Chim lồng cá sông

IMG_0006

Cuối cùng thì trời cũng mưa. Sau một tuần nắng nóng nhớp nhúa. Bức bối. Khó chịu. Cơn mưa mùa hạ ào xuống cuốn trôi tất thảy bụi bặm, muộn phiền. Nhìn từ trên cao, những hạt mưa chẳng khác gì những bông tuyết rơi. Mọi âm thanh trở nên ồn ào hơn, hỗn loạn hơn. Tiếng còi xe giục giã hơn để người ta nhanh chóng trở về nhà, hay chỉ là nhanh chóng trú mưa. Những giọt nước đuổi nhau trên khung cửa kính. Chúng tự vẽ bản đồ của riêng mình…

Phía trên cao thành phố có một cái chuồng chim. Lẽ thường, hoạ mi mái xuỳ chỉ để kích trống hót căng hơn, hay hơn. Mi mái không biết hót! Mi mái chỉ được cái mau mồm mau miệng. Mi mái khôn ngoan được giữ lại trong chuồng. Mi mái bất tài thường thả về rừng sinh sôi nảy nở. Nhưng đã phàm là giống chim, phải biết bay, phải thích bay. Chẳng có con nào ưa loanh quanh nhảy cà tưng trong lồng, cho dù cái lồng ấy có đẹp đẽ cỡ nào. Ấy thế mà cái sự lạ của  bất kì loài nào bị giam nhốt, lâu dần rồi cũng sẽ trở thành thói quen. Có thả cho đi rồi cũng sẽ trở về. Nó thích thú được giam nhốt, được ở yên trong lồng nhìn ngắm mọi vật xung quanh. Mưa đến, những con chim tự do sẽ lo lắng tìm nơi trú ngụ, còn chim trong lồng tự dưng lại vui vẻ reo vang. Chẳng hề sợ sấm rền chớp loá, cũng chẳng hề đắn đo những rào rạt bên ngoài. Kiếp chim lồng cá chậu những tưởng một ngày bằng cả năm gông ngồi tù, ấy vậy mà ở khía cạnh nào đó có khi lại nhiều phần hơn. Nó thích cuộn mình rỉa lông rỉa cánh, thích quan sát các vật thể phía dưới, rồi có lúc lại bơ đi, chẳng thèm quan tâm tới thế giới bên ngoài, bỏ quên tháng ngày đằng đẵng trôi. Mưa, nắng, gió, bão không chạm được tới nó. Ngay cả khi chiếc lồng rung rinh, hay chính nó rung rinh, nó vẫn luôn nhanh chóng lấy lại được thế cân bằng. Bởi vậy, nó thích mưa! Nó thích ung dung tự tại khi ngoài kia biết bao nhiêu vội vã…

Trái ngược với những rộn rã trên bờ, ở phía đó, dòng sông bến nước con thuyền vẫn lững lờ trôi. Chẳng vội được, chẳng trốn mưa được. Chỉ có những con cá sông bơi lội dưới làn nước kia mới trốn được mưa. Nhưng đó thường là thời điểm cuối cùng của cá sông. Trốn mưa nốt đi, tung tăng nốt đi, quẫy đạp nốt đi, ngụp lặn cho thật sâu vào. Để rồi sau cơn mưa, cá ngoi lên mặt nước hô hấp, và thường bị bắt nhiều hơn. Người đi câu sành sỏi là người bắt cá sau cơn mưa. Bởi vậy, cá sông và chim lồng, chưa biết con nào thoải mái sống trọn kiếp hơn con nào! Có điều, cả 2 đều khoác lên mình tấn bi kịch. Bi kịch của kẻ thất bại!

Cũng đúng thời điểm này, 2 năm trước, có đoạn viết “một con cá như mình thà vùng vẫy, giành giật sự sống và cuối cùng chết queo ở sông kia, chứ không thể lượn lờ trong cái bình thuỷ tinh”. Hoá ra con cá trong bình thuỷ tinh đã trốn được ra sông, đã vùng vẫy chết queo, đã hoá kiếp thành con chim tự do rồi tự chui vào lồng lúc nào chẳng biết…

Mưa vẫn nằng nặng, gió vẫn rin rít… Ly rượu trên tay vẫn còn phân nửa… Có kẻ ngù ngờ chợt nhận ra mình chính là con chim trong lồng, tự giam nhốt chính mình…

…Xuỳ Xuỳ…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Thu Âm – Âm Thu

Khi bạn mở cửa bước vào và khoá mình trong không gian kín mít của phòng thu, với khung cửa kính, với những miếng mút, xốp hay bức tường dày cách âm, đeo tai nghe và đứng trước micro, nhắm mắt rồi thả mình trong những giai điệu mà bạn thích, ở đó chỉ có bạn và cảm xúc của bạn. Và điều tiếp theo mà bạn làm là cất giọng lên…

Đã lâu lắm rồi tôi không bước vào phòng thu âm. Công nghệ giờ hiện đại quá, với nhiều phần mềm chỉ nằm gọn trong lòng bàn tay, khiến người ta chẳng cần phải bước vào phòng thu mới có được những bản thu âm tốt. Nhưng nếu ai đã từng hát trong phòng thu, sẽ luôn có những cảm nhận đặc biệt. Tôi may mắn có một người bạn thân mở phòng thu âm riêng. Và cái sự thân ấy khiến tôi – một người chẳng có chút hiểu biết gì thanh nhạc – cũng có thể tự tin chia sẻ cảm xúc của mình qua giọng hát. Với tôi, hát là kể chuyện, là chia sẻ, và tôi khó có thể chia sẻ trước người lạ, hay người tôi không tin tưởng. Tôi luôn hát vì tôi thích, tôi muốn hát, chứ không phải vì bất kì điều gì khác. Tôi cũng không hát cho hay, phải hay, mà tôi hát theo kiểu của tôi, theo những gì tôi cảm nhận được từ giai điệu, ngôn từ. Có lẽ bởi vậy tôi sẽ không ngừng hát cho tới khi bị câm, tôi sẽ không ngừng viết cho đến khi bị cụt tay, và tôi sẽ không ngừng yêu cho đến khi chết…

Mùa thu Hà Nội ùa về với những phức cảm thật khó tả… Đã gọi là phức cảm tức là một thứ cảm xúc đã được pha trộn bởi rất nhiều những cảm xúc khác nhau. Người ta không thể chỉ nói ra chúng, hay viết ra chúng, người ta sẽ thêm vào chúng những giai điệu và tạo ra vô vàn bài hát. Không phải bài hát nào cũng được viết vào mùa thu, nhưng bài hát nào cũng có thể hát được vào mùa thu. Và mùa thu Hà Nội không giống những mùa thu khác ở những nơi khác. Nó lạ lắm! Thu vui lắm và cũng buồn lắm! Thu hân hoan, thu hạnh hội, thu hờ hững, thu hời hợt… Thu ngờ nghệch, thu ngờ ngững, thu ngờ ngợ, thu ngơ ngác… Thu ngông nghênh, phơi bày tất cả những phức cảm sâu thẳm nhất… Và khi thu âm những âm thu, mọi thứ sẽ nhẹ bẫng, sẽ bay lên và tan hết…

Tôi giữ lại những bản thu âm này cũng khá lâu rồi, cảm xúc cũng cũ rích rồi, gom lại ở đây cho những ai cũng cũ rích như tôi. Có lẽ tôi nên thu âm những bản mới, những bài mới…

  1. Cám ơn tình yêu  – Sáng tác : Huy Tuấn

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/cam-on-tinh-yeu-cover-nmbt.g4fns81dDkaw.html

https://drive.google.com/file/d/0BxaqmR3Q1VWnUUlfNk9YS1lNRms/view?usp=sharing

  1. Hà Nội 12 mùa hoa – Sáng tác : Giáng Sol

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/ha-noi-12-mua-hoa-cover-nmbt.EW1fbMSXaIhx.html

https://drive.google.com/file/d/0B2ATDN-fVr7tdDE0QXhzcXVjbDg/view?usp=sharing

  1. Đoản khúc thu Hà Nội – Sáng tác : Trịnh Công Sơn

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/doan-khuc-thu-ha-noi-cover-nmbt.rg3Bp4hoPda2.html

https://drive.google.com/file/d/0BxaqmR3Q1VWnRklMQzFON1FFbEE/view?usp=sharing

  1. Chỉ là giấc mơ – Sáng tác : Kim Ngọc

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/chi-la-giac-mo-cover-nmbt.PnJVPECcw2ln.html

https://drive.google.com/file/d/0BxaqmR3Q1VWneWotcUI0amZUVW8/view?usp=sharing

  1. Dont write me off

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/dont-write-me-off-cover-nmbt.VKUl2quzPSYZ.html

https://drive.google.com/file/d/0BxaqmR3Q1VWnODVDTngyc01ZVVU/view?usp=sharing

  1. Way back into love

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/way-back-into-love-cover-nmbt.vW4W2awW2Jyx.html

https://drive.google.com/file/d/0BxaqmR3Q1VWnUzRHVnBqS1NaekU/view?usp=sharing

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Bão

storm

Cơn bão nghiêng đêm, cây gãy cành thay lá…

Ta đã yêu nhau, thề mãi mãi bên nhau cơ mà…

Tôi bật cười nhớ lại những lúc anh giật lấy tay tôi : “Nào, mang tay đây, ngã bây giờ!”… Người khác nhìn bọn cầm ô nắm tay nhau đi dưới trời mưa bảo là điên cũng phải. Nhưng cái bọn đấy thì luôn nghĩ chúng bình thường. Làm quái gì có cái ô nào to đủ che hai người! Chỉ là lấy cớ sát lại gần nhau thôi…

Người Hà Nội ngày càng lười biếng. Họ ít khi đi bộ, nếu có thì họ cũng nhất thiết phải kèm theo mấy lời than phiền mệt quá, bụi quá, hay sợ nắng lắm, sợ mưa lắm! Họ chẳng còn yêu Hà Nội đủ để mà thong thả đi bộ, nhấm nháp cái hương vị riêng của Hà Nội. Phố đi bộ mở cuối tuần vòng quanh hồ cũng chỉ là để ve vuốt cái trào lưu văn minh nhạt nhẽo xứ thiên đường. Họ đi như trẩy hội, đi như biểu tình. Người thích đi bộ thật sự là người không thích đi bộ quanh hồ Gươm vào dịp cuối tuần. Bởi nó xô bồ quá, ồn ào quá!

Nhớ đến đứa em ở Sài Gòn lần đầu tiên ra Hà Nội chơi đúng mùa mưa dầm dề. Con bé cuộn tròn trong chăn bảo “Em chả bao giờ sống ở Hà Nội đâu, mưa thế này chắc buồn mà chết mất…”  Tôi bật cười bảo con bé ngốc! Ừ nhỉ, Sài Gòn chợt nắng chợt mưa, hiếm có cơn mưa nào quá một tiếng! Nhưng người Hà Nội họ chả buồn mà chết bao giờ, vì họ có vui sống bao giờ đâu…

Mưa chưa hẳn là bão! Bão tới chưa chắc đã mưa! Những ánh chớp loá nhoà. Những cơn sấm rền vang. Nhưng hoá ra chỉ những kẻ giấu mình ở một góc riêng mới thấm từng giọt mưa rơi chứ không phải những đoàn người hối hả chạy mưa, chạy bão ngoài kia. Cái sự thấm nó mới là thứ trừu tượng nhất trên đời, chứ không phải tình yêu. Tình yêu không thấm! Tình yêu phải tràn…

Cô bạn thân nhà ở ngay trong lòng phố cổ, đi vài bước chân là ra đến bờ Hồ. Cô bảo tôi rằng hãy thử sáng sớm đi bộ ở đây mới thấm được cái sự trong trẻo của Hà Nội, chứ Hà Nội chả trầm buồn đặc quánh như tôi hay thấy đâu. Tôi lại bật cười. Hà Nội của riêng tôi chưa bao giờ hết trong trẻo. Có trăm ngàn tuổi thì Hà Nội vẫn cứ thế, luôn là như thế, chẳng buồn đổi thay.  Cũng như tôi vậy… Tôi đoán chắc rằng không phải ai cũng may mắn như tôi, có được những khoảnh khắc sống trong lòng Hà Nội mà không nghe thấy một âm thanh nào. Không một tiếng còi xe. Không một tiếng rao bánh bao bánh khúc. Không một tiếng còi tàu hoả. Đến những đoàn tàu chở cát lậu cũng không buồn kêu u u. Tất cả đều tĩnh lặng như tờ. Lúc đó mới có thể nhìn thấu cái tâm của Hà Nội trong veo. Như cái tâm bão luôn lặng lẽo. À, tôi mới tự nghĩ ra từ “lặng lẽo”. Từ điển không có từ này, nó cũng chẳng có ý nghĩa với ai, ngoài tôi.

Tôi không tĩnh lặng. Tôi không lạnh lẽo.

Tôi lặng lẽo. Trong một cơn bão ầm ào…

Bão trời và bão lòng, bão nào đáng sợ hơn?

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Không còn

nmbt

Nắng không còn vàng trên mái tóc em xanh
Gió không còn vờn tóc anh đốm bạc
Tim không còn đập nhịp thở chung hổn hển
Và đôi chân quên mất lối đi về

Em không còn em mỗi mùa thổn thức
Anh chẳng còn anh mỗi thuở vỗ về
Ta có còn nhau một góc thẳm sâu
Nơi tiếng lòng trong veo cùng tiếng sóng

Năm bốn mùa giờ chỉ còn có một
Nửa gửi vầng trăng nửa đợi mặt trời
Rót chén tình cất mưa vào trong lá
Không còn nhựa sống nên
Thả
Mình
Rơi…

_Tặng Mình… Hà Nội một ngày mưa_

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Tháng 5

hoa_phuong1

Câu chuyện ngày hôm nay của mình bắt đầu từ một khoảnh khắc…

Khoảnh khắc ấy, khi mình đặt chiếc điện thoại xuống và nhìn qua khung cửa kính ô tô, một khoảng trời đỏ rực chạy dọc cùng mình bên kia đường. Hoa phượng kìa! Hàng phượng vĩ chạy dài ven sông Tô Lịch – cái sông mà nếu bây giờ vua Lý Thái Tổ có sống lại cũng chẳng thể đi thuyền dạo chơi…

Mùa hoa tháng 5 cháy rực phượng đỏ…

Bỗng nhớ đến câu hát của chị Giáng Sol trong bài “Hà Nội 12 mùa hoa” mà mình mê mẩn! Kỳ lạ thay, chưa bao giờ hình ảnh hoa phượng lại lạ lẫm với mình đến thế! Đẹp quá! Mình ngắm đến ngác ngơ… Mãi mới hiểu, hoá ra là vì năm ngoái mình chạy trốn cả một mùa hè Hà Nội đến nửa vòng Trái Đất! Và hoá ra là cả tháng nay mình đi qua con đường này nhiều lần mà chẳng buồn ngước lên ngắm nhìn! Hoá ra, cứ lên xe là mình bận chúi mũi vào chiếc điện thoại, bé tí tẹo mà như nắm giữ cả thế giới! Mình bận ngụp lặn vào biển thông tin cuồn cuộn sóng, bận đắm chìm vào những dòng text, email, và chơi vơi trong những cuộc alo chẳng vội được đâu… Gia đình, bạn bè, công việc và cả những lời yêu thương xanh rêu cứ bao bọc lấy mình như một cái bình thuỷ tinh và chẳng biết tự bao giờ mình biến thành con cá quẩn quanh ở đó! Một cái bình thuỷ tinh! Thật ngốc nghếch! Đó không phải là chỗ của mình! Mình hiểu mình, rằng một con cá như mình thà vùng vẫy, giành giật sự sống và cuối cùng chết queo ở sông Tô Lịch kia, chứ không thể lượn lờ trong cái bình thuỷ tinh! Thế nhưng, vào thời điểm nhất định, con cá cũng cần sống trong môi trường ảo tưởng! Biết đâu đấy, sẽ tốt hơn cho con cá…

Cũng lâu rồi mình không viết cái gì cho ra hồn! Của mình! Vì cái hồn mình bây giờ chính mình cũng không rõ nó như thế nào nữa! Là mình, nhưng không còn là mình nữa… Nó đã chuyển đổi và mình cần vẽ lại nó bằng tâm trí tĩnh lặng. Thực ra, làm việc gì cũng có thể nghĩ đến việc khác, kể cả làm tình, chứ riêng việc vẽ thì không! Khi vẽ, tâm trí chỉ tập trung nghĩ về bức tranh mình đang vẽ. Người khác vẽ ra tranh, mình vẽ ra chữ! Sẽ vẽ dần… Chưa ai vội cả, mình cũng không cần vội…

Người ta hay bảo hoa phượng đỏ rực, vậy mà thế quái nào mình lại nhìn hoa phượng ra màu cam, chắc do ánh nắng vàng ruộm hạ xuống những chùm hoa ấy! Ừ hạ xuống rồi! Cái nóng tràn vào từng nhịp thở hối hả, đôi khi ngột ngạt như hấp hối của người Hà Nội! Người ta hay bảo tiếng ve kêu râm ran, vậy mà thế quái nào mình lại thấy đàn ve cạnh nhà cứ ngày đêm kêu rả rích! Còn những cơn mưa mùa hạ bây giờ chẳng buồn rả rích nữa, mà kêu gào rên xiết nghe đến nao lòng…

Viết cho ngày cuối tháng 5…

Mình khe khẽ hát…

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/ha-noi-12-mua-hoa-cover-nmbt.EW1fbMSXaIhx.html

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Bạn Hà Nội

photo.PNG

Hà Nội mùa nồm, thời tiết cứ nóng lạnh đỏng đảnh như những cơn giận dỗi của các cặp đôi mới yêu nhau. Thi thoảng vài cơn mưa lại lộp bộp ngã xuống đất như chứng tỏ sự tồn tại của mình để mọi người đỡ quên mất mưa. Mưa cứ sợ vớ vẩn thế chứ chả ai quên mưa bao giờ. Đường phố thời buổi này có cảm giác như giờ nào cũng tấp nập, cũng ồn ã. Người thì thích ra đường để tránh không khí ngột ngạt ẩm ướt trong nhà, người thì phải ra đường vì công việc vì bộn bề lo toan, người thì ra đường như một thói quen. Lâu lâu mình mới được ngồi sau xe máy của bạn rong ruổi qua những con phố Hà Nội. Mình luôn nghĩ Hà Nội là một người bạn của mình – một người bạn linh hồn. Bởi vậy, nếu lang thang một mình, cũng như mình đang đi chơi cùng với một người bạn. Còn giờ là đang đi chơi cùng hai người bạn. Lúc ấy trời mưa. Những hạt mưa lất phất, nhỏ li ti của tháng Ba – tháng cuối cùng của mùa xuân, cứ mơn man trên mặt mình. Mát lạnh! Cái cảm giác hứng mưa lúc đi xe máy khác hẳn với lúc tản bộ. Gió tạt ngang, luồn thốc mang mưa vào tận ngóc ngách của cơ thể. Đúng lúc đi tới, mải ngó bên này là lễ hội hoa anh đào ở tượng đài Lý Thái Tổ, bên kia là cái Hồ Gươm mịt mù chẳng nhìn rõ Tháp Rùa đâu cả, rồi chợt nhớ ra là mình đang buộc tóc, ngốc thế! Liền cởi ngay cái chun buộc tóc ra, để tóc mình tự do bay nhảy đùa nghịch với gió, với mưa. Bỗng có một cánh tay nhỏ nhắn giơ lên vẫy vẫy mình. Một cô bé xinh xắn đang ngồi trong xe ô tô tự dưng nở một nụ cười rất tươi và vẫy tay với mình. Thực ra lúc đó mình cũng chẳng biết là có phải cô bé vẫy mình không, nhưng mình cứ vẫy lại. Mình còn hỏi bạn là có quen cô bé đó không, sao tự dưng cô bé đó lại vẫy vẫy thế. Bạn mình trêu là cô bé thấy bạn đẹp trai nên vẫy chứ không phải vẫy mình đâu. Mình cười hì hì, kệ chứ! Chiếc xe ô tô dượt lên, cô bé lại đang vẫy mình kìa! Kì lạ thật đấy, mình không thể nhận ra cô bé là ai, có quen biết mình không, hoặc có thật là cô bé vẫy tay chào mình không, nhưng thực sự, cuộc sống của mình hay lắm, và cứ gặp những điều đáng yêu như thế! Ước gì mình được bé tẹo như cô bé kia! Ước thế thấy khó quá, lại ước thôi quay trở lại thời sinh viên đi học vậy! Ước vậy mà lại hay! Một lát sau, sà vào quán cùng mấy bạn thời sinh viên uống vài cốc bia, chuyện trò hàn huyên, ôn lại kỷ niệm cũ có, mới có! Thế mới thấy, bạn bè chẳng bao giờ xa nhau được, dù chuyện gì xảy ra đi nữa! Những người bạn đã cùng mình đi qua năm tháng học trò, chẳng cần biết chuyện riêng tư hay công việc, vẫn yêu quý nhau, thấu hiểu nhau! “Đã là bạn, cốt lõi luôn là bạn! Người ta thật khó để tự dưng có bạn tốt!” Nhớ đến câu nói của anh – một người đã sớm từ giã cõi trần thế, mình lại nâng cốc, miệng nhủ thầm lần này là để uống cho anh, cho những lần chúng ta uống cùng nhau!

Những cơn gió lại vô tình, những chiếc lá lại lìa cành, chỉ có những con người biết trân quý tình bạn bên trên mọi cám dỗ của cuộc sống mới còn ngồi lại với nhau, mới còn tồn tại mãi mãi trong nhau mà thôi!

Gió vô tình thật, mình lại sốt rồi…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Sen cuối mùa

the lotus

Cả hè rồi đi xa không thưởng được mùa sen trọn vẹn… Viết tặng và cảm ơn những đoá sen cuối cùng của một mùa sen Hà Nội…

_Sen cuối mùa_

Lại nhớ một chiều trời đổ xám
Có kẻ vô tư uống cạn hồn
Nửa say nửa tỉnh chạm tay người
Loay hoay nắm chặt rồi lỡ quên

Quên khói thuốc quyện hơi rượu nồng
Quên hương trầm e ấp tàn y
Quên vị ngọt môi xinh vương vấn
Quên mùi mồ hôi đượm tóc thề

Quên những đoá sen phớt phơ nắng
Vội vàng khoe sắc thưở cuối mùa
Mệt rũ chẳng còn vươn đứng thẳng
Nghiêng mình nhường lối lá chen ngang

Kệ ai hái thả thuyền chìm nổi
Cập bến rồi lặng lẽ nằm im
Kệ ai đem buôn thúng bán mẹt
Rong ruổi phố phường vừa chớm thu

Sen cuối mùa nào nỡ không mua
Tặng nỗi nhớ mang tên tình dại
Bởi duyên chăng tơ nhầm lối cũ
Gió thổi hoàng hôn tan vào đêm

Đêm lả tả cánh sen rơn rớt
Siết lại tay níu giữ vụn hồng
Hoa chưa kịp cắm đã rơi rụng
Tình chưa kịp nở đã tàn hương

_Hà Nội, 09.2015_

Thu về

nguyenmienbienthuy

Hà Nội vào thu rồi đấy! Nhân tiện hoàn thành bài thơ còn dang dở cách đây đúng 1 năm! Ah khổ đầu k phải của mình 🙂

_Thu về_

Thu quay về thành phố
Gió làm rung lá cây
Mưa giăng trên nỗi nhớ
Áo che vai em gầy

Đường trần ai nhẹ bước
Ngược dòng người lao đao
Hoa điệp tàn đẫm nước
Trải dài phố nôn nao

Dấu chân chẳng còn lưu
Trên nền rêu ly tán
Giấc mơ lạc mất cừu
Trôi giữa dòng thời gian

Vạt nắng chẳng còn vương
Màu chiều trong đáy mắt
Lơ lửng một hạt sương
Tan vào đêm hiu hắt

Trời đổ thêm mây xám
Tóc đan thêm sợi bạc
Đôi môi vẫn thì thầm
Câu chuyện tình xào xạc

Rằng ngày xửa ngày xưa
Bỗng nổi cơn giông tố
Em lẳng lặng đón đưa
Thu quay về thành phố…

_Hà Nội, 08.2015_
…NMBT thân tặng bạn Lạc Mất Cừu…

Sống chậm

Old city in Philly, USA

Chiều Chủ Nhật trên đất Mỹ…
Sau dịp cuối tuần vui vẻ cùng bạn bè ở đây, mình muốn có một buổi dành thời gian tĩnh cho riêng mình, và cũng để các bạn nghỉ ngơi chuẩn bị cho một tuần mới bận rộn. Mở hé cửa sổ cảm nhận thời tiết, hít căng một hơi không khí trong lành, mình thay đồ rồi tung tăng ra khỏi nhà!
Lang thang qua những dãy phố trung tâm dường như đã quá quen thuộc với mình ở thành phố Philly đáng yêu này, bỏ qua những cửa hàng thời trang hấp dẫn hay mấy góc công viên thư giãn, mình lại rảo bước đến tiệm sách Barnes and Noble, nhưng lần này không phải mua sách mà là mua mấy tấm bưu thiếp! Rồi lại bỏ qua Starbucks, McCafe, mình ghé vào một quán café xinh xắn ở ngã tư đường. Mình gọi một cốc Americano coffee đậm chất Mỹ – một cốc café nhàn nhạt, dù vẫn biết là chẳng đủ để khỏa lấp khẩu vị mạnh, nồng của một người Việt Nam đam mê café chính hiệu! Cũng là muốn “nhập gia tùy tục” thôi! Bình thường quán này khá đông và những chỗ ngồi có view đẹp, có cửa kính nhìn ra đường, đều được lấp đầy. Thế nhưng, chiều nay lại khá vắng. Mình thênh thang chiếm trọn một góc trong quán, nhìn thẳng ra đường…
Nhấp một ngụm café, mình tranh thủ lướt web & FB cập nhật tin tức & tình hình mọi người ở Việt Nam. Chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội…nhìn chung vẫn thế nhỉ? Việt Nam của mình vẫn sẽ cứ là Việt Nam thế này trong khoảng 5 năm tới thôi, mình đoán vậy! Rồi nhìn những người mình quen biết… Người thì tất bật với công việc, thành công thăng tiến! Người thì bận bịu với gia đình riêng cùng những thành viên mới! Người thì tranh thủ tận hưởng thú du lịch trong lúc công tác! Tất cả tuy khác nhau, nhưng đều ở trong một guồng máy quay cuồng, gấp gáp của cuộc sống! Chỉ có riêng mình, vào lúc này, lại chọn cách sống chậm… Mình ngồi đây nhìn những người xa lạ qua lại! Đủ các màu da, màu tóc! Không ai biết mình, mình không biết ai, ngay cả thứ ngôn ngữ đang bao bọc xung quanh cũng không phải là của mình. Cảm giác vô hình! Nhưng lại là cảm giác thật tự do! Tất cả mọi thứ đang chuyển động, chỉ có mình là tĩnh. Và mình chìm đắm trong một không gian – nơi mình không thuộc về…

Mới đó mà đã hơn 2 tuần… Mình lại một lần nữa đặt chân đến nước Mỹ. Có một cái duyên kỳ lạ nào đó mà mình tự cảm nhận thấy giữa mình và nước Mỹ. Trong mình luôn tồn tại 2 cảm giác Yêu và Ghét nước Mỹ một cách song song, chứ chưa bao giờ mình thấy Vô Cảm với đất nước thú vị này. Vì sao ư? Vì Mỹ đã từng là kẻ thù của Việt Nam trong quá khứ! Còn bây giờ, hiện tại thì chưa hóa giải hết và tương lai vẫn bỏ ngỏ! Và có lẽ cũng bởi nước Mỹ quá rộng lớn, hơn cả Châu Âu! Và bởi có tên Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, ở đây gần như có tất cả văn hóa của cả thế giới. Mỗi bang có thể coi là một quốc gia khác nhau, tạo cảm giác là chẳng bao giờ khám phá hết được đất nước này. Vẫn biết vậy, nhưng mình vẫn tiếp tục lên đường, tiếp tục ngắm nghía những phần còn lại của nước Mỹ mà mình chưa có dịp đi qua. Hy vọng, càng nhiều càng tốt!
Không có nhiều người đi du lịch cả tháng hay vài tháng như mình. Vì gia đình, vì công việc, vì tiền bạc cứ quấn lấy, rồi siết chặt con người ta trong cái vòng kim cô, kìm nén sự tự do. Còn mình lại sẵn sàng chịu bị mắng, bị trách, hay chịu rủi ro, cứ nhẹ nhàng gửi lại những người thân yêu những cái hôn, rồi dừng hết tất cả công việc, vơ hết đến cả những đồng tiền lẻ dành dụm được, chỉ để đi du lịch. Mà kiểu du lịch của mình cũng rất đơn giản. Cứ có bạn bè người quen ở đâu là mình đến thăm, lưu lại, và sống phần nào cuộc sống của chính những con người ở đó. Chứ không hẳn chỉ đi đến những điạ điểm du lịch nổi tiếng, mà chỉ cần google là ra cả đống, và chỉ cần đi du lịch qua cái máy tính là đủ. Thứ mà mình muốn khi đi du lịch là trải nghiệm chính cuộc sống hàng ngày của những người nơi đây, một cách bình dị. Với mình, đi du lịch là học, là biết, mà cái sự học, sự biết đó ngấm vào trong người mình, chứ không phải để khoe khoang, thể hiện hay check-in…

Tất nhiên, mình cũng sợ gây phiền hà cho người khác khi lưu lại, nhưng mình cố gắng bù lại bằng việc để ý dọn nhà, đi chợ, nấu nướng, hay làm hộ những công việc khác trong nhà những lúc họ bận rộn đi học, đi làm. Rồi găp gỡ, trò chuyện với cả những người bạn của họ, để biết thêm về cuộc sống và những con người thú vị! Có lẽ cũng vì thế mà từ trước giờ, đi đâu mình cũng được chào đón, và không bị thấy phiền. Đó là điều mình luôn trân trọng và làm mình cảm thấy may mắn!
Trước đây, thưở còn đi học hay mới đi làm, mình cứ tự thấy mình vất vả, lo toan, quăng mình vào dòng đời, và cho dù cố gắng đến đâu, lại vẫn nghĩ mình thiếu thốn đủ thứ! Thế nhưng, bây giờ, cũng chẳng hiểu vì sao, mình lại thấy mình quá đầy đủ! Đủ yêu thương, đủ vật chất, mà thấy vật chất quan trọng thật, nhưng cũng chỉ là thứ đứng sau! Kể cũng lạ! Khi đủ đầy rồi, con người ta lại thường cảm thấy hoang mang, sợ đánh mất những thứ mình đang có… Chả vì lý do quái gì, cơ mà cứ sợ thế…
Cứ vẩn vơ ngơ ngẩn như mình vẫn vậy! Rồi sực nhớ ra mấy tấm bưu thiếp để bên cạnh! Bỏ mặc tương lai, và những nghĩ suy, quyết định sau vậy, mình sống cho ngày hôm nay đã! Lấy bút và viết bưu thiếp…
Mà cuộc sống thú vị lắm! Rồi bỗng dưng không hẹn mà gặp bạn ở quán cafe đó rồi cùng đi ăn tối!
Ở đây, Philly – thành phố đã từng là thủ đô của nước Mỹ này, với vị trí Đông Bắc, cùng bề dày lịch sử và những dãy nhà cổ, có cái gì đó rất tương đồng với Hà Nội thân yêu của mình! Và kìa, Philly trở lạnh rồi, cũng như Hà Nội vào thu chín, đón gió mùa về…
Mình chuẩn bị di chuyển xuống phía Nam, tới xứ Texas ấm áp hơn là vừa…
P.S. Giờ này Hà Nội đang đón bóng chiều của ngày thứ Hai đầu tuần, còn ở đây mới có 3h sáng thôi 🙂 Chúc một nửa thế giới ngủ ngon nhé!

_6/10/2014_

Đông Hà Nội

fullsizeoutput_12
Chẳng biết tự bao giờ mùa này gọi là đông
Kéo cái lạnh từ đâu quẳng xuống
Phố ngắn phố dài thi đua mang tất bụi
Nhà hẹp nhà sang nem nép tựa vào nhauCụ già tư lự bên chén nước chè xanh
Nhìn ngắm dòng đời cả ngày không biết chán
Hay phố cổ vẫn luôn là cổ
Ngày tháng năm trôi chẳng còn đọng lại gìChị hàng xén thong dong đẩy chiếc xe
Chẳng còn gánh gồng trên vai nặng trĩu
Vậy mà sao nụ cười không tìm thấy
Trên hàm răng trắng đâu còn nhuộm đen

Những thanh âm ồn ào của động cơ
Át cả tiếng hàng rong thánh thót
Chỉ đâu đó vang lên những giọng cười
Cô cậu thanh niên quây quần chém gió

Cafe vỉa hè pha lẫn mùi lạnh tanh
Âm thầm lỏi len trong từng ngóc ngách
Gặm nhấm cả tâm hồn tuổi trẻ
Ì ạch lê thê không nhấc nổi mình

Đến cả quán bia hơi cũng vắng teo
Người ta cố nhét mình vào chai rượu
Cuốc lủi, đế, ngâm sao cho đắng gắt
Mong tắm thật sạch tinh thần nổi sôi

Cũng có kẻ sang đắm say ly vang trắng đỏ
Pháp Ý Chi-lê đua nhau sóng sánh
Để Đà Lạt chỏng chơ một góc
Cái gì là của Ta chẳng thể bằng bọn Tây

Chuyện trên trời dưới đất, cả âm dương
Cứ đội mồ lên mà sống dậy
Bao thở than thả theo làn khói thuốc
Tuột khỏi miệng rồi cũng ráo hoảnh cạn tênh

Cánh nghệ sĩ cứ mê mải hát ca
Tụ hội anh tài trong những dãy nhà cũ kĩ
Cố quên đi tháng ngày đen tối
Lửa bùng lên cháy rụi cả niềm tin

Dân trí thức lại rủ nhau về quây bàn
Bàn tròn hay vuông cũng tuỳ từng suy nghĩ
Miễn có nơi chốn ngồi cùng chia câu chuyện
Lề trái lề phải đâu còn vạch phân chia

Chẳng biết tự bao giờ mùa này gọi là đông
Để phải đợi một mùa xuân tới
Đến khi nào lá cờ bay đúng chiều gió
May ra người mới cống hiến non sông…

À mà cũng…
Chẳng biết tự bao giờ tình này gọi là yêu
Trái tim cứ bỗng dưng kêu loạn nhịp
Bàn tay quơ trong làn hơi ấm
Đơn giản chỉ tìm một bàn tay…

_NMBT ngẫu hứng trong một ngày mùa đông_

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!