn ngoài kia, tối về lại muốn chui vào một góc nào đó của quán rượu hay đơn giản là về nhà, tự thưởng cho mình một ly. Có thể những lúc ấy người ta mới tìm lại chính mình. Nhưng có bao giờ con người ta suy nghĩ và làm ngược lại cái sự thông thường đó? Rằng nếu cả ngày họ sống là chính mình, thì đêm về, họ không cần phải tìm lại chính mình nữa. Rằng sau một ngày, họ sẽ muốn leo lên thật cao, phóng tầm mắt đi thật xa, thâu tóm những luồng không khí dễ thở nhất, trong lành nhất. Tạm quên đi những con người đã gặp, những câu chuyện đã nghe, những điều đã chứng kiến. Uống một chút, cười một cái, rồi về ngủ thật ngon! 

Họp hành, quyết sách, dự án, hợp đồng, đàm phán, thảo luận… chung quy cũng chỉ xoanh quanh quyền và tiền. Những thứ hữu hạn nhưng con người lại tưởng là vô hạn! Tham sân si cũng chẳng vượt quá được lòng bàn tay! Biết buông bỏ là biết tự giải phóng mình…

Đời đến lạ! Nhìn nhiều, nghe nhiều, thì miệng lại bớt nói. Dần dà biết điều gì nên nói, nên thôi! Nói có nghĩa, có ích thì nói, không nói không ai bảo mình câm. Mà giả người ta có bảo mình câm thì cũng chỉ cần quay lại nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng! Mèo có gào lên một tiếng cũng không thành hổ được. Hổ dù không leo nổi cây thì vẫn là hổ. Khí chất con người không phải ở dăm ba câu nói suông… 

Hà Nội vẫn vậy. Nhờn nhợt, đặc quánh, ngột ngạt… Vẫn cái cảm giác thiếu không khí, khó thở ấy! Bỗng nhớ lại một câu nói xưa, cứ tưởng chôn chặt lắm ở đâu đó trong trí óc. Tình yêu đầu vụng dại thơ ngây nhưng chân thật nhất… “Mình yêu nhau nhiều như không khí”… Không có tình yêu, không có không khí, không thở nổi…  

Nhiều lúc thấy mình không viết nổi nữa… Không viết nổi những trái ngang. Không căn đủ những hàng dọc. Không đặt nổi dấu chấm, cũng chẳng thể xuống dòng. Bởi sợ mình thật lòng quá, không giấu nổi mình. Nhưng kệ, cứ viết! Hàng ngày mở mắt, hàng đêm nhắm mắt, vẫn ở trên cao nhìn xuống khung cảnh quen thuộc, vẫn vút tầm mắt về nơi xa lắm. Mà sợ không gieo nổi mình vào dòng đời vội vã ngoài kia… 

Giờ lại thích luyện chữ tượng hình Hán Nôm. Ê a ngồi vẽ những nét sổ, ngang, chấm, mác… Học chữ Nhân… Học chữ Tâm… Học chữ Ái… Học chữ An… Viết một hồi, tay cũng run… 

Đôi khi để quên đi nỗi sợ, người ta chỉ cần một cái nắm tay…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon! 

Tháng 6

19691218_10158962841895574_1916477650_n

Tháng 6! Cái tháng mà thông thường mùa hè sẽ ập tới, sẽ thiêu đốt mọi thứ nó gặp phải, sẽ cuồng điên, sẽ hừng hực, sẽ bung bức… Nhưng không, có một tháng 6 dịu dàng của một mùa hè Hà Nội khay khắt! Thế chỗ cho những đàn ve sầu ngân lên bản nhạc đều đều ầm ĩ chán ngắt, vài chú dế rủ rê rủ rỉ tâm tình…

Không bao giờ có những đám mây giống nhau. Không bao giờ có những hoàng hôn giống nhau. Không ai tắm hai lần trên một dòng sông. Chỉ có những chiếc thuyền chở hàng ngày nào cũng trôi qua dạt lại trên mặt nước hờ hững. Ừ nhỉ, chẳng biết tự bao giờ sông Hồng lại hờ hững đến thế! Cứ tự trải mình uốn những đường cong bất tận…

Cô thường pha một tách cà phê, thả mình trên tấm ghế sofa, nhìn về thành phố phía bên kia sông, ngắm dòng người bên dưới như đàn kiến chăm chỉ… Thay vì hoà mình vào dòng người ấy, cô chọn cách khác. Cô chọn cuộc sống riêng cho mình. Tránh xa đám đông, tránh xa thành phố, tránh xa những cuộc gặp gỡ tụ hội. Nếu cuộc đời mỗi người có lượng trung bình về số người mà họ gặp, thì cô đã gặp đủ số người trong suốt cuộc đời mình rồi. Đủ đến mức cô không cần gặp ai nữa cho đến khi từ giã cõi đời này, thì cũng chẳng sao. Ấy vậy mà người ta cứ truyền tai nhau bảo cô trốn đi đâu, không thấy xuất hiện ở các buổi gặp gỡ thường lệ. Ôi những người trẻ họ sôi nổi quá, cuồng nhiệt quá và làm cô nhức đầu quá! Ôi những người già họ vui quá và cũng buồn quá, khiến cô không chịu nổi thứ blended hỗn tạp trong những mạch câu chuyện của họ! Còn những người lửng lơ thì hỡi ôi, họ hời hợt quá, thờ ơ quá, và nhạt nhẽo quá! Bạn cô bảo cô đã chạm tới giới hạn về cảm xúc. Đừng cố đi tìm kiếm thêm cảm xúc làm gì. Cảm xúc loanh quanh cũng chỉ có từng đấy dạng mà thôi! Cô thì luôn cố biện hộ cho những trì hoãn, những rong ruổi của mình. Cô tin cảm xúc là vô tận và không có giới hạn…

Tiếng còi tàu tru lên! Cô ước gì cái cầu Long Biên trẻ ra một nửa số tuổi của nó. Để không rung lên bần bật, để không tạo ra cái cảm giác bất an mỗi khi tàu chạy qua! Cô bỗng nhớ tới truyện ngắn “Hai đứa trẻ” của Thạch Lam. Chúng hàng đêm chờ đón đoàn tàu từ thành phố về, mang tới thứ ánh sáng đô thị, dù chỉ là một vệt chạy qua rất nhanh. Cô thì khác. Cô đợi những đoàn tàu trở về thủ đô…

Hồi còn đi học, cứ mỗi lần nói đến tác phẩm này, cô lại nghĩ chả có gì để phân tích. Và mặc dù học chuyên Văn, nhưng cô lại hay có những suy nghĩ phản văn học, ví dụ như ôi zào, tác giả có ý định thế đâu mà cứ bắt người đọc, người học phải suy diễn, bình luận tác phẩm, tự huyễn hoặc, tự đào bới, tự cho rằng đó là ý của tác giả. Hai đứa trẻ cũng vậy. Đã là truyện không có cốt truyện thì cần gì phải phân tích. Cũng vậy, cuộc đời cô không có cốt truyện, và chẳng cần ai phân tích. Vậy mà đó lại là chuyện khó xảy ra…

Trời đã bắt đầu đêm, một đêm mùa hạ êm như nhung và thoảng qua gió mát…

Các ngôi sao đều từ chối lấp lánh. Cũng khó mà toả sáng được bên trên nền không khí đặc quánh, sền sệt âm ẩm khói bụi của Hà Nội. Chẳng có con đom đóm nào thèm đoái hoài tới chốn phồn hoa đô thị rực lên thứ ánh sáng giả tạo dối lừa. Thay vì ngập vào giấc ngủ yên tĩnh như nhân vật trong “Hai đứa trẻ”, cô vùng dậy, rót cho mình một ly whiskey on rock và thắp một ngọn nến lay lắt. Sông Hồng lúc này chỉ còn là một vệt tối màu. Đáng lẽ người ta nên thắp đèn hai bên bờ sông, chắc chẳng để ai ngắm, ngoài cô. Một vài chiếc xe vẫn lao nhanh trên đường. Tiếng chó vẫn sủa thay cho tiếng trống thu không. Biết bao con người đang say ngủ, biết bao con người đang mơ những giấc mơ đẹp và biết bao con người còn thấy mình sống giữa bao nhiêu sự xa xôi không biết, trong màn đêm yên tĩnh, tịch mịch…

Cô quyết định sẽ đợi thêm một đoàn tàu nữa rồi mới đi ngủ…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Tháng 5

hoa_phuong1

Câu chuyện ngày hôm nay của mình bắt đầu từ một khoảnh khắc…

Khoảnh khắc ấy, khi mình đặt chiếc điện thoại xuống và nhìn qua khung cửa kính ô tô, một khoảng trời đỏ rực chạy dọc cùng mình bên kia đường. Hoa phượng kìa! Hàng phượng vĩ chạy dài ven sông Tô Lịch – cái sông mà nếu bây giờ vua Lý Thái Tổ có sống lại cũng chẳng thể đi thuyền dạo chơi…

Mùa hoa tháng 5 cháy rực phượng đỏ…

Bỗng nhớ đến câu hát của chị Giáng Sol trong bài “Hà Nội 12 mùa hoa” mà mình mê mẩn! Kỳ lạ thay, chưa bao giờ hình ảnh hoa phượng lại lạ lẫm với mình đến thế! Đẹp quá! Mình ngắm đến ngác ngơ… Mãi mới hiểu, hoá ra là vì năm ngoái mình chạy trốn cả một mùa hè Hà Nội đến nửa vòng Trái Đất! Và hoá ra là cả tháng nay mình đi qua con đường này nhiều lần mà chẳng buồn ngước lên ngắm nhìn! Hoá ra, cứ lên xe là mình bận chúi mũi vào chiếc điện thoại, bé tí tẹo mà như nắm giữ cả thế giới! Mình bận ngụp lặn vào biển thông tin cuồn cuộn sóng, bận đắm chìm vào những dòng text, email, và chơi vơi trong những cuộc alo chẳng vội được đâu… Gia đình, bạn bè, công việc và cả những lời yêu thương xanh rêu cứ bao bọc lấy mình như một cái bình thuỷ tinh và chẳng biết tự bao giờ mình biến thành con cá quẩn quanh ở đó! Một cái bình thuỷ tinh! Thật ngốc nghếch! Đó không phải là chỗ của mình! Mình hiểu mình, rằng một con cá như mình thà vùng vẫy, giành giật sự sống và cuối cùng chết queo ở sông Tô Lịch kia, chứ không thể lượn lờ trong cái bình thuỷ tinh! Thế nhưng, vào thời điểm nhất định, con cá cũng cần sống trong môi trường ảo tưởng! Biết đâu đấy, sẽ tốt hơn cho con cá…

Cũng lâu rồi mình không viết cái gì cho ra hồn! Của mình! Vì cái hồn mình bây giờ chính mình cũng không rõ nó như thế nào nữa! Là mình, nhưng không còn là mình nữa… Nó đã chuyển đổi và mình cần vẽ lại nó bằng tâm trí tĩnh lặng. Thực ra, làm việc gì cũng có thể nghĩ đến việc khác, kể cả làm tình, chứ riêng việc vẽ thì không! Khi vẽ, tâm trí chỉ tập trung nghĩ về bức tranh mình đang vẽ. Người khác vẽ ra tranh, mình vẽ ra chữ! Sẽ vẽ dần… Chưa ai vội cả, mình cũng không cần vội…

Người ta hay bảo hoa phượng đỏ rực, vậy mà thế quái nào mình lại nhìn hoa phượng ra màu cam, chắc do ánh nắng vàng ruộm hạ xuống những chùm hoa ấy! Ừ hạ xuống rồi! Cái nóng tràn vào từng nhịp thở hối hả, đôi khi ngột ngạt như hấp hối của người Hà Nội! Người ta hay bảo tiếng ve kêu râm ran, vậy mà thế quái nào mình lại thấy đàn ve cạnh nhà cứ ngày đêm kêu rả rích! Còn những cơn mưa mùa hạ bây giờ chẳng buồn rả rích nữa, mà kêu gào rên xiết nghe đến nao lòng…

Viết cho ngày cuối tháng 5…

Mình khe khẽ hát…

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/ha-noi-12-mua-hoa-cover-nmbt.EW1fbMSXaIhx.html

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!