Xe chính chủ

Nhân câu chuyện Nghị định 71 và xe chính chủ, mình thấy mọi người thể hiện thái độ và sự tức giận không cần thiết lắm trong một ngày thứ Bảy 10/11/2012 quá đỗi đẹp trời này. Lọ mọ viết một truyện ngộn ngu vui vui này nhé!

…………….

Ở quốc gia nọ có hình dáng chữ S nằm trên bán đảo Đông Dương, trong khi con người đang say ngủ, một hội thảo của các loại xe được diễn ra trong không khí tưng bừng và hồ hởi khi Nghị định 71 “chính chủ” mới vừa chính thức có hiệu lực.

Xe Máy có ảnh hưởng nhiều nhất từ Nghị định thông thái kia, nên giành quyền lên tiếng trước :

–       Từ giờ em sướng rồi các bác ạ, đỡ phải chạy ra đường nhiều! Em nói thật chứ, chỉ có chủ em mới biết xót em, chứ cái đứa mượn em để chạy thì nó có biết xót đâu. Mà ra đường lắm, toàn đồng loại chúng em gặp nhau rồi thở phì phì, rú ga ầm ĩ gây tắc đường, rồi ngửi hơi nhau chứ được tích sự gì.

Xe Ôtô đồng ý :

–       Chuẩn men! Chú nói phải lắm! Như tôi đây này, không phải chính chủ chạy thì tôi cũng đến mệt. Phải quen xe quen lái thì chạy mới tốt được. Chân ga với chân phanh chứ nhấn pèn pẹt. Gớm khổ, cứ mượn mõ khó chịu lắm! Đấy là chưa kể tôi mà là xe xịn thì thôi rồi, suốt ngày bị mượn để khoe hàng! Mấy cậu ấm cô chiêu hay dùng xe nhà đi khoe mẽ giờ cũng nghỉ thôi! Tôi thấy kiểu như taxi giờ lại sắp thành hot đấy!

Xe Buýt thở than :

–       Ôi sướng các anh thì lại khổ tôi thôi! Đấy các anh xem, cứ bảo là người dân không chịu đi xe buýt, ai bảo thế là những người chả đi xe buýt bao giờ. Thử vào giờ cao điểm chẳng hạn, các bến xe buýt đông nghẹt người tràn cả xuống đường, mà chen chúc bước lên xe buýt rồi thì chật kín người, không có nổi chỗ để đứng đủ 2 chân. Nói thật, tôi chở người mà nhiều lúc nghĩ là mình chở lợn. Giờ lại cấm đoán thế này, thân già ọp ẹp của tôi lại còng lưng mà khổ thêm!

Xe Đạp động viên :

–       Thôi bác xe buýt không phải lo quá đâu! Em nghe đồn cái dự án tàu điện trên cao hay ngầm dưới đất gì gì đó chẳng mấy mà hoàn thành với đà phát triển ào ạt như bây giờ! Thân em thì được cái vui là xã hội càng phát triển, thì một bộ phận con người lại càng quay trở về với những giá trị cũ. Giờ đi xe đạp lại là mốt đấy các bác ạ! Vừa khoẻ người vừa không khói, bảo vệ môi trường!

Xe Bò chen vào :

–       Chú xe đạp cứ đùa! Tôi cũng là giá trị cũ mà đâu có được thành mốt như chú đâu! Nhưng mà đấy, cũng may, không khéo sau vụ 71 này mà tôi lại được trọng dụng ấy chứ! Haha!

Xe Ngựa hưởng ứng :

– Hí hí! Thích quá là thích! Phen này dễ anh em xe bò xe ngưạ chúng ta lại được lông nhông đi trong đô thị ấy chứ! Nhưng mà em nói thật với các bác, chỉ có loài ngựa chúng em là phi nhanh thôi chứ cái dự án tàu điện kia có mà mút chỉ rùa bò, còn lâu mới xong!

Sau lời đùa cợt của Xe Ngựa, Xe Bò, thì Xe Máy lại chợt băn khoăn :

–       Nói đi cũng phải nói lại các bác ạ! Loài xe chúng mình thì sướng thật, nhưng con người chắc khổ lắm đấy! Như nhiều chủ xe cũng hoàn cảnh khó khăn, cả nhà có mỗi cái xe để chạy. Nào vợ chồng con cái đều dùng chung một xe. Giờ có quy định mới, cũng biết làm thế nào đâu, cứ liều mà lao ra đường, trốn chui trốn lủi công an, có bắt được thì chịu phạt, chứ giờ tiền đâu mà mua thêm xe nữa chứ!

Lúc này Máy Bay mới ồm ồm lên tiếng :

–       Tôi là loại xe trên trời không liên quan đến các bạn, và cũng hầu như không có chút chính chủ nào, nhưng tôi có ý kiến thế này! Các bạn chạy dưới mặt đất mà không chung tay góp sức thì rồi có ngày các bạn về hưu sớm đấy! Loài người lúc đó lại chỉ dùng phương tiện trên không như chúng tôi thì khối chuyện rắc rối ấy chứ! Thôi thì, dù sao loài người cũng chế tạo ra phương tiện chúng ta để phục vụ họ, giờ chúng ta hãy trả công họ đi! Xe ngựa, xe bò cứ ở nông thôn thôi nhé, vì thành phố đã quá đủ mùi nồng nặc rồi, đừng thêm mùi của các bạn nữa! Xe đạp tích cực nâng cao sức khỏe của con người trong điều kiện khói bụi đầy đường này nhé! Xe buýt chịu khó tân trang lại một chút, chất lượng cải thiện hơn một chút để con người thấy thoải mái mà đi xe buýt hơn! Taxi bớt dù đi một chút, làm việc nghiêm túc và hạ giá xuống một chút để người thu nhập thấp cũng có thể đi được! Xe máy, ôtô hãy cố gắng phục vụ con người tốt như bây giờ và đừng than phiền nữa, vì giá của các bạn đã cao hơn nhiều so với ở nơi khác rồi; con người ở đây phải khó khăn lắm mới mua được các bạn! Tất cả phương tiện chúng ta đều cố Một Chút và tôi tin là con người cũng cố Một Chút, sẽ thành những thay đổi lớn và hiệu quả hơn nhiều đấy!

Tất cả loại xe đều gật gù đồng ý. Hội thảo tan cuộc khi ánh bình minh bắt đầu ló rạng…

Con người tỉnh dậy đón chào một ngày mới sáng tươi…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Sự tích Giả Nai

Dạo nè mình có cảm hứng với động vật hơn. Nào, tiếp tục viết truyện ngộn ngu nào! Mời mọi người tìm hiểu sự tích của con Giả Nai nhé!

…………

Ngày xửa ngày xưa, ở một khu rừng nọ, có Hổ – Báo – Cáo – Chồn tự xưng bá Tứ Hùng nổi danh khắp chốn. Bất kể loài nào nghe đến đều kinh hãi. Tứ Hùng khét tiếng bởi mỗi loài có một biệt tài không kẻ nào sánh nổi. Chú Hổ từ xưa đến nay vẫn được coi là chúa tể rừng xanh với tiếng gầm đầy uy lực. Anh Báo có tốc độ kinh hoàng, không bao giờ bỏ lỡ con mồi dù ở trên cây hay dưới đất. Chị Cáo tuy nhỏ bé nhưng lại là kẻ tinh ranh nhất khu rừng. Còn cậu Chồn lại sở hữu một vũ khí bí mật khiến mọi đối thủ gục ngã ngay khi còn biết hít thở. Tổng lực sức mạnh của Hổ – Báo – Cáo – Chồn được coi là bá đạo trong chốn võ lâm quần hùng.

Đến một ngày nọ, sau khi cứ mải miết hù dọa kẻ khác, Hổ – Báo – Cáo – Chồn đói bụng. Chúng bàn nhau đi săn mồi. Lang thang một hồi, Hổ – Báo – Cáo – Chồn gặp bác Voi. Bác Voi tai to mặt lớn, đang hì hụi vừa đếm tiền, vừa gặm mía. Bác Voi đoán được ý của Tứ Hùng nên đã kịp lên tiếng :

– Thôi gớm, các anh chị dù sao cũng là chỗ thân tình với tôi lắm đấy! Không có các anh chị thì tôi đâu được thế này, mình phải sống để còn giúp đỡ nhau chứ! Đây, cầm chút tiền đi đường rồi kiếm gì ăn nhé!

Hổ – Báo – Cáo – Chồn nghe cũng phải, tránh Voi chẳng xấu mặt nào, nên đành cầm tiền rồi lui bước.

Tiền thì có mà sao mãi chẳng có gì để ăn! Đang lết bước, thì từ trong bụi rậm, một cô Rắn ưỡn ẹo bò ra. Rắn vốn là kẻ lươn lẹo và lắm độc. Nên Hổ – Báo – Cáo – Chồn có oánh chết cũng chẳng dám ăn. Rắn biết vậy, cười hì hì, lè lưỡi chào, rồi lại ưỡn ẹo trườn tiếp. Hổ – Báo – Cáo – Chồn tức lắm nhưng cũng không làm gì được, đành đi tiếp.

Đến giữa rừng, Tứ Hùng gặp một anh Tê giác bệ vệ đi tới. Tê giác hiếu chiến, có một chiếc sừng to và nhọn hoắt. Hổ – Báo – Cáo – Chồn nhìn nhau, tự nhủ không đọ sức với kẻ có sừng có sỏ, nên đành hoan hỉ chào anh Tê giác rồi lại quẩy bước đi.

Chưa có cái ăn mà đã khát nước, Hổ – Báo – Cáo – Chồn tiến về phía đầm nước. Tới nơi, chưa kịp uống thì thấy cụ Cá Sấu ngoi lên mặt nước, bò lổm ngổm vào bờ. Thoáng thấy vẻ xù xì gớm guốc và những cái vảy bóng nhẫy trên bộ da dày dặn, dai nhoách và đắt tiền của cụ Cá Sấu, Tứ Hùng đã chán nản bỏ đi vì có cố chắc cũng không nhai nổi.

Đi tới sát bìa rừng, Hổ – Báo – Cáo – Chồn gặp một chú Chim đang sà xuống mổ hạt rơi dưới đất. Chưa kịp làm gì thì chú Chim đã vỗ cánh bay đi, quăng lại một tiếng kêu mỉa mai :

–       Lên được tới trời thì hãy vênh váo nhé các kưng!

Hổ – Báo – Cáo – Chồn tức giận nhưng cũng đành bó tay, vì chẳng thể bay nổi.

Gần hết một ngày rong ruổi mà chưa kiếm ăn được, Tứ Hùng quyết định sẽ làm thịt con vật gặp ngay sau đó, bất kể là loài nào. May sao, chúng lại gặp một con Thỏ đang run rẩy gặm cỏ. Thế nhưng, vốn là loài khôn lỏi, Thỏ đã nghĩ ngay ra một kế. Thỏ thủ thỉ với Hổ – Báo – Cáo – Chồn :

–       Ôi em lạy các anh chị! Mấy ngày nay em thiếu ăn thiếu ngủ. Trời nắng hanh khô đến cọng cỏ non còn chả có mà ăn nữa là cà rốt, nên thịt em không ngon, mà em lại bé thế này, đủ làm sao cho cả 4 anh chị. Thôi thì anh chị cố đi thêm chút nữa, ngay dưới chân núi góc kia thôi, em vừa thấy có em Nai vừa to vừa ngon đấy ạ!

Nhìn ra xa thấy đúng là có bóng dáng của Nai, Hổ – Báo – Cáo – Chồn khát máu sấn sổ lao tới. Chỉ một chốc chúng đã bao vây em Nai vàng ngơ ngác đang đạp lá vàng khô. Em Nai dù bị tấn công bất ngờ nhưng vẫn thơ ngây :

–       Em chào các anh chị! Ôi các anh chị đi chơi đông vui thế! Em một thân một mình mới tới đây, có biết gì đâu ạ! Anh chị cho em chơi cùng với nhé!

Hổ – Báo – Cáo – Chồn sung sướng nhìn ngắm em Nai tơ nuột nà, rồi nuốt nước bọt ừng ực vì sắp được no nê, chẳng thèm để ý đến lời nói của em Nai. Chúng cười khùng khục :

–       Không phải tại bọn ta, mà tại em chết vì ngu dại đấy nhé!

Nói đoạn, Hổ – Báo – Cáo – Chồn xông vào định ngấu nghiến em Nai. Bỗng nhiên, Nai rùng mình và biến thành một con vật lạ lùng, không phải đực, không phải cái, không phải là bất kì con gì từng nhìn thấy trên đời. Con quái vật có một cái sừng to như sừng Tê Giác mọc lên giữa đầu hất tung Hổ trước khi Hổ kịp cất tiếng gầm. Chiếc đuôi của quái vật kéo dài và to như vòi Voi quất thẳng vào Báo trước khi Báo kịp chạy. Quái vật còn có bộ da sần sùi và hàm răng ngọn hoắt của Cá Sấu, cắn gãy chân Cáo trước khi Cáo kịp nghĩ ra mưu hèn kế bẩn. Chiếc lưỡi của quái vật bung ra bắn một thứ chất độc như nọc độc của Rắn vào Chồn trước khi Chồn kịp tung vũ khí bí mật. Thế rồi, con quái vật dang rộng đôi cánh của loài Chim vút bay lên cao, bỏ lại những kẻ bại trận.

Cuối cùng thì Hổ – Báo – Cáo – Chồn đã đánh giá quá thấp đối thủ, thất thểu ra về mà chưa hết hoảng sợ về những gì vừa chứng kiến.

Kể từ đó, Hổ Báo Cáo Chồn đã hết hống hách trên giang hồ, mất danh xưng Tứ Hùng. Và cho đến tận bây giờ, vẫn chưa kẻ nào biết được con quái vật hôm đó là loài gì. Dân gian đành đặt tạm cho nó cái tên là Giả Nai.

Hóa ra, Giả Nai mới là loài bá đạo chúng sinh.

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Canh gà Thọ Xương

Lâu  lâu không có món ăn tinh thần gì mới, mình bày đặt tập toẹ viết Truyện Ngộn Ngu, tạm thay cho mấy thứ truyện lắm suy ngẫm và sướt mướt trước đây vậy. Mời mọi người thưởng thức món “Canh gà Thọ Xương” nhé !

………..

Câu chuyện ghi lại tại một làng quê nhỏ thuộc huyện Thọ Xương…

Tiết trời mát mẻ, gió hiu nhẹ, nắng thu dệt vàng làng quê yên bình. Gà Bố đang hồ hởi dẫn đàn gà con nhí nhố đi bới đất tìm sâu. Bỗng đâu Gà Mẹ chạy xổ ra, xớn xác :

–       Cục ta cục tác…cục tác cục ta…chết rồiiiiii…

Gà Bố ngạc nhiên hỏi :

–       Có chuyện gì vậy hả mẹ nó?

Gà Mẹ hổn hển :

–       Chuyện nghiêm trọng! Chuyện này bọn trẻ không nghe được!

Bọn gà con ngác ngơ kêu chiêm chiếp, bị Gà Bố và Gà Mẹ lùa vào chuồng để chúng không nghe được câu chuyện của người lớn.

Lúc này Gà Mẹ mới thủ thỉ :

–       Ở ngay gốc đa cổng làng mình mới mở quán đặc sản Canh gà Thọ Xương đông khách lắm! Phen này, gà trong làng mình bị bắt đem thịt hết rồi!

–       Mẹ nó có chắc k?  Làng mình từ thuở đất Thăng Long tới nay tôi chưa nghe thấy món ăn nào tên như thế cả, mà vừa mới ra đã đặc sản cơ á?

–       Haizzz, bố nó đúng là không biết gì, chỉ quan tâm đến chuyện đá gà đá vịt ở sân sau thôi! Tình hình căng lắm rồi đấy! Thân tôi với bố nó thì chả lo, chỉ lo cho tương lai bọn trẻ thôi! Sớm mai, Hội đồng Gà của làng ta họp khẩn đấy bố nó ạ!

–       Vậy cơ à, thế này thì phải đợi họp xem sao…

Đến canh năm, Gà Mõ gáy ò ó o vang khắp xóm cùng thôn. Trong lúc lũ gà con vẫn đang say ngủ, cả làng gà đủ lông đủ cánh đã tập trung tại sân đình nháo nhác.

Cụ Gà trưởng lão khù khụ lên tiếng :

–       Thưa các anh các chị, hôm nay chúng ta tụ họp ở đây là để bàn phương án khả thi cho sự sống còn của loài gà chúng ta. Như các anh các chị cũng đã biết, đầu làng ta vừa mới mở quán đặc sản Canh gà Thọ Xương đã nức tiếng gần xa. Trước sau gì thì đàn gà ở đây cũng sẽ bị cho vào nồi hết. Thực ra ban đầu, tôi cũng định để các anh các chị trình bày ý tưởng, nhưng thôi, cả đêm qua tôi cũng đã suy nghĩ kĩ rồi. Dù gì tôi cũng là già cả nhất ở đây, thân già này tiếc chi! Tôi tự xin hiến dâng mình cho quán canh gà trước. Da tôi sần, thịt tôi dai, chắc chắn sẽ làm các thực khách chán ngán mà bỏ quán đi. Quán không có khách, đóng cửa, thế là xong!

Cả làng gà chưa ai kịp phát biểu câu nào, thì đã kịp rơi nước mắt vì đức hi sinh của  Cụ Gà. Thế nhưng, Gà Quyết Nghị chợt lên tiếng :

–       Dạ thưa cụ, chúng con đội ơn cụ đã nghĩ ra kế sách hay và sự cao cả của cụ. Con chỉ e là một mình cụ thôi thì không đủ để thực khách bỏ quán, mà cụ vẫn còn phải sống để đường hướng cho chúng con đến Nghị quyết trung ương đợt tới chứ! Không có cụ thì coi như rắn mất đầu, lại mọc thêm mấy cái đầu rắn nữa thì toi!

Cả làng gà gật gù. Đến lượt Gà Kiểm Định xin phát biểu :

–       Tôi xin có một kế thế này. Cũng nhờ vào bệnh nghề nghiệp mà tôi mới nghĩ ra. Bây giờ nhắc đến gà, ai cũng sợ nhất cái bệnh H5N1. Nếu có bệnh đó thì chắc chắn thực khách sẽ không dám ăn gà. Chỉ cần loan tin là làng mình có H5N1 thôi là tự khắc quán đặc sản kia bị đóng cửa và chúng ta sẽ thoát nạn!

Gà Báo Chí can ngăn :

–       Ấy, thế không được! Loan tin thời buổi này vẫn biết là chẳng cần phải có sách mách có chứng, nhưng muốn thông tin có trọng lượng, được quan tâm và có chút gì đó đáng tin thì phải thêu dệt một chút!

Gà Luật Sư chêm vào :

–       Cũng chưa được! Với kinh nghiệm bao năm luồn khe lách núi, tôi thấy thêu dệt mà không đúng, e là khó lắm! Đến lúc vỡ lở ra thì Luật pháp lúc đó lại  vào cuộc chứ chả chơi, mà có khi món Canh gà Thọ Xương lại càng đắt khách vì được PR miễn phí! Tóm lại vẫn phải có người thực việc thực! Chả lẽ kiếm hẳn con virus H5N1 thật về đây, mà biết cấy vào gà nào bây giờ!

Gà Mẹ khóc nức nở từ lúc Cụ Gà phát biểu, giờ mới gạt nước mắt thổn thức :

–       Ôi em van xin các bác nghĩ ra kế sách gì đi! Em hiến thân cũng được! Miễn sao là bọn trẻ nhà em được an toàn!

Gà Bố vỗ cánh vào vai Gà Mẹ động viên. Trong khi tất cả còn ngơ ngác, bỗng dưng có một cô gà mái tơ xinh đẹp, dũng cảm bước hẳn lên trên. Hóa ra là Cô Giáo Gà.

–       Dạ thưa các bác, các anh, các chị, tuy bọn trẻ trong làng không phải do tôi sinh ra nhưng tôi đã dạy dỗ chúng bao năm nay. Tôi tự thấy mình có phần trách nhiệm và nguyện hy sinh vì tương lai của gà con và vì sự nghiệp “vì lợi ích 1 năm trồng cây, vì lợi ích 10 năm trồng gà”. Chính vì vậy, tôi tình nguyện cấy virus H5N1 và biến mình thành món Canh gà Thọ Xương…

…Vài ngày sau…

Quán đặc sản Canh gà Thọ Xương bị dỡ bỏ… Cả làng gà đời đời tiếc thương và nhớ ơn Cô Giáo Gà…

Tiết trời mát mẻ, gió hiu nhẹ, nắng thu tiếp tục dệt vàng làng quê êm đềm…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!