London, mưa và nắng

A sunshine window in London
A sunshine window in London

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ những cơn mưa chan chứa của tháng Ba Hà Nội…

Cả tuần nay Hà Nội cứ hát mãi một điệp khúc mưa phùn, ẩm ướt, sền sệt. Tâm trạng con người ta thật khó mà có thể vui vẻ hay tràn đầy năng lượng trong bản nhạc trải dài những cung trầm ấy. Vào một ngày mệt mỏi, tôi chẳng còn đủ sức để lao ra đường ngắm hoa sưa tháng Ba đang nở bung trắng xóa ở vài góc đường của thủ đô ngàn năm văn hiến, tôi cuộn chính tôi vào góc riêng của mình rồi đi du lịch qua khung hình tivi. Xem lại bộ phim Hollywood về nữ hoàng Elizabeth của Vương quốc Anh, khi bên ngoài vẫn râm ran tiếng mưa, tôi vùi mình vào giấc ngủ mộng mị tới xứ sở bí ẩn, ảo diệu bằng đôi đũa thần kỳ của Harry Potter…

Tất cả làm tôi nhớ London da diết…

London với tôi là những ký ức vụn. Chúng bị cắt bởi những vạt nắng ửng hồng rồi lại trôi tuột theo những hạt mưa tí tách, ngã oạch lên mặt đường sứt sẹo từ thế kỷ 16, len vào những khe nứt của những dãy nhà cổ kính, hay đơn giản chỉ là thả mình xuống sông Thames êm đềm. Những người sống ở đây bảo thời tiết của London cứ đỏng đảnh như những cô gái mới lớn. Quả đúng vậy! Tâm trí của những cô gái mới lớn bao giờ cũng bị bao phủ bởi một lớp sương mù mờ ảo, khó nhận biết. Lúc thì thong thả tản bộ qua những con đường lãng mạn như trong bộ phim Notting Hill thưở nào, lúc thì cuống cuồng chạy mưa bất chợt, chẳng kịp chào những bạn thiên nga trắng muốt đang tụ tập rỉa cánh bên hồ. Các bạn ấy chắc chẳng còn nhớ những chiều nhẹ tênh đùa nghịch với tôi đâu nhỉ?

Đó là một mùa hè của vài năm trước. London của tôi là một góc rất nhỏ của London thế giới. Nó nhỏ đến nỗi có lẽ chỉ chiếm chút xíu diện tích của cái góc nhọn ở đáy trái tim. Còn trong bộ nhớ của tôi, nó cũng nhỏ đến mức có lẽ cũng chỉ đủ chỗ mọc dăm ba sợi tóc trên đầu. Nó nhỏ như những dãy phố xinh xắn bao bọc xung quanh công viên Kensington Gardens. Nó nhỏ như căn hộ trên cùng của một ngôi nhà cũ kĩ, mà có thể gọi được bằng cả hai từ là “penthouse” hoặc “chuồng chim”. Nó nhỏ như cửa số căn phòng mà tôi ở – ô cửa sổ đẹp nhất mà tôi từng nhìn thấy. Ô cửa sổ không hề có song sắt, chỉ có hai cánh cửa kính sơn trắng và hai chậu hoa xinh xắn, mở ra rồi phóng vút tầm mắt vươn tới một con phố dài và hẹp. Ô cửa sổ mà thi thoảng tôi lại giơ bàn tay ra hứng những ánh nắng dịu nhẹ, lấp lánh hay giọt mưa mát lành, trong vắt của London. Và ở ô cửa sổ ấy, vào một ngày trở trời, bỗng nhiên có một cơn gió vô tình làm cánh cửa đập vào chậu hoa rơi xuống vỡ òa…

Bởi thế, London của tôi lại càng vỡ vụn, càng nhỏ nhắn…

London của tôi nhỏ như que kem bán dạo trên đường với giá 3 bảng – khoảng 100.000 đồng, một cái giá quá đắt cho một que kem tương tự ở góc Tràng Tiền Hà Nội chỉ với giá 3.000 đồng, nhưng ăn vào cứ mát lạnh, thòm thèm mãi. London của tôi nhỏ như mấy quyển sách mà tôi vẫn mang theo, k phải chỉ để đọc, mà còn để gối đầu những lức tôi nằm ườn trên thảm cỏ xanh mướt êm ái ở công viên, và đôi lúc thiếp đi một giấc trong trẻo. London của tôi nhỏ như cái đĩa bay chẳng may chạm phải tôi vì một cô bé vung quá tay, hay như một quả bóng lăn về phía tôi do một cậu bé đá trượt. London của tôi nhỏ như cái ban công chỉ đủ chứa một người rưỡi, mà tôi hay trèo ra ngồi nhìn xa xăm ngắm thành phố, hay ngẩng mặt lên trời đếm máy bay, mà đếm chẳng xuể. London của tôi nhỏ như những tia pháo hoa bỗng nở sáng bừng vào một buổi tối bất kì nào đó mà những người bản xứ đang dự một đám cưới hay một lễ kỷ niệm vui vẻ. London của tôi nhỏ như vài ngôi sao khiêm nhường chứ nhen nhói sáng, mà phải hiếm lắm mới thấy được nếu hôm đó bầu trời chỉ được phết một lớp sương mù thật mỏng như một chiếc bánh kem ngọt ngào. London của tôi nhỏ như chiếc hộp đựng 1000 ngôi sao được gấp bằng giấy, cũng óng ánh và lấp lánh, có lẽ bù lại cho bầu trời ít sao kia. Mỗi ngôi sao giấy khi mở ra sẽ thấy một dòng chữ viết tay xấu xí, nguệch ngoạc nhưng đầy những yêu thương ngốc nghếch của tuổi học trò…

Và London của tôi là hàng trăm bông hoa hồng trải trắng trước thềm nhà sau một đêm mưa Hà Nội…

Ước gì bây giờ tôi đang ở London và tắm mưa…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

London và tôi

Năm nay Olympic được tổ chức ở London. Cứ mỗi lần ngó qua cái tivi có hình ảnh London là tôi lại thấy nhớ… nhớ lắm…

Tôi đặt chân tới London cũng vào mùa hè cách đây 4 năm (2008) và ở lại cả tháng. Tất nhiên, London mang lại cho tôi quá nhiều cảm xúc. Thời đó tôi còn hay viết lách hơn bây giờ, nhưng ngay lúc đó, tôi đã quyết định không viết gì trên blog cả và tự nhủ rằng sau này tôi sẽ viết, viết về những gì mà tôi còn có thể nhớ được. Đó mới thực sự là những điều đáng viết…

Ấn tượng lớn nhất của tôi về London không phải là những gì quen thuộc mà mọi người từng biết về London, mà là những trải nghiệm rất riêng, mà tôi không hề ngờ tới…

Năm tôi học cấp 2, thời đó tôi chưa biết đến internet, thông tin hầu như chỉ qua tivi và báo giấy. Lúc đó mẹ tôi đi làm về hay cầm mấy tờ báo giấy đen sì còn nguyên mùi mực in về. Hồi đó tôi hay cắt những bài báo mà mình quan tâm và dán vào một quyển sổ nhỏ. Một sở thích trẻ con và quê mùa! Thông thường đó là về những người tôi muốn trở thành, hay những nơi tôi muốn đặt chân đến. Có lần tôi thấy một góc báo nhỏ đăng bài về toà nhà chọc trời với kiến trúc độc đáo sắp được xây dựng tại London. Nó có hình dáng của một quả dưa chuột. Không hiểu sao, tôi rất thích toà nhà đó, có thể là vì tôi thích dưa chuột hay những thứ đại loại như vậy!?! Tôi say sưa ngắm nghía toà nhà đen trắng trên mảnh báo…

7 năm sau…  Tới London, đó là nơi tôi muốn đến nhất. Sau khi dò hỏi và có vẻ như chẳng ai có hứng thú với tòa nhà đó, nên tôi đã mò mẫm lên mạng xem nó tên gì, nằm ở đâu và lọ mọ đi tìm. Tên của nó cũng chính là địa chỉ 30 St Mary Axe… Lúc ấy, một mình tôi đứng trước toà nhà Dưa Chuột sừng sững mà 7 năm trước tôi mới chỉ nhìn thấy nó đen trắng lẫn lộn.  Chẳng có gì to tát, nhưng với tôi, nó thực sự có ý nghĩa. Đó là cảm giác thoả mãn – nó giống cảm giác tôi làm được những điều mình mơ ước. Và tôi còn rất nhiều mơ ước mà tôi tin là tôi sẽ làm được!!!

Cũng từ năm cấp 2, tôi mê mẩn Harry Potter và thế giới phù thuỷ. Vì vậy, chẳng có lý do gì ở London ngăn tôi tiếp tục bắt những chuyến xe bus và tàu điện ngầm tới King Cross và mò tới Platform 9 & 10. Tôi thốt lên hân hoan khi ở đó có đề biển Platform 9 ¾ và một nửa chiếc xe đẩy gắn vào tường. Với tất cả những người yêu thích Harry Potter, được chạm vào bức tường – ranh giới của thế giới thật và thế giới phù thủy – là điều hết sức tuyệt vời. Nó làm ta tin vào Điều Kỳ Diệu – thứ rất thiếu nhưng lại rất cần thiết trong cuộc sống này.

Một trong những điều kỳ diệu mà tôi được trải nghiệm, đó là niềm hạnh phúc khi được sống cùng những người tôi yêu quý như gia đình mình ngay trên đất London. Ở đây có quá nhiều thứ để nhìn ngắm và trải nghiệm. Tất cả những gì trước đây chỉ nhìn thấy thì bây giờ có thể chạm tới và tung tăng với nó. Không khó để bắt gặp những hình ảnh đầy lãng mạn của Notting Hill, khung cảnh nghiêm nghị mà vẫn rất đỗi gần gũi ở Downing Street, sự nhộn nhịp của khu phố mua sắm Oxford Street hay sự náo nhiệt của Piccadilly Circus… Còn hơn thế nữa, những công viên và địa danh nằm trọn trong lòng London mà ta đã thuộc lòng tên từ những quyển sách dạy Tiếng Anh từ hồi tiểu học như Hype Park, Kensington Gardens, Regent’s Park, Green Park, sông Thames, Tower Bridge, Millenium Bridge… Đi tàu trên sông Thames là một trải nghiệm tuyệt vời nhưng chưa đủ tuyệt bằng nhìn ngắm London từ vòng quay London Eye.

Từ trên cao, Big Ben chỉ như một chiếc đồng hồ báo thức xinh xắn và House of Parliament hay Buckingham Palace hoành tráng bỗng trở nên nhỏ bé. Cũng phải kể thêm là việc xem các chàng lính đổi gác ở Buckingham Palace, dù là hiếm có trên đời khiến người ta cứ phải bu quanh cánh cổng, nhưng thực sự chẳng có gì lý thú ngoài việc biết được cái mũ to xù các chàng đội là lông con Gấu chứ không phải chó mèo khỉ gì khác. Trên đời, tất nhiên, có vài thứ chẳng hay như chúng ta tưởng!!!

Ngoài việc giết thời gian bằng cách đi dạo hay nằm ườn trên bãi cỏ xanh mướt của các công viên thì đi thăm bảo tàng hay khu triển lãm cũng là một gợi ý hay. Bởi người Anh vốn tự hào về lịch sử và nghệ thuật. Ngay cạnh Trafagal Square có ngay National Gallery to đùng, rồi chưa kể hàng chục bảo tàng khác về đủ các chủ đề mà đi mỏi chân cũng chưa hết, thậm chí người ta còn trưng bày những thứ siêu phàm đến nỗi mình chả hiểu nổi nó là cái gì. Thế mới là người Anh! Họ còn hay ở chỗ phân chia các khu vực để thưởng thức những buổi hòa nhạc ở Royal Albert Hall. Theo đó, nơi ít tốn kém nhất là khoảng không gian gần sân khấu nhất, không có ghế ngồi mà tha hồ được tự do nằm, ngồi, quỳ, ngủ… Trong khi những ghế ngồi phía trên thì vừa đắt vừa phải ngồi ngay ngắn. Tới London được thưởng thức những siêu phẩm nhạc kịch ở các nhà hát và lắng nghe thứ âm nhạc đỉnh cao của các nghệ sĩ nổi tiếng khắp thế giới tề tựu trong BBC Proms trong khi vẫn có thể nằm dài, thật là phê!!!

Con phố ở London mà tôi yêu thích nhất chính là Victoria Road – nơi đó có lá cờ Việt Nam bay bay trên nóc Sứ quán. Đó là con phố nhỏ nhắn, thanh bình và rất đỗi Việt Nam, dù ở xa lắc. London ghi dấu chân nhiều người Việt, trong đó có Bác Hồ. Tôi tình cờ lang thang trên phố và thấy một hình tròn màu xanh trên tường của New Zealand House có ghi “HO CHI MINH – 1890 – 1969 – FOUNDER OF MODERN VIETNAM work in 1913 at the Carlton Hotel which stood on this site”. Lúc ấy, có cái gì đó như tự tôn dân tộc cứ nhoi nhói trong tim tôi… Còn điều thú vị hơn cả là tới đài thiên văn Greenwich, tôi đứng giữa kinh tuyến số 0, với một chân ở bán cầu Tây và một chân ở bán cầu Đông. Lúc đó, với tôi, Trái Đất quá nhỏ bé!

Làm truyền hình, đương nhiên là tôi muốn tận mắt ngó qua cái đài BBC xem nó ra sao. Đại loại là nó vuông vắn và có vẻ ngoài đồ sộ giống toà nhà của đài VTV mới xây xong. Không bàn về trình độ hay đẳng cấp. Thứ tôi nhìn thấy ngay bên ngoài dù lộn xộn chắp vá nhưng đã thể hiện cả một lịch sử đáng ngưỡng mộ của BBC. Truyền hình Việt Nam có nhiều người tài lắm, chẳng mấy chốc mà được như họ, có điều “chốc” trong trường hợp này là một định lượng dài lắm đó!

Câu chuyện ấn tượng nhất ở London của tôi lại lạ kỳ thế này. Tấm bản đồ và tôi cứ mò mẫm đi khắp London. Một cô gái mới lớn đầy tò mò và thích khám phá. Tôi đi cả vào những con phố nhỏ nhất, thậm chí không có tên trên bản đồ. Vì mê mẩn quá mà tôi bị lạc đường. Tôi đi vào một con đường đi mãi không có bóng người, không có nhà cửa. Trước đó, có mấy anh Tây nhìn ngó và chào thân thiện “Hey baby!” . Tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi, nhưng vẫn cứ đi mà không quay lại. Tôi nghĩ cứ tiến lên phía trước thể nào cũng có lối ra. Bất chợt có bóng người trước mặt đi ở phiá ngược lại, tôi mừng thầm, thế là có người để hỏi đường rồi, nhưng bỗng dưng người đó mất hút ở phía tường bên kia. Tôi tới đó và thấy một cầu thang và một cánh cửa. Tôi đánh liều đi theo. Lúc đó tôi hầu như không có cách nào khác. Hoá ra tôi đang đi xuống một gầm cầu. Có nhiều nhóm bạn phong cách hippie đang đứng tụ tập trò chuyện. Tóc dài da đen, xăm trổ, khuyên tai khuyên mũi… Lúc này cơn sợ hãi của tôi đã lên đến đỉnh điểm. Nhưng có vẻ như khi sợ quá thì mình chả biết làm gì nữa. Tôi nín thở đi qua và cảm nhận những ánh mắt lướt qua con bé Châu Á ngơ dại nào lại đi vào đây. Tôi bước thật nhanh về phía có ánh sáng. Và khi ánh sáng càng rõ thì tôi càng nhận ra có rất nhiều thứ để ngắm nhìn nơi đây. Đó là những phong cách rất lạ, những hình ảnh graffiti hấp dẫn. Và hóa ra cũng có nhiều người như tôi, đang giơ máy ảnh lên chụp. Tôi mỉm cười, vừa đi vừa ngắm hết những hình graffiti tuyệt đẹp trên tường. Sau đó, tôi hỏi thăm và nhận ra những con đường quen thuộc có trong bản đồ để tiếp tục hành trình.

Tôi may mắn vì không có chuyện đáng tiếc xảy ra, thế nhưng, tôi học được một vài bài học. Đừng quá tò mò mà lạc lối… Cứ tiến lên phía trước và đừng sợ hãi, sẽ có lối ra… Trên đường đi, đừng quên ngắm nhìn xung quanh và tận hưởng tất cả những cảm xúc mà hành trình mang lại…

Đó là những gì cô đọng nhất mà London còn lại trong tôi…

Chúc London ngủ ngon và tỉnh dậy rạng rỡ, ngay cả khi có sương mù…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!