Sợ…

Và thế là đàn ve sầu lại râm ran khúc tráng ca bất tận của mùa hè…

Có ai như mình… Sợ ve sầu, sợ mùa hè…

Ngày xưa tuổi trẻ cứ tưởng mình bất tử, chả sợ cái gì! Giờ thì chứng kiến nhiều việc quá, thấy cái gì cũng đáng sợ… Ừ cũng phải, sợ gì mà không sợ! Như người ta hay trêu đùa nhại giọng Huế “chị một chiệc lạ rơi cụng làm em hoạng sợ”… Mong manh là thế! Nhạy cảm là thế! 

Sợ cả những cuộc vui, những ly rượu, những đàn hát… Vẫn thế và mãi thế… Con người ta gặp nhau, cố sẻ mình ra một chút để hoà với không khí chung. Cười nói, nói cười… Nhưng thật giả lẫn lộn. Chưa chắc họ đang là chính mình. Ngồi quan sát một lát, nhấp một ngụm, hỏi vài câu, có khi chỉ vậy thôi cũng đủ hiểu con người ta thế nào. Và thế là lại ngồi một lát, chẳng buồn nói câu gì… Người ta bảo kệ, thấy vui là được! Nhưng chưa chắc vui! Cái vui cũng thật giả lẫn lộn! Sợ… 

Thông thường cả ngày người ta ném mình ra xã hội rộng lớn ngoài kia, tối về lại muốn chui vào một góc nào đó của quán rượu hay đơn giản là về nhà, tự thưởng cho mình một ly. Có thể những lúc ấy người ta mới tìm lại chính mình. Nhưng có bao giờ con người ta suy nghĩ và làm ngược lại cái sự thông thường đó? Rằng nếu cả ngày họ sống là chính mình, thì đêm về, họ không cần phải tìm lại chính mình nữa. Rằng sau một ngày, họ sẽ muốn leo lên thật cao, phóng tầm mắt đi thật xa, thâu tóm những luồng không khí dễ thở nhất, trong lành nhất. Tạm quên đi những con người đã gặp, những câu chuyện đã nghe, những điều đã chứng kiến. Uống một chút, cười một cái, rồi về ngủ thật ngon! 

Họp hành, quyết sách, dự án, hợp đồng, đàm phán, thảo luận… chung quy cũng chỉ xoanh quanh quyền và tiền. Những thứ hữu hạn nhưng con người lại tưởng là vô hạn! Tham sân si cũng chẳng vượt quá được lòng bàn tay! Biết buông bỏ là biết tự giải phóng mình…

Đời đến lạ! Nhìn nhiều, nghe nhiều, thì miệng lại bớt nói. Dần dà biết điều gì nên nói, nên thôi! Nói có nghĩa, có ích thì nói, không nói không ai bảo mình câm. Mà giả người ta có bảo mình câm thì cũng chỉ cần quay lại nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng! Mèo có gào lên một tiếng cũng không thành hổ được. Hổ dù không leo nổi cây thì vẫn là hổ. Khí chất con người không phải ở dăm ba câu nói suông… 

Hà Nội vẫn vậy. Nhờn nhợt, đặc quánh, ngột ngạt… Vẫn cái cảm giác thiếu không khí, khó thở ấy! Bỗng nhớ lại một câu nói xưa, cứ tưởng chôn chặt lắm ở đâu đó trong trí óc. Tình yêu đầu vụng dại thơ ngây nhưng chân thật nhất… “Mình yêu nhau nhiều như không khí”… Không có tình yêu, không có không khí, không thở nổi…  

Nhiều lúc thấy mình không viết nổi nữa… Không viết nổi những trái ngang. Không căn đủ những hàng dọc. Không đặt nổi dấu chấm, cũng chẳng thể xuống dòng. Bởi sợ mình thật lòng quá, không giấu nổi mình. Nhưng kệ, cứ viết! Hàng ngày mở mắt, hàng đêm nhắm mắt, vẫn ở trên cao nhìn xuống khung cảnh quen thuộc, vẫn vút tầm mắt về nơi xa lắm. Mà sợ không gieo nổi mình vào dòng đời vội vã ngoài kia… 

Giờ lại thích luyện chữ tượng hình Hán Nôm. Ê a ngồi vẽ những nét sổ, ngang, chấm, mác… Học chữ Nhân… Học chữ Tâm… Học chữ Ái… Học chữ An… Viết một hồi, tay cũng run… 

Đôi khi để quên đi nỗi sợ, người ta chỉ cần một cái nắm tay…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon! 

Ngẫm

Trầm ngư lạc nhạn nhân vô định

Bế nguyệt tu hoa tự hư danh

Thế sự cổ kim vô nhi nữ

Căn nguyên luận nghịch hoàn nữ nhi

**********
<tạm dịch>
Chim sa cá lặn chỉ là kẻ lạc lối
Trăng náu hoa nhường cũng là phường hư danh
Thế sự xưa nay vốn ko phải là chuyện của đàn bà
Nhưng có thể vì đàn bà mà thành thế sự
**********
Lâu rồi ko thẩn thơ… Cũng vì bấy lâu nay tâm hồn cạn kiệt, chẳng có đầu óc đâu mà biên thơ… Tự dưng nhân Nguyên tiêu nổi hứng làm bừa mấy câu cổ phong…

Ngẫm thế sự muôn đời thiên biến vạn hoá, vốn không phải nằm trong bàn tay của con người, lại càng không nằm trong những ngón thon dài của nhi nữ! Những ngón ấy chỉ để đàn hát, để vuốt ve, để đẹp đẽ mà thôi! Tự cổ chí kim, từ Tứ đại mỹ nhân nổi danh Tây Thi (Trầm ngư) – Vương Chiêu Quân (Lạc nhạn) – Điêu Thuyền (Bế nguyệt) – Dương Quý Phi (Tu hoa) vẻ đẹp khiến chim sa cá lặn, khiến trăng phải náu hoa phải nhường, không quân tử nào qua được ải mỹ nhân. Bởi vậy Mỹ nhân kế bao đời nay vẫn luôn là tuyệt kế! Cũng bởi vậy mà cao nhân cứ thấy mỹ nhân là lại đề phòng kế sách! Kỳ lạ thay, đã là cao nhân lại không hiểu chỉ có Vô chiêu mới đấu được với Bách chiêu! Chỉ những điều chân thật nhất, giản dị nhất mới có thể nhẹ nhàng đi qua những sỏi đá, những chông gai để đến được với khối óc và trái tim! Chỉ một chút mảy may tư lợi là đã có thể làm mất niềm tin phải khó khăn lắm mới gây dựng nên! Dù nữ nhân có ngốc nghếch hay gian xảo đến mấy cũng đều chỉ là cơi đựng trầu, sánh sao được với giếng khơi tự bản thân đã sâu hun hút! Mưa là nước giếng lên, nhưng không bao giờ đầy được! Giếng mà đầy đã không phải là giếng! Bởi giếng luôn có chỗ để thẩm thấu vào những mạch nước ngầm đổ ra sông ra bể! Nam nhân là vậy, là sông, là bể, là cánh chim trời, bao la, bát ngát! Ấy vậy mà nữ nhân lại muốn được như nam nhân, e rằng khó quá! 

Cuộc đời bể dâu, thân gái dặm trường, chỉ như bông hoa lao đao trước gió! Cánh nở rồi cánh cũng phải tàn! Nam nhân dù có si tình đến mấy cũng sớm muộn quay trở về với thực tại! Còn nữ nhân có làm nên thế sự thì rồi cũng đến lúc chỉ quẩn quanh lầu son gác tía, vượng phu ích tử!

Kết cục của nữ nhân bao đời nay luôn là vậy, luôn giống nhau! 

Không khác được, muốn khác cũng không được… 

_Tết Nguyên Tiêu, Kỷ Hợi 2019_ 

Rằm Tháng Giêng trăng khuyết… 

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon! 

Cái ôm

hug

Người ta sẽ không bao giờ hiểu được sức mạnh và ý nghĩa của một cái ôm lớn lao đến nhường nào đâu! Cho đến khi họ được ôm, họ được truyền năng lượng, họ được ủ ấm, và họ cảm thấy mình đang sống…

Tôi thích đến những buổi trò chuyện với sinh viên, những người trẻ tuổi, để quan sát, để lắng nghe hơn là chia sẻ, đưa ra những lời khuyên. Có lẽ cũng vì tôi muốn nhìn lại chính mình, khi tôi bằng tuổi các em. Ở đó sẽ có những bạn tuy thu mình lại nhưng đôi mắt luôn mở to để nhìn thế giới rộng lớn, để học hỏi. Và ở đó sẽ có những bạn luôn hừng hực ngọn lửa tuổi trẻ, hào hứng, háo hức, tự tin, nhưng lại băn khoăn không biết mình đi hướng nào, mình nên làm gì. Cho dù thế nào chăng nữa họ luôn có một điểm chung là tò mò, khao khát khám phá thế giới, mong nhận được những động viên tinh thần để họ đứng dậy và nói ra những điều họ nghĩ trong đầu. Họ chia sẻ những câu chuyện của chính họ, hay của những người thân, người bạn xung quanh. Ôi tuổi trẻ! Ai chả có lúc bồng bột, ai chả có lúc muốn mình chưa từng được sinh ra, ai chả có lúc nghĩ rằng mình có thể tự tử. Chẳng cứ gì các em, ai ở lứa tuổi nào chắc cũng đều cần “giải độc tâm trí”… Có một cô bé áo đỏ, trông rất xinh xắn, đeo cặp kính cận to nhưng  không che giấu được đôi mắt buồn bã. Và em đã khóc khi chia sẻ về cuộc sống của em, những vấn đề trong gia đình em. Em hỏi tôi hãy cho em lời khuyên, em nên làm gì để thoát khỏi tâm trạng nặng nề này. Tôi không biết trả lời em thế nào, không biết phải giúp đỡ em ra sao, bởi bản thân tôi có lúc còn không giúp nổi chính mình! Và tôi cũng không nhớ tôi đã trả lời em những gì. Tôi chỉ cảm thấy tôi muốn khóc cùng em, muốn ôm em thật chặt để em có thể vơi bớt những gánh nặng trong lòng… Đến cuối buổi em đã đến bên tôi, mắt vẫn còn cay đỏ, để cảm ơn tôi và nói “chị ơi cho em ôm chị một cái được không ạ”. Tôi thật may mắn! Chính tôi cũng đang muốn ôm em! Cảm ơn em, cô bé áo đỏ của tôi! Hy vọng rằng cái ôm ngày hôm ấy đã giúp em nhẹ lòng được phần nào!

Người trẻ nhiều năng lượng là thế, nhưng thực tế thì người già mới là bậc thầy truyền năng lượng từ những cái ôm. Bởi thứ năng lượng của họ được lĩnh hội trong suốt một đời người, và họ không còn nhiều thời gian nữa, cho nên dù đôi bàn tay gầy gò, cánh tay lỏng cơ, nhưng họ luôn ôm rất chặt. Tôi học cách ôm chặt đó từ chính những cụ già, hay những người đã biết rằng họ sắp lìa xa cõi đời. Ở họ có một sức mạnh vô hình của sự sống mãnh liệt! Tôi là người thích ôm và thích được ôm. Khi gặp lại ai đó, nhất là người đã lâu không gặp, tôi thường ôm họ chặt và lâu. Để họ hiểu rằng thời gian qua chỉ làm đóng băng tình cảm của chúng ta một thời gian chứ không có nghĩa là tình cảm đó vơi bớt đi chút nào. Cái ôm cũng chính là hành động phá băng. Tôi luôn biết ơn những người đã ôm mình, và chính họ cũng không biết cái ôm có ý nghĩa với tôi thế nào! Với tôi, cái ôm luôn mang đến một điều kỳ diệu. Đó chính là sự sống, là nhịp đập của trái tim trong lồng ngực. Một cái ôm có thể trao gửi mọi yêu thương, mọi điều muốn nói, có thể hoá giải mọi hiểu lầm, mọi cơn giận dữ, có thể trung hoà mọi cảm xúc lẫn lộn, và làm tan biến mọi căng thẳng lo âu. Cái ôm khiến con người ta nhận ra rằng họ đang sống cho giây phút này, cảm giác này, mà chưa cần biết ngày mai ra sao, hoặc sẽ khiến chính họ làm cho ngày mai trở nên tốt đẹp hơn. Có lẽ vì thế mà thi thoảng người ta lại thấy ai đó cầm tấm biển Free Hugs đứng trên đường phố. Hãy ôm nhau vì đó là miễn phí, là vô giá! Hãy ôm nhau khi còn có thể!

Không ai có thể ôm chính mình! Tất cả chúng ta đều cần cái ôm từ người khác! Ngay cả những con người độc lập nhất, mạnh mẽ nhất sẽ có lúc cũng cần một cái ôm! Và đấy, người ta sẽ không bao giờ hiểu được sức mạnh và ý nghĩa của một cái ôm lớn lao đến nhường nào đâu… Mỗi ngày hãy trao gửi một cái ôm để thấy mình đang sống…

Nhớ câu “Anh muốn ôm em một cái thôi”…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

 

Không còn

nmbt

Nắng không còn vàng trên mái tóc em xanh
Gió không còn vờn tóc anh đốm bạc
Tim không còn đập nhịp thở chung hổn hển
Và đôi chân quên mất lối đi về

Em không còn em mỗi mùa thổn thức
Anh chẳng còn anh mỗi thuở vỗ về
Ta có còn nhau một góc thẳm sâu
Nơi tiếng lòng trong veo cùng tiếng sóng

Năm bốn mùa giờ chỉ còn có một
Nửa gửi vầng trăng nửa đợi mặt trời
Rót chén tình cất mưa vào trong lá
Không còn nhựa sống nên
Thả
Mình
Rơi…

_Tặng Mình… Hà Nội một ngày mưa_

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Say

nguyenmienbienthuy

Ngồi uống rượu với bạn, chuyện thế này…

– Ủa Xuỳ, tao hỏi cái này
Tiện chén rượu đang vơi một nửa
Tao hỏi thật hỏi chân tình, hỏi vì chưa từng hỏi
Mày đã làm tan nát bao trái tim?

– Ủa sao mày không hỏi ngược lại
Bao trái tim đã làm tan nát tao?
Đến nỗi ngay cả tao cũng không chắc
Tao còn tim không để sống mòn

Tao đã sống qua những yêu thương
Qua những đớn đau buồn phiền nghi ngại
Những ghen tuông lọc lừa xảo trá
Già cỗi hơn tuổi trẻ của tao

Hay sao mày không hỏi câu khác
Rằng tao đã hàn gắn bao trái tim?
Khâu khâu vá vá bằng mũi kim tình ái
Để đôi tay rỉ hoen rớm máu những vụng về của kẻ đến sau

Tao với đời không một chút bon chen
Không một chút dối gian nhen nhỏ
Đời ngạo nghễ tao nghễ ngạo
Ném hiểu lầm tung giận dữ vào hư không

Con số không làm từ hai trừ một
Hai cộng một rồi cũng bằng không
Người giỏi toán chẳng khác người sành văn
Đều vô nghĩa đối với kẻ ngu dại

Ngu dại, dại ngu, ngu ngu, dại dại
Chẳng bao giờ tao lớn nổi với đời
Ai cho tao niềm tin? Ai cho tao hy vọng?
Không ai! Ngoài chính tao!

Đừng hỏi tao về con số
Đừng hỏi tao về tình yêu
Cũng đừng nhìn vào những nụ cười của tao
Quá tươi tắn để che đi tâm sự

Hãy cứ uống với tao như chưa từng uống
Hãy làm tao say thứ say tao chưa từng trải
Bởi ngay cả khi tao muốn gào khóc
Một nụ cười vẫn nở trên môi

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Sen cuối mùa

the lotus

Cả hè rồi đi xa không thưởng được mùa sen trọn vẹn… Viết tặng và cảm ơn những đoá sen cuối cùng của một mùa sen Hà Nội…

_Sen cuối mùa_

Lại nhớ một chiều trời đổ xám
Có kẻ vô tư uống cạn hồn
Nửa say nửa tỉnh chạm tay người
Loay hoay nắm chặt rồi lỡ quên

Quên khói thuốc quyện hơi rượu nồng
Quên hương trầm e ấp tàn y
Quên vị ngọt môi xinh vương vấn
Quên mùi mồ hôi đượm tóc thề

Quên những đoá sen phớt phơ nắng
Vội vàng khoe sắc thưở cuối mùa
Mệt rũ chẳng còn vươn đứng thẳng
Nghiêng mình nhường lối lá chen ngang

Kệ ai hái thả thuyền chìm nổi
Cập bến rồi lặng lẽ nằm im
Kệ ai đem buôn thúng bán mẹt
Rong ruổi phố phường vừa chớm thu

Sen cuối mùa nào nỡ không mua
Tặng nỗi nhớ mang tên tình dại
Bởi duyên chăng tơ nhầm lối cũ
Gió thổi hoàng hôn tan vào đêm

Đêm lả tả cánh sen rơn rớt
Siết lại tay níu giữ vụn hồng
Hoa chưa kịp cắm đã rơi rụng
Tình chưa kịp nở đã tàn hương

_Hà Nội, 09.2015_

Đau đáu

Loneliness_by_mehrdadart4

Từ bé tới giờ tôi mới chỉ biết tới cảm giác đau. Hồi đi học dưới mái trường XHCN, tôi có đọc thấy từ “đau đáu” trong sách giáo khoa. Mặc dù tra từ điển Tiếng Việt thì cũng có vẻ dễ hiểu, nhưng chẳng mấy khi dùng đến từ này. Thực sự là tôi vẫn chưa hiểu nổi. Đã đau, sao lại đau đáu? Nghĩa nhẹ hơn hay nặng hơn từ “đau”?

Bất hạnh thay, đến bây giờ, tôi đã cảm nhận thế nào là đau đáu.

Mấy ngày qua, có biết bao nhiêu chuyện xoay quanh sự ra đi đầy thương tiếc của vị đại tướng vĩ đại của dân tộc Việt Nam. Từ Hà Nội cho đến Quảng Bình, những dòng người đứng lặng câm tiễn biệt trên từng tuyến phố Cụ đi qua. Những tuyến phố còn lại, ở chỗ nào đó có tivi từ nhà dân, góc chợ, đến đường xá có màn hình tivi lớn hay showroom tivi, đang chiếu hình trực tiếp từ nơi có Cụ, mọi người qua đường cũng đều dành chút thời gian đứng lại theo dõi. Đủ để thấy người xứng đáng, làm điều xứng đáng, sẽ nhận được những thứ xứng đáng.

Gia đình tôi cũng hòa vào không khí tang thương ấy. Mẹ tôi hầu như chẳng bỏ sót thông tin nào liên quan trên tivi. Bố tôi – một cựu chiến binh đã thực hiện được tâm nguyện vào được lễ tang để viếng người đã khuất. Còn tôi vốn là người không biết thể hiện tình cảm theo cách thông thường, chỉ biết loanh quanh rồi ngồi bệt trên vỉa hè, thẫn thờ nhìn ngôi nhà số 30 Hoàng Diệu vào một đêm hoa sữa thơm nồng, rồi hôm sau thắp lên bàn thờ nhà mình một nén nhang vái vọng. Mỗi người dân có sự khác biệt, cách riêng để bày tỏ lòng thành kính với vong linh của một nhân cách vĩ đại. Có cách là đúng, có cách là sai, có cách hay, cách chưa được hay. Xét cho cùng, có thành tâm mới mong an tâm.

Trong sự tĩnh lặng và lắng đọng của những ngày ảm đạm ấy, có biết bao nhiêu chuyện lùm xùm bủa vây xung quanh. Từ cá nhân đến tổ chức, từ nhà nước đến tư nhân, từ văn hóa đến chính trị… Nhiều đến nỗi giờ tôi không nhớ nổi, thậm chí không muốn nhớ đến, bởi mọi thứ đều trôi tuồn tuột theo thời gian. Tôi chỉ kịp nhận ra rằng… Những thứ cấp nhà nước đều là thứ xa xỉ phẩm, bóng loáng mà chưa chắc đã kiểm chứng được giá trị thật. Chỉ có những thứ cấp nhân dân mới là chân thật nhất, giản dị nhất mà lại chẳng tiền nào mua nổi. Có một Quốc tang cấp nhân dân trong cái mác của cấp nhà nước cũng không sao. Cụ đi thanh thản với lòng thành kính của hàng triệu người là tốt rồi! Thời nay, không có ai được như vậy cả! Một thời đại anh hùng đã kết thúc. Chỉ còn lại thời đại của ai đó, cái gì đó cũng chẳng biết nữa, mà nếu có thời đại anh hùng tiếp theo, hy vọng thế hệ tôi còn sống để được vinh dự chứng kiến.

Lại nói về sự khác biệt. Mỗi người có một cách suy nghĩ, bộc lộ và hành động khác nhau trước những diễn biến của cuộc sống xung quanh. Có người chọn cách đấu tranh. Có người chọn cách thờ ơ. Có người lại thỏa hiệp bằng những thú vui tao nhã như cầm – kì – thi – họa, hoặc hiện đại hơn là tập gym, đạp xe, hay tán chuyện trên bàn nhậu… Nhậu quán sang hay nhậu vỉa hè, cũng đều là tìm đến thứ chất cồn gây hưng phấn, làm quên đi hoặc bớt đi phần nào cảm giác bất lực. Nhậu có thể khiến người ta nôn ra được những cục uẩn ức trong bụng, hay đơn giản là khiến người ta chìm sâu vào một giấc ngủ dịu êm. Hoành tráng hơn, có người sau khi nếm đu đủ mùi vùi dập của cuộc đời, đã quyết định leo thang chính trị, để có thể ngồi lên đầu kẻ khác, với lời tuyên bố : “Nếu tự cho mình là tử tế, xứng đáng thì hãy làm lãnh đạo đi, đừng ngồi đó thở than, rồi để kẻ khác thiếu tử tế lãnh đạo.” Ồ nói đúng quá! Nhưng tôi và chắc kha khá người không đủ dũng cảm như vậy! Tôi chúc những con người đang cố gắng leo thang kia, đủ mạnh và vững để leo được hết cái thang mà có thể họ chưa ước chừng được độ dài!

Và cũng trong chính những ngày thu quá đỗi ngào ngạt mùi hoa sữa này, đầu óc tôi được nhồi một đống thông tin đến mụ mị cả đi! Một mớ bòng bong đến mức mà tôi tin là bộ vi xử lý của tôi đã bị nghẽn mạch, nhiễu thông tin! Chuyện xã hội, chuyện gia đình, chuyện cá nhân cứ thi nhau chồng lên những lớp lang mới. Đó là mảng tâm trí, còn mảng tâm hồn, cảm xúc của tôi thì như có một bàn tay vô hình nào đó bóp nghẹt. Ngột ngạt mà chẳng thể vỡ òa! Đó là lý do mà dạo này tôi hầu như lúc nào cũng thấy người như đang say, mất tập trung, kém phương hướng, mặc dù mặt vẫn cố tươi tỉnh, miệng vẫn cười nói huyên thuyên, thậm chí chẳng nhớ nổi tay mình đang cầm cây bút mà mắt cứ đi tìm cây bút ấy.

Mấy ngày vừa rồi, thi thoảng nước mắt tôi lại cứ tự nhiên rơi xuống. Chúng rơi một cách lặng lẽ, chảy thượt, thậm chí có những giọt đọng lại trong mắt, chẳng thể nào rơi. Còn những tiếng nấc bị tôi nuốt nghẹn vào trong. Tôi bỗng nhận ra, thay vì giải quyết dòng chảy ứ trong tuyến lệ một cách ồn ào, nức nở như trước đây, thì giờ tôi đã biết khóc theo kiểu người lớn. Khóc không thành tiếng!

Đã mấy lần tôi đặt tay lên bàn phím để định viết cái gì đó, diễn giải thứ tâm trí và tâm trạng của mình, để giải tỏa mớ bùng nhùng đó, nhưng tôi lại đóng máy lại. Cũng đơn giản như khi tôi muốn uống một cốc nước chanh mát lạnh để giải tỏa cơn khát. Để hợp với khẩu vị bản thân, tôi không mua thứ ở bên ngoài, hay thưởng thức khẩu vị của người khác, mà tự mình pha một cốc cho riêng mình. Tôi bỏ thìa đường ngọt lịm vào cốc nước chanh chua chát, đợi cho đường lắng xuống đáy cốc, rồi mới lấy thìa khuấy loãng lên, sau đó là thêm chút đá mát lạnh và uống ực một hơi cho thật đã! Phải có thời gian để mọi thứ lắng xuống và hòa tan…

Với tôi, ngày và đêm không khác nhau cho lắm! Bởi nếu tôi đang sống trong màn đêm buông xuống, thì ít nhất có một nửa thế giới đang hân hoan với ánh sáng ban ngày, và ngược lại. Trái Đất vốn tròn, tự quay quanh chính nó trong khi vẫn cùng những hành tinh khác quay quanh trung tâm của vũ trụ – Mặt Trời. Tôi chỉ phân biệt cuộc sống của tôi lúc thức và ngủ. Khi tôi ngủ là tôi không kết nối với thế giới bên ngoài. Khi tôi thức, dù là đêm hay ngày, tôi vẫn có thể liên lạc với phần còn lại của thế giới. Hóa ra, không chỉ có những người Việt đang sống trên quê hương mới quan tâm đến nước nhà. Còn có rất nhiều người Việt xa xứ vẫn hướng về Tổ quốc. Tất cả đều có chung một niềm “đau đáu”. Có những người sau khi đã cống hiến nhiệt huyết tuổi trẻ cho những cơ quan nhà nước công quyền, đã lưạ chọn cách rời xa quê hương, như để tránh né những lo toan chán chường luôn thường trực hay những bất mãn không đáng có ở xã hội Việt Nam. Chính họ vẫn hàng ngày theo dõi tin tức bằng tiếng mẹ đẻ. Họ có thể may mắn hơn những người ở trong nước, nhưng họ vẫn hiểu và thương hai từ “đồng bào”, “dân tộc”. Những người bạn của tôi đã không ít lần khuyên tôi ra nước ngoài một thời gian học tập và sinh sống, hoặc kiếm cớ để tạm xa rời những thứ chưa được ưng ý ở đây. Nhưng tôi chưa bao giờ nghe họ. Tôi vẫn như bao dân thường áo vải ở lại đây và tiếp tục chứng kiến công cuộc mới, thời đại mới lạ lẫm của mảnh đất hình chữ S này. Tuy nhiên, thời gian gần đây, tôi bắt đầu nghĩ đến những lời khuyên đó. Vậy mà chưa đợi tôi nghĩ lâu, tôi được nghe bạn kể chuyện bị mất đồ ở bển, chỉ vì lòng tốt giúp người. Ở nơi công cộng của một trong những nền văn minh hàng đầu thế giới, một người cao tuổi đánh rơi tiền xu, một vài người thờ ơ, một vài người cúi xuống nhặt giúp. Trong lúc đó, kẻ gian đã lấy mất đồ của những người có lòng tốt kia. Tôi bỗng nhớ lại cách đây không lâu, tôi cũng bị mất đồ ngay trên đường phố đông người ở Việt Nam. Dù là sự sơ sẩy cá nhân hay tội phạm có tổ chức thì vẫn phản ánh một sự thật đau đớn giữa đồng loại, con người với nhau.

Ồ hóa ra, nơi văn minh hay lạc hậu cũng có nhiều điểm chung! Ở đâu cũng vậy cả, cũng có người tốt kẻ xấu, cũng muôn hình vạn trạng cả thôi! Chi bằng gắng tĩnh tâm và tập cho mình những thói quen tốt! Ở đâu cũng có thể có tiêu cực cả, vậy đành trang bị cho mình đôi mắt tích cực thôi!

Còn với nỗi đau đáu của tôi ư?

Đêm… Có một chuỗi âm thanh rào rạt dội vào khung cửa sổ phòng tôi, bị o ép, rên siết, khiến tôi nghĩ là có một cơn mưa vừa ập xuống. Tôi cố gắng nghe kĩ hơn để xem có chắc là mưa không. Ồ không phải, đó chỉ là vài chiếc xe lao nhanh vội vã trên đường! Vào khoảnh khắc này, sau những chuỗi ngày quá nhiều cảm xúc đan xen, tôi cầu mong một cơn mưa xối xả, rửa sạch, cuốn trôi hết bụi bặm dơ bẩn, và cả niềm đau đáu đáng ghét kia, để sáng hôm sau mọi thứ đều sạch bong, sáng loáng và tươi mát.

Tiếc thay, những ngày này, Hà Nội không hứng nổi giọt mưa nào, vẫn cứ nắng hanh hao…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!