Ánh Sáng

my_candles
When I want to see the hope of glory or the beauty of life… Sometimes I just light my candles… And my candles always show the truth… That I can see through the whole small world…

Hà Nội một đêm trở gió… Tháng Mười vắt nửa mình sang thu… Chớm chạm gió đông Mười Một…

Cô về nhà sau một bữa tiệc. Mùi rượu, mùi thuốc, mùi đàn ông, mùi đàn bà bao bọc lấy cô. Cô trút bỏ xiêm y, thay vì lao vào phòng tắm, cô lại quăng mình lên sofa thả hồn với khung cửa sổ quen thuộc. Bỏ qua wine, bỏ qua single-malt, cô rót một ly spiced-rum cay nồng. Cô luôn thích ban đêm hơn ban ngày chỉ đơn giản vì một lý do duy nhất : Yên Tĩnh! Ai cũng tưởng cô thích sự ồn ào, vì thấy cô luôn xuất hiện ở đám đông và luôn nhiệt tình với các bữa tiệc, nhưng thực ra cô khao khát sự yên bình, tĩnh lặng, không tiếng động. Mà có lẽ người ta chỉ thực sự yên tĩnh khi ngủ, nhưng đôi khi ngủ thì lại mơ, trong mơ cũng có tiếng động và bị tỉnh giấc. Chắc chỉ có cái chết mới thực sự yên tĩnh vĩnh hằng… Nhưng không, người như cô sợ chết hơn hết thảy! Vì cô đã chứng kiến biết bao cái chết trong xã hội sống mòn này : chết hẳn, chết lâm sàng, và cả sống bình thường đấy mà như đã chết…

Gần đây có hai cái chết khiến cô phải suy nghĩ. Một bạn đồng nghiệp trạc tuổi cô, ra đi chóng vánh vì ung thư. Một người anh quen biết đang khoẻ mạnh, bỗng nhiên mang tiếng đột tử… mà sự thật thì có trời mới biết… Ừ thì bệnh tật, tai nạn bất ngờ chẳng ai lường trước được. Mà cũng chẳng ai muốn chết, bỏ lại gia đình, người thân chơ vơ, đau đớn. Bởi vậy, cô không bao giờ hiểu được và không bao giờ tin là ai đó có thể tự huỷ hoại bản thân, hay tự giết chết chính mình, nhất là những người từng trải và thông thái. Họ thường lạc quan, vì họ quá hiểu cái đồ thị hình sin của sự vui buồn, của hy vọng và thất vọng, của ý nghĩa và vô nghĩa. Họ lại càng hiểu độ cần thiết của sự cân bằng giữa công việc và gia đình. Kẻ ngốc nghĩ mình biết mọi thứ, nhưng người thông minh lại luôn nghĩ rằng họ thiếu hiểu biết. Thế nên họ phải sống, sống để hiểu biết hơn nữa, để xem “kái kuộc đời lày” sẽ đi đến đâu. Thậm chí ngay cả khi đối mặt với cái chết, họ còn khao khát sống hơn nữa. Và người thông minh không bao giờ tự sát nếu không muốn cứu vãn hay chứng minh một điều lớn lao nào đó. Cái chết của ai đó, nếu có, chỉ chứng minh một điều : đừng chơi với lửa! Mà điều đó, ngàn đời nay, ai cũng dạy nhưng không ai nghe! Bởi lửa là thứ ánh sáng thật, nó không giả tạo, nó ấm áp, nóng bỏng và hấp dẫn vô cùng…

Lễ hội Halloween vào đêm cuối tháng 10 hàng năm thường là lúc người ta thắp lửa lên, khoác lên mình những bộ đồ ma quỷ để hoà nhập với những linh hồn người chết được trở về trần gian. Nhớ lại năm nào, cô khoác lên mình bộ đồ của cô bé quàng khăn đỏ – The Red Ridinghood – nhân vật chỉ sống trong những câu chuyện cổ tích, và lần đầu tiên cô đến gõ cửa những ngôi nhà trên một dãy phố ở San Jose bang California nước Mỹ, để nói “Trick or Treat”. Bất kì ai ra mở cửa cũng đều ngạc nhiên vì nghĩ đó là một cô bé 8 tuổi chứ không phải một cô gái 28. Cô còn nhớ mãi gương mặt ngơ ngác đáng yêu của một cậu nhóc chắc khoảng 5 tuổi, tóc xoăn tít, hoe vàng, ra mở cửa và đưa kẹo cho cô. Cô chắc chắn rằng chẳng có đứa trẻ nào hiểu được ý nghĩa thực sự của câu “Trick or Treat” cho đến khi chúng trưởng thành. Ừ đấy, nếu không muốn bị chơi xấu thì hãy đối xử với tôi tốt vào! Bullshit! Vớ vẩn! Đời không như là mơ đâu! Đừng mong người ta cho kẹo một cách dễ dàng! Đừng mong có thể, hoặc dám chơi xấu, dám đe doạ, dám lừa lọc mà không nhận hậu quả! Tốt hơn hết là đừng chơi đùa, giao du với ma quỷ, hay những phù thuỷ bậc thầy, nếu không muốn bị cám dỗ vào những con đường tối tăm tội lỗi, mà còn lâu mới có lối thoát hay le lói chút ánh sáng nào…

Và ừ đời ngắn lắm! Cứ vui đi biết đâu ngày mai…vẫn thế! Sống ở đâu cũng vậy, con người ta phải biết tự tạo ra niềm vui cho chính mình. Không thể chỉ ngồi đợi ai đó mang niềm vui tới, mang ánh sáng tới. Nếu có thì tốt, không có cũng chả sao. Cô tự nhủ vậy, uống ực nốt ly rum để nuốt chửng những dòng suy tư vặt vãnh. Cô giơ bàn tay lên trước tầm mắt, cô muốn lột phăng thứ ánh sáng giả tạo mà thành phố đang khoác trên mình. Thứ ánh kim, trắng vàng xanh đỏ nhập nhoè lừa dối con mắt… Để chỉ còn lại một màu đen tuyền… Để bầu trời đêm có thể thắp lên những ngôi sao lấp lánh… Nhưng không! Không có một ngôi sao nào! Thành phố vẫn sáng choang! Cô kéo rèm cửa lại…

Thành phố này cần đi ngủ, cô cũng vậy…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Góc khuất

dark-room-light-through-window-hunched-man1

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ cảm giác cần ánh sáng…

Cửa sổ phòng tôi hầu như lúc nào cũng đóng và che rèm, bất kể là ban ngày hay buổi tối. Mỗi khi tôi về nhà, đặt chân vào căn phòng – không gian riêng của mình, tôi không muốn nhìn ra bên ngoài nữa, và càng không muốn cả thế giới bên ngoài khung cửa kia nhìn tôi. Đó là một trong những góc khuất của tôi…

Ai cũng có những góc khuất của riêng mình. Đó là nơi hữu hình mà họ cảm thấy thoải mái nhất có thể, không phải gồng mình, giả tạo hay đề phòng bất cứ điều gì, thông thường đó là nhà hoặc một nơi thân thuộc nào đó. Và góc khuất còn là nơi vô hình, mà người ta có thể cất giữ những thứ cũng vô hình về chính bản thân họ, thường nằm ở đâu đó trong tâm hồn, tính cách. Thông thường người ta luôn tò mò về góc khuất của người khác, nhưng lại có những người thản nhiên ngay cả khi thấy được những góc khuất ấy. Bởi đơn giản là họ biết tôn trọng góc khuất của người khác và cũng mong được người khác tôn trọng. Thông thường người ta thường giấu diếm góc khuất của bản thân, nhưng lại có người cố tình hé lộ cho ai đó thấy những điều bí ẩn của mình vì nhu cầu được chia sẻ. Thế nhưng, sự chia sẻ về góc khuất lại gặp phải vấn đề khác. Chính vì được cất giấu trong bóng tối, nên nếu chẳng may có lúc nào đó ánh sáng chạm tới, những thứ bị khuất ấy sẽ hiện ra, khiến người khác ngạc nhiên và coi đó là sự khác biệt, trái ngược với con người mà họ thường thấy. Thực ra, góc khuất không phải nơi khác biệt, mà là một phần tính cách, một phần cuộc sống của mỗi người…

Tôi đã từng được nghe biết bao câu chuyện, được chứng kiến biết bao góc khuất của những người xung quanh. Một người đàn ông thành đạt và mạnh mẽ trước bao sóng gió thương trường, cũng có lúc chia sẻ nỗi sợ hãi và sự thất vọng với tôi. Một người phụ nữ mà tôi tưởng chẳng có ai hạnh phúc hơn, viên mãn hơn với gia đình êm ấm, công việc ổn định, cũng có lúc bật khóc ngon lành. Một anh phóng viên xông xáo trên mọi mặt trận tin tức, nhưng lại chửi thề về đạo đức nghề nghiệp của bản thân và đồng nghiệp. Một cô hoa khôi  cứ rạng rỡ, lộng lẫy từ đầu đến chân, giữ dáng giữ mình trước bàn dân thiên hạ, nhưng khi về đến nhà trút xiêm y, rồi lột bỏ lớp son phấn ra, mới thấy khao khát sự bình thường giản dị. Một anh nghệ sĩ cứ cười nói huyên thuyên trong các buổi tiệc tùng, bàn về những dự án đẳng cấp thỏa mãn đam mê nghệ thuật, nhưng trong túi lại chẳng có nổi chiếc thẻ ngân hàng còn sử dụng được bởi chính những đam mê thiêu đốt ấy. Một cô diễn viên đã hoàn thành tốt vai diễn trong phim, nhưng ở ngoài đời lại không thể diễn tròn vai một người phụ nữ cam chịu trong gia đình. Một anh đạo diễn chăm chút từng khung hình, từng bối cảnh, từng chi tiết, đến độ đẹp hoàn hảo, nhưng lại không thể chăm sóc được cho chính khung hình của đời mình. Và còn nữa những người khóc như điên, cười như dại khi chia sẻ câu chuyện hay góc khuất của bản thân. Những con người đó vẫn hàng ngày hết mình với cuộc sống, với công việc để người đời nhìn vào và ngưỡng mộ họ. Còn tôi ư? Tôi chẳng bao giờ đánh giá họ, tôi cảm thấy may mắn khi được họ chia sẻ. Những lúc ấy, tôi chỉ biết mỉm cười lắng nghe họ, nâng một ly rượu, hay một cốc bia với họ, cứ để họ say trong khi tôi cố gắng tỉnh táo, thậm chí đưa họ về rồi lại tự lầm lũi đi con đường của riêng mình… Hay bằng cách mềm mỏng hơn nữa là lặng lẽ lau nước mắt cho họ, nhẹ nhàng đặt lên vai họ một bàn tay vỗ về, trao gửi họ một cái ôm… Nếu còn có ai đó trong số họ nhớ nổi những khoảnh khắc ấy với những điều mà tôi đã làm kia, thì xin hãy nhớ thêm hộ tôi rằng… Tôi làm vậy chẳng vì điều gì, đơn giản là tôi cũng giống như họ… Có một lúc nào đó tôi cũng cần một nụ cười, một ly rượu, một bàn tay, hay một cái ôm…

Có một câu chuyện vui rằng… Từ thời tiền sử, khi gặp phải vấn đề gì đó cần chia sẻ hay giải quyết, người đàn bà sẽ ra trước cửa hang động, hét thật to, kể lể vấn đề một cách om sòm. Còn người đàn ông sẽ âm thầm chui vào hang động, một lúc sau thì lầm lũi đi ra mà không gây bất kì tiếng động nào. Đó là cách giải quyết vấn đề khác nhau giữa đàn ông và đàn bà. Tiếc thay, tôi lại thường chọn cách chui vào hang động, và lặng lẽ đi ra…

Trở lại với một trong những góc khuất – căn phòng của tôi. Tôi nhớ lại, một buổi sáng, tôi đang ngủ, bố lên gọi tôi dậy bằng cách kéo rèm, mở toang cửa sổ. Ánh sáng rực rỡ đâm thủng giấc ngủ của tôi. Tôi cáu gắt, càu nhàu, dậy kéo rèm và định ngủ tiếp. Bố tôi bảo “Nếu con muốn ngủ thì cứ ngủ! Nhưng lúc nào con dậy, nhớ mở cửa sổ cho nắng vào phòng diệt vi khuẩn, không thì ảnh hưởng đến sức khỏe đấy con ạ!” … Tôi bỗng nhận ra, góc khuất nào cũng vậy, lâu ngày sẽ ẩm mốc và đầy rẫy vi khuẩn, những vi khuẩn mà mắt thường không thể nhìn thấy được. Vậy nên thi thoảng cũng phải phơi nắng chút!

Những góc khuất của tôi cần ánh sáng…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Nhường ánh sáng cho nửa thế giới còn lại nhé!