Chỉ là giấc mơ

nmbt_morning

Kỳ lạ thật! Cô chưa bao giờ thấy cái mặt hồ ấy lay động. Chưa bao giờ! Ngay cả khi những chiếc lá còn vương trên mấy cành cây run lên vì gió, cái mặt hồ yên bình ấy vẫn nhất quyết không mảy may lay động, dù chỉ là gợn sóng. Cô cũng chưa bao giờ tiến gần đến cái hồ để nhìn kỹ hơn hay cầm viên sỏi nào ném vào đó, buộc nó phải rung rinh. Cô thường cuộn mình lại một góc, tự pha một tách cafe hay ly trà nóng ngồi nhâm nhi, thả đôi mắt mình xa xăm nhìn ngắm cái hồ qua khung cửa kính trước mặt…

Mùi khen khét của nắng cháy, mùi hoang dại của cỏ cây, mùi thời gian ẩm mốc của những bức tường gỗ, bao bọc lấy cô. Cô hất mái tóc loà xoà dài thượt trở lại sống lưng. Tự thấy mình giống Rapunzel – nàng công chúa tóc dài bị giam trên tháp ngà. Nhưng chẳng có chàng hoàng tử nào tới cứu cô…

Cô luôn thích được sống trong một căn nhà gỗ bên hồ, không phải ở trên núi hay ngoài biển. Bởi hồ sẽ không thể có sóng rào rạt như biển, không thể âm u hoang vắng như núi, và cũng sẽ chẳng có muối mặn gừng cay. Chỉ có sự bình yên ngọt ngào. Ở đó, cô quên cả thời gian. Những chiếc kim đồng hồ không còn ý nghĩa. Thứ làm cô để tâm chỉ là tiếng gõ cửa hoặc những dòng tin nhắn ngắn ngủi. Anh nhớ cô. Nhớ phát điên. Anh đang đến. Anh sắp đến…

Tiếc thay, đó cũng không phải là chàng hoàng tử tới cứu cô, mà là đến để cô cứu. Cứu thoát khỏi mớ hỗn độn chằng chịt của cuộc sống ầm ào ngoài kia. Ôi cuộc sống! Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy một làn sương mù pha lẫn khói bụi bủa vây đến ngột ngạt! Cô cảm thấy cần phải đi tắm! Cô luôn muốn cảm ơn ai đó đã phát minh ra bồn tắm và vòi hoa sen. Một thứ có thể khiến con người ta bềnh bồng trong làn nước nóng bỏng. Một thứ lại khiến con người ta xối xả dưới cơn mưa mát rượi…

Cô bước ra tràn đầy năng lượng. Cô xức chút hương Eau des Merveilles – In the wonderland, nơi cô có thể bay bổng với những giấc mơ huyễn hoặc nồng nàn mùi hổ phách. Đó là thứ cô mặc lên giường, chứ không phải Chanel No.5 như Marilyn Monroe. Đắm chìm trong mùi hương ấy, đôi khi cô có cảm giác tình yêu của cô giống như hổ phách hoá thạch kết tinh và bị giam cầm trong chai nước hoa vàng óng kia…

Cô thèm một cái ôm. Chưa có ai ôm cô chặt như anh. Cô không thở được. Cô không dứt ra mà đi được. Cô nhìn ngắm anh những lúc ấy. Hiền hoà và bình yên. Chẳng bao giờ anh hiền hoà và bình yên như thế! Chẳng biết vì hạnh phúc hay vì tê dại không cử động được, cô khóc khan. Không một âm thanh, không một tiếng thổn thức, chỉ có những giọt nước mắt lắng nghe trái tim anh đập đều đều trong lồng ngực. Còn anh, chỉ biết ôm cô và say ngủ…

Đó là anh trong ký ức cô. Đã dần mơ hồ như làn khói thuốc. Anh, vầng trán cao rộng và đôi mắt sáng lấp lánh đằng sau cặp kính. Đôi mắt mà cô không bao giờ nhìn thấu được. Cô chỉ biết cảm nhận anh qua hơi thở, qua tiếng thì thầm, qua giọng cười sang sảng và những cái nắm tay thật chặt! Còn giờ này, ở đây chỉ có cô, cái hồ lặng thinh và chẳng có gì ngoài khung trời trong đầy một nỗi nhớ… Vì anh chưa đến… Cô mệt nhoài ngủ thiếp đi… Trong giấc mơ, cô thấy mình đang bước đi trên mặt hồ phẳng lặng ấy, nhẹ tênh… Cô giang rộng cánh tay quay một vòng, chao lượn… Và cô cất tiếng hát…

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/chi-la-giac-mo-cover-nmbt.PnJVPECcw2ln.html

Đột nhiên cô bỗng nhận ra rằng… Hoá ra không phải cái mặt hồ kia không bao giờ lay động. Mà chính cái mặt hồ trong lòng cô mới lặng yên, không chịu lay động…

Chỉ có sóng ngầm, anh và cô…

_Tặng Mình… Happy Valentine’s Day_

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Những người muôn năm cũ

memories1024

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ những mảnh ghép của một giấc mơ không rõ ràng…

Không biết từ đoạn nào của cơn ngủ, một cơ số người tôi đã từng gặp từng quen biết cứ thay phiên nhau len lỏi vào giấc mơ của tôi. Kỳ lạ rằng đó đều là những người lâu lắm tôi chưa gặp lại. Tôi gọi họ là những người muôn năm cũ.

Trong những khoảng tranh tối tranh sáng của giấc mơ, tôi cứ bước lặng lẽ, lướt qua từng khuôn mặt người, đều quen cả, nhưng lại trở nên lạ lẫm. Thực ra lúc ấy tôi có cảm giác mình gần như là một bóng ma, hồn xiêu phách lạc, trôi nổi trong không trung, chứng kiến mọi hoạt động xung quanh mà không ai nhìn thấy mình. Tôi nhìn, tôi nghe, thậm chí tôi đi xuyên qua họ. Không biết sự có mặt của tôi, họ hồn nhiên bộc lộ bản thân. Ở góc này họ đang cười nói huyên thuyên, ở góc khác họ lại khóc lóc kể lể. Chẳng rõ là họ có quen biết nhau hay không, nhưng có vẻ như ai cũng đang hết mình với đám đông. Còn tôi thì ngược lại, đám đông còn chẳng biết tôi, và tôi cũng không quan tâm đến đám đông.

Nhìn, nghe được một lúc, cũng chẳng có gì đặc biệt, quẩn quanh chỉ là chuyện cá nhân và chút thế sự rỗng tuếch, tôi bắt đầu thấy chán với không gian này. Tôi quay đi. Bỗng có một bàn tay nắm lấy tay tôi níu lại. Tôi hơi sững người vì vẫn đang nghĩ mình là bóng ma, không ai nhìn thấy. Vậy nhưng, như cô nàng lọ lem đến giờ đã điểm, tôi chẳng dư thừa chút thời gian nào quay lại nhìn. Bước thêm vài bước nữa, bàn tay kia lúc đầu níu chặt, sau lơi dần. Tôi nhẹ nhõm bước đi, chẳng để lại đằng sau dấu giầy nào hay chút vấn vương gì, ngoài những thanh âm xì xào vô nghĩa…

Tôi tỉnh dậy, ngáp một cái thật dài, sảng khoái vươn người mở toang cửa sổ đón ánh nắng buổi sáng chói lòa.

Không quên giấc mơ vừa qua, tôi nhớ tới những người muôn năm cũ ấy. Họ có thể thay nhau phân trần và nhận với nhau rằng họ không thay đổi. Nhưng thật không cần thiết chút nào! Với tôi, đúng là họ cũ rích và chẳng có gì thay đổi cả! Chỉ có tôi là đổi thay! Tôi đổi thay đến nỗi tôi không còn thấy được phần tinh túy nhất của họ như trước đây nữa.

Những người muôn năm cũ

Hồn ở đâu bây giờ…

P.S. Kể từ giờ, tôi bỏ câu mở đầu quen thuộc “Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình”. Bởi bây giờ, với tôi, cả 3 việc đó đều chẳng còn quan trọng là cái nào hơn cái nào nữa. Tôi cũng không đóng vai người kể chuyện nữa. Tôi viết cho tôi, viết cho cảm xúc tôi. Vậy thôi!

Và như thường lệ, chúc một nửa thế giới ngủ ngon!