Nước mưa và nước mắt

tear

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của mình bắt đầu từ những giọt nước mưa…

Mưa tháng Sáu thanh mát…

Mình đã từng viết, chỉ có một cách dễ nhất để phân biệt giọt nước tinh khiết, giọt nước mắt và giọt nước mưa, đó là nếm. Nếu giọt nước có vị thanh mát, nước mắt có vị mằn mặn thì giọt mưa có cả hai vị đó. Vậy nên, trong những ngày không mưa mà muốn uống mưa thì chỉ cần pha nước lẫn với nước mắt…

Mình không vui khi nhìn thấy ai đó khóc, nhưng dù sao thì mình cũng mừng vì người ta còn có thể khóc, còn có thể bộc lộ được cảm xúc ra bên ngoài. Mình sợ những giọt nước mắt trôi tuột vào trong, thẳng xuống cuống họng, nuốt trôi đi mất một cách vô vị. Nước mắt là thứ để rơi ra ngoài, chứ không phải thứ để nuốt vào trong.

Mình sợ đứa trẻ hồn nhiên trong con người mình biến mất, chỉ còn trơ trọi một kẻ to xác vô cảm. Thấy cái gì cũng bình thường, thấy việc gì cũng là tất yếu, không còn ngơ ngác, không còn ngạc nhiên về cuộc sống. Mình tin đó mới là lúc người ta chết thật, chứ không phải lúc nằm xuống mồ.

Mình thích mê bài hát “Lắng nghe nước mắt” này đến nỗi mình không thể không hát nghêu ngao thế này…

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/lang-nghe-nuoc-mat-nmbt.pUMXJka1yz80.html

Tình yêu thì không có sai hoặc đúng, chỉ cần trái tim rung động…

Xét cho cùng, mọi thứ trên đời này chẳng có gì sai hay đúng cả, người ta cứ mất công đi cãi nhau, hay tranh luận đủ thứ không biết để làm gì. Sai hay đúng là do cảm nhận của mỗi người. Tất cả chỉ phụ thuộc vào cảm xúc mà thôi!

Thật tuyệt khi có thể cười và khóc một cách hồn nhiên!

Và ngày hôm nay mình mới cảm nhận rõ ràng điều mà người ta vẫn thường hay nói…

Đàn ông khóc khi anh ta yêu thật lòng…

Phụ nữ khóc khi cô ta thật sự buông tay…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Nước mắt đàn ông

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ lúc tôi phát hiện ra một nỗi sợ mới của mình…

Người đàn ông đầu tiên khóc mà tôi nhìn thấy chính là bố tôi, trong đám tang của bà nội. Lúc đó tôi như chết đứng. Tôi không thể tưởng tượng nổi một người đàn ông vào sinh ra tử thời chiến tranh như bố tôi, lại có thể khóc chẳng khác gì một đứa trẻ. Nhưng, với những giọt nước mắt của tình mẫu tử, ít ra tôi còn có thể hiểu được…

Sau này, tôi chứng kiến một vài trường hợp nữa, vì nhiều lý do khác nhau. Tôi cũng đã được nghe một vài bài hát về đàn ông khóc. Có 2 bài cũ rích mà tôi nhớ nhất là “Nước mắt đàn ông” và “Khi người đàn ông khóc”, đại loại mấy câu như thế này.

“Nước mắt đàn ông không rơi từng giọt, nước mắt đàn ông chôn sâu trong lòng…”

“Hãy khóc đi khóc đi khóc đi đừng ngại ngùng, và hãy khóc nước mắt ướt đẫm chứa chan trong lòng…Khi bao nhiêu cơn mơ chấp cánh bay xa vời, thì người đàn ông cũng vẫn phải khóc giống như ai…”

Đúng vậy! Đàn ông có thể khóc! Và đàn ông thường chỉ khóc khi cảm thấy bất lực, không thể làm được gì. Đó là lúc trông họ đáng thương nhất! Đã là đàn ông chân chính, chẳng ai muốn mình đáng thương cả!

Tôi vẫn thường nghĩ rằng đã là một người đàn ông trưởng thành và mạnh mẽ thì không thể khóc. Dù có phút giây đau buồn, yếu đuối hay thất bại thế nào thì cũng chỉ nên khóc một mình, không thể khóc trước mặt người khác được, mà đặc biệt là với lý do lãng xẹt như vì tình chẳng hạn. Nhưng rồi đến một lúc nào đó, chẳng ai kiểm soát được cảm xúc của mình…

Tôi đã từng tưởng rằng tôi chẳng sợ cái gì cả. Đúng là tuổi trẻ cứ tưởng mình bất tử, bồng bột và nông nổi. Càng lớn thì tôi càng thấy là tôi sợ nhiều thứ. Và một trong những điều khiến tôi sợ hãi nhất là nước mắt đàn ông.

Nghiêm túc mà nói, nhìn đàn ông khóc, tôi sẽ bị những dây thần kinh điều khiển cảm xúc, tạo thành một thứ hỗn tạp bao gồm kì dị, rùng rợn, hoang mang, thương cảm…   Tóm lại, lúc đó tôi thà chết còn hơn! Mặc dù tôi chả biết chết thì sẽ như thế nào? Liệu chết có đỡ sợ hơn không? Nhưng ít nhất, vào thời điểm đó, tôi chỉ muốn mình biến mất ngay lập tức để khỏi nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng ấy! Thế này thì có vẻ như cách đơn giản nhất mà đàn ông đe dọa được tôi là…khóc! Vậy đành ngửa mặt lên trời mà khấn “Cầu xin ông trời, từ giờ đến lúc con chết, đừng để con nhìn thấy đàn ông khóc nữa!!!”

KHÔNG nghiêm túc mà nói, dân gian có câu “nước mắt cá sấu”, còn với tôi, nước mắt đàn ông là “nước mắt cá mập”. Đơn giản vì cá mập đẹp và dễ thương hơn cá sấu. Tôi có nghĩ ra một chuyện vui (mà hình như có thật : ) để tặng những người đàn ông khóc vì tình thế này.

Khi người đàn ông khóc, Bụt hiện lên hỏi :

–       Làm sao con khóc?

–       Hức hức… Con thất tình!

–       Ôi zào tưởng gì!

Nói đoạn, Bụt quẩy đít ra đi…

–       Ơ Bụt đi đâu đấy? …ịt …ẹ Bụt! Bố mày đi yêu người khác!

Tuyệt! Thế mới là đàn ông chứ!!!

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!