Mưa đêm

Đêm mưa… Tặng những ai k ngủ đc truyện ngắn nè. Cũng lâu lâu rồi mới viết. Gượng tay quá, truyện viết hơi vội. Đọc tạm nhé! Ah quên lấy tách cafe nóng ra nhâm nhi rùi đọc nhé!

………………………

Nàng ghét cái tiếng mưa rỉ rách khó chịu cứ đâm chọc vào tai trong màn đêm cô liêu. Nàng lại vốn là người ngủ thính vào ban đêm, nên dù tiếng động nhỏ thôi nàng cũng giật mình tỉnh giấc. Và đêm mưa nào cũng vậy, nàng k thể ngủ đc. Thực ra nàng bị ám ảnh bởi những kỷ niệm mưa đêm, về những cuộc điện thoại, về những cái tin nhắn, về những bông hồng trắng cùng chàng trai ướt nhẹp đứng dưới mưa. Hạnh phúc, đau thương cứ theo những tiếng mưa đêm ùa về làm vết sẹo trái tim nàng đau nhức. Nàng kiếm đủ trò để làm cho quên đi tiếng mưa đêm ấy. Nào là nghe nhạc, lên mạng, xem tivi… nhg rồi đó thường là những đêm trắng và nàng chỉ thực sự thiếp đi khi đã quá mệt.

Rồi có một đêm mưa nàng nhận đc sms “Hey pretty sleeping or not?” Mỉm cười nàng nhấn nút reply “Rain makes me cant sleep! U?” – “Im sick n hungry!” Oh khổ thân chàng trai mà nàng mới quen vài ngày trước. Nhà chàng hết đồ ăn mà gần 4h sáng thế này ra đường cũng khó mà kiếm được hàng ăn. Chả bù cho nhà nàng bán hàng đủ thứ nên chẳng bao giờ lo đói đêm.

“Này giờ nè có bán hàng khuyến mại k?” – “Hơ có bán giờ nè đâu mà khuyến mại. Nếu bán thì phải đắt hơn chứ!” – “4h sáng mà khuyến mại thì mới mua chứ!” – “Hơ uh ai mua đâu” – “Có người mua đấy! Đến đó mua nhé!” – “Hơ đến đc cứ đến!” – “Phải đích thân ra bán đấy nhé!” – “Ah uh khách quý thế cơ mà!” Nàng bật cười vì cái anh chàng này có vẻ thik bốc phét, mà bốc phét mà gặp nàng thì dễ mất điện lắm. Bẵng 1 lúc k thấy sms lại, nàng bắt đầu thấy lo vì trò đùa của mình. “Này định làm thật hả? Đùa đấy” Rồi nàng giật mình thấy mấy cái tin nhắn cứ từ từ đến “I will do” – “I do” – “On my way” Chả lẽ chàng định đến đây thật ư? Chàng còn đang ốm mà. Nàng gọi lại và khi chàng nhấc máy, nàng nghe thấy tiếng chàng lẫn trong những âm thanh rào rạt của gió, của mưa, của xe cộ. “Đang đến thật hả?” – “Uh thật, ai đùa làm gì? Mưa lạnh phết ý! Mà chỉ đường đi chứ, sắp đến rồi!” Nàng vẫn chưa hết ngạc nhiên và vẫn tiếp tục cái giọng ậm ừ ngác ngơ…

Một lát sau dưới ánh đèn đường sáng mờ bị tán sắc bởi những vệt mưa mỏng, nàng gặp chàng ướt nhẹp. Nước chảy ròng trên khuôn mặt hớn hở nhg có phần hơi tái của chàng. Chàng mỉm cười tê dại. Nàng vừa tức vừa thương. Trời ơi là trời cái anh chàng này bị điên rồi. Nàng hối hận vì trò đùa của mình, nếu như nàng tin chàng, à k, nếu như nàng quen chàng lâu đủ để nàng tin chàng. Nhg giờ đây thì ít nhất niềm tin cũng đã le lói trở lại. Nàng đưa cho chàng mấy gói mì tôm và một vỉ thuốc Panadol dặn chàng ăn xong thì uống vào k ốm nặng thì lại oán nàng mất. “K mang tiền đâu, mai đi chơi, đi ăn với người ta rồi người ta trả nợ nhé!” Ôi trời k hiểu cái anh chàng quái quỉ này mọc ở đâu ra nữa!

Hôm sau chàng đến đón nàng, cười như mặt trời toả nắng. Chàng bảo nhờ mì tôm và thuốc của nàng đấy. Nàng chỉ biết cười… Đúng vậy, ở bên chàng, nàng chỉ có tiếng cười. Chàng có thể làm cho nàng cười bất cứ lúc nào. Đó là điều mà trước đây chỉ có 1 người có thể làm được. Và rồi nàng bị cơn gió của chàng cuốn đi…

Rồi lại một đêm mưa… Lại tiếng rỉ rách đến khó chịu… Nàng lại mỉm cười khi nhận sms “Đến giờ bán hàng khuyến mại chưa để đi mua nào?”…Và rồi chàng lại xuất hiện trong ánh sáng mờ ảo bị tán sắc bởi mưa đêm. Nhg lần này chàng k ngại ngùng đặt lên môi nàng một nụ hôn còn nguyên hơi lạnh của mưa đêm…
Mùa mưa vẫn cứ tiếp diễn. Đêm nào cũng mưa nhg đêm nào chàng cũng ru nàng ngủ bằng những câu chuyện khiến nàng chỉ biết cười và cười… Cười đến khi mệt thì lại ngủ thiếp đi…

Chàng biết mưa đêm là nàng k ngủ đc. Mà nếu nói về khoản thức đêm thì chàng thuộc loại vô đối nên chỉ có chàng mới luôn để nàng ngủ trước, chứ cũng hiếm ai ngủ sau nàng. Và đêm cứ thế mưa… Còn với nàng, những ám ảnh trước kia bị loà đi k biết bởi nàng quên dần hay vì có một hình ảnh khác đậm nét hơn thay thế. Đó cũng là hình ảnh mà chàng đề nghị nàng nghĩ đến trong mỗi đêm mưa – hình ảnh chàng cười rạng rỡ trong ánh sáng mờ ảo bị tán sắc bởi mưa đêm…

Nhưng có lẽ hình ảnh đẹp đẽ ấy vẫn chưa đủ mạnh để đánh bật những ám ảnh chất đống bao lâu nay trong nàng… Cũng có lẽ vậy mà chàng và nàng xa nhau…

Thời gian trôi nhanh như những giọt mưa nhào xuống đất vỡ oà…

Đêm nay lại mưa và k có ai ru nàng ngủ…

P.S. Rào rào… Ào ào…

Tại sao mình không yêu nhau?

Hình như mọi người quen với hình ảnh của mình cười đùa vui vẻ tung tăng bay nhảy, có việc thì lao vào, có chơi thì lao đi. Và nếu như mình nói rằng mấy hôm trc cảm giác vô dụng, chán nản khiến mình chỉ thu lu trong cái chăn, tắt máy điện thoại,ngủ vùi, chẳng muốn dậy nữa, thì họ sẽ chẳng tin. Chẳng muốn cố gắng nhg cái cuộc đời này và những con người ấy buộc mình phải cố gắng, phải mạnh mẽ… Thôi, chiều bình yên nè, thưởng thức truyện ngắn của mình tiếp nhé!

……………………….

Mùa đông lạnh lẽo tràn về, mang theo những cơn gió buốt tái tê. Nhg chiều đông ấy, có một không gian ấm áp đến lạ kỳ. Ở một cái quán nhỏ khuất trong ngõ của một con phố Hà Nội ngăn ngắn, có hai người bạn thân bị bạn bè bỏ rơi đang ngồi nhấm nháp ly rượu Cherry đỏ quánh sóng sánh theo nhịp điệu của những bản Rock Ballad trữ tình.

Cherry là một thứ rượu được xếp vào loại dành cho phái nữ, có lẽ vì vị ngọt dịu quyến rũ và độ nhẹ của nó, chỉ có 12%vol, thậm chí loại Cherry Brandy cũng chỉ 20%vol. Nhg nếu coi thường mà uống khoảng 3 ly trở lên thì sẽ thấy cái sự ngất ngây say, cái sự đê mê ngâm ngấm ngọt ngào đến thế nào. Thông thường mẫu số chung cho những người thik rượu Cherry là lãng mạn, thik đùa, tinh tế và rất xem trọng bầu không khí chung của tập thể. Điều đó đặc biệt đúng với nàng. Còn chàng tuy chẳng hứng thú gì với cái thứ rượu nữ tính này, nhg đó cũng là một lựa chọn êm dịu phù hợp với không gian riêng ấy…

Rock Ballad là một thứ giai điệu rất mượt mà, dễ nghe. Với những ai mới nghe Rock thì có lẽ những bản Ballad luôn là chiếc chìa khóa giúp họ mở cánh cửa bước dần vào khu vườn Rock trong lành, hoang dại. Đó vừa là điểm nhấn nhưng cũng là khoảng lặng của Rock. Rock Ballad như một chàng trai mạnh mẽ – cái mạnh mẽ đơn thuần của Rock nói chung – mà lại dịu dàng, tình cảm, sâu sắc. Điều này thì lại đặc biệt đúng với chàng. Còn nàng muốn nghe Hard Rock hoặc Pop hơn là cái thứ âm nhạc nặng chẳng ra nặng, nhẹ chẳng ra nhẹ này, nhg quả thực đây lại là một trải nghiệm dễ chịu…

Cherry và Rock Ballad có một sự đồng điệu đến mê hồn, dễ đưa con người ta vào tận sâu thẳm tâm hồn lúc nào chẳng biết. Rõ ràng người là loại động vật cấp cao k có cánh, mà theo lẽ thường của sinh học thì động vật phải có cánh mới bay được. Nhg ai bảo rằng đây là lẽ thường? Sinh học cũng chỉ là khoa học, mà cuộc sống vốn dĩ chả cần đến cái mớ hỗn độn khoa học cho tới khi người ta nhồi nhét vào lịch sử sinh tồn hàng chục thứ khoa học nhức cả đầu. Bởi thế mà Cherry và Rock Ballad khiến người ta có cảm giác đang bay…

Chàng nhẹ nhàng ôm nàng từ phía sau. Hơi thở chàng phả vào cái cổ xinh xắn của nàng, khiến những dây thần kinh dưới da nàng run rẩy. Cái cảm giác giới tính nhen nhóm chợt trỗi dậy. Nàng cố gắng kìm nén, nhg dường như con tim nàng đang chực nhảy ra khỏi lồng ngực, à k, k phải lồng ngực mà là bầu ngực căng mọng của nàng. Và trong một giây k kiềm chế nổi, nàng quay lại ôm chầm lấy chàng. Hai đôi môi tìm kiếm nhau. Chàng siết chặt vòng eo nàng, hôn nàng tới tấp. K còn suy nghĩ gì trong cái đầu trống rỗng của hai người. Họ hoàn toàn hành động theo bản năng. Bàn tay chàng nóng hổi luồn qua lớp áo chạm vào vòng eo nàng. Nàng giật mình lạnh hết sống lưng. Nhg cả hai vẫn chìm đắm trong một nụ hôn cháy bỏng dài vô tận…

Lời tỏ tình là một nụ hôn dài bất tận, những tia lửa trong ánh mắt ươn ướt lệ và tiếng thì thầm “Tại sao mình k yêu nhau?” Sau câu hỏi đó, hai người bạn thân ấy nhận ra rằng họ yêu nhau tự lúc nào… Chàng và nàng thầm cảm ơn bạn bè đã bỏ rơi họ trong buổi chiều đông ấy… Và rồi họ yêu nhau theo đúng bản năng vốn có của tình yêu – k định trước… Thời gian cứ thế thoi đưa… Khi bản năng ấy qua đi, họ cùng nhau vun đắp cho một tình yêu lớn hơn cả bản thân họ… Nhưng…trớ trêu rằng rất nhiều tình yêu dù có định trước hay k thì rồi vẫn sẽ tàn phai, vẫn sẽ khó tránh khỏi 2 từ cay đắng Chia Tay… Và đây là một trong số vô vàn những tình yêu đại loại như vậy hiện hữu trên đời…

Cho đến bây giờ, vẫn chàng và nàng, vẫn hai người bạn thân, vẫn tự hỏi bản thân rằng “Tại sao mình k yêu nhau?”… Có lẽ vì họ k còn yêu nhau nữa…

P.S. Chỉ yêu thôi chưa đủ…

Tóc em mùi khói

Trời Thu Siêu Đẹp…Nắng vàng tươi, gió hắt nhẹ tung bay mái tóc vốn đã đầy nắng gió của mình… Chiều nay thưởng thức truyện của mình thay vì làm ly cà phê bỏng môi thì bỏ thêm viên đá vào nhé, thành cà phê mát môi đi. Thi thoảng cũng phải thay đổi thói quen một chút cho đời thú vị chứ!

…………………
Đôi khi em cứ tự đặt một câu hỏi tu từ lúc vuốt tóc đưa lên mũi “sao tóc mình lại có mùi khói nhỉ?” Và tất nhiên là em biết câu trả lời…

Anh nghiện thuốc lá, đi đâu cũng kè kè bao thuốc, k thể bỏ được. Anh bảo nếu em bắt anh bỏ, anh sẽ bỏ. Em muốn anh bỏ nhg em k bắt anh, vì em chẳng có tư cách gì mà bắt anh làm việc này việc kia. Em tôn trọng sở thik của anh. Em hay mặc váy. Anh k thik em mặc váy ngồi sau con xe máy tay ga to uỵch của anh. Anh ích kỷ, ghét người khác nhìn em. Anh bắt em ngồi trước anh, rồi anh bao gọn thân hình em bằng 2 cánh tay rắn chắc vòng ra trước lái xe. Lúc đầu em k thik vì thấy mình như trẻ con ngồi lọt thỏm trong lòng bố. Nhg dần em quen và em thik. Dù anh chưa che chở gì đc cho em, nhg ít nhất anh cũng cho em cảm giác đc chở che. Những lúc ấy, em ngồi trước anh, xe chạy, gió thổi tạt mái tóc em chạm vào mặt anh. Anh thik luồn những ngón tay vào tóc em. Ngón tay anh mùi khói thuốc. Anh thik dí mũi vùi vào tóc em. Mũi anh mùi khói thuốc. Anh thik há miệng ngoạm tóc em nhai ngấu nghiến. Miệng anh mùi khói thuốc. Và đó là lý do tóc em mùi khói…Ngồi cùng anh, anh hút thuốc, em chẳng bao giờ hút thuốc nhg em cũng vớ lấy bao thuốc của anh lấy điếu thuốc ra nghịch ngợm làm thành bông hoa tặng anh. Em làm càng nhiều hoa thuốc lá thì bao thuốc của anh càng nhanh hết, anh đỡ hút. Ngón tay em nghịch thuốc lá, rồi lại đưa lên vuốt tóc. Và đó cũng là lý do tóc em mùi khói…

Anh và em khắc khẩu, như chó với mèo. Nói chuyện tử tế đôi ba câu là lại quay sang đá xoáy, đá đểu nhau chan chát, chê nhau xấu xí, xấu tính, già khụ k đú đc với teen bây giờ. Ngày nào cũng trêu nhau đến nỗi phải kêu lên là ghét nhau, muốn tát má, đá chân nhau. Anh và em như 2 đứa trẻ con k bao giờ chịu lớn. Cho dù cả 2 đã chia xa cái tuổi ngồi mơ màng, ngáp ngắn ngáp dài trên giảng đường, hàng ngày đóng bộ lịch sự đi làm, nhg tối đến lại ăn mặc tha hồ trẻ trung tung tăng nhào ra phố. Cứ như thế anh và em dạo vòng quanh biết bao con đường của Hà Nội. Phố cổ, phố mới, phố lững lờ… Gạt phăng những lo toan, phiền muộn nơi công sở, anh và em chỉ có tiếng cười. Anh có thể làm cho em cười bất cứ khi nào, ngay cả khi em vừa bị anh trêu tức. Còn anh chỉ cần thấy em cười, anh cũng tí tởn cười theo.

“Em là cái đồ xấu xí, nhg có biết anh thik gì nhất trên cái mặt mẹt của em k?” – “Anh mới là cái đồ xấu xí ý! Cóc cần anh thik gì hết!” – “K phải trề cái môi ra, xấu như ma ý! Cười đê xem nào! Bảo cười có cười k?” – “Hơ hơ oánh chít giờ! Cóc cười!” – “Anh bảo, anh thik nhất răng em!” – “Zời ơi điên ah? Răng em xấu mà, khấp khểnh! Mặt người ta bao nhiêu cái đẹp thì k thik, đi thik cái răng xấu nhất!” – “Lại dưa bở rồi! Vì anh thik em cười!” – “Lạy hồn, hồn ăn đê!” – “Em ăn đê thì có, gầy lắm, xấu lắm!” – “Zời ạ, ăn sao đc khi có người cứ chê mình thế này! Xin đấy! Ăn đê cho mồm nó bận, đỡ nói nhá!” – “Nhìn em ăn là anh no rồi!” Ánh mắt anh rọi vào em bằng một thứ ánh sáng k chói loá cũng k dịu nhẹ, nhg đủ làm mặt em đỏ ửng lên, cúi xuống bát bún hì hụi ăn…

Em bị ốm phải vào viện, anh lao tới. Có anh, em lại cười nổ trời. Cười nhiều mệt quá, em lả người như cái lá héo nằm thu lu trên giường bệnh. Anh ngồi bên cạnh, cầm lấy bàn tay em nhỏ gọn trong lòng bàn tay anh, vuốt những lọn tóc loà xoà trên vầng trán đẫm mồ hôi của em. Anh muốn ôm em, vùi mặt vào mái tóc em. Em muốn nép mình vào ngực anh, nghe con tim anh lên tiếng. Nhg tiếc thay, anh và em vẫn chỉ là 2 đứa trẻ đang tập nói từ YÊU…

Em khoẻ hẳn lại tung tăng trên phố với anh. Đường phố xe cộ phóng vù vù, âm vừa nhả ra khỏi miệng đã bị gió thổi đi. Chẳng nghe rõ câu chuyện của anh, em bảo anh nói to lên. Anh nói em ghé sát tai vào miệng anh mà nghe. Em làm theo và…chụt… Anh thơm vào má em. Em bị lừa tức điên lên, còn anh cười sung sướng. Em giận k thèm nói chuyện với anh. Em đâu có hiểu những nghĩ suy trong đầu anh. Anh siết chặt bàn tay em. Anh thực sự k biết thế nào là tình yêu, anh chưa bao giờ yêu ai, nên anh càng k biết anh có yêu em k. Anh sợ bị từ chối, anh sợ yêu rồi thì lại giận dỗi nhau chẳng đc vui vẻ như thế này. Anh k biết phải bày tỏ với em như thế nào. Và anh chỉ biết siết chặt bàn tay em… “Tình cảm của anh với em thế nào em cũng biết rồi đấy, em chỉ cần trả lời anh Yes or No thôi!” Em phải trả lời anh thế nào đây, tại sao k phải là một câu hỏi khác mang tính giãi bày hơn, bởi Yes or No thì em cũng tự lừa dối mình, lừa dối anh. Tại sao anh k thể kiên nhẫn và tặng cho cả 2 trái tim chúng ta một món quà, đó là Thời Gian?

………………….

Anh nghiện em, k phải cái thứ nghiện như nghiện thuốc lá. Anh có thể rời xa em, nhg anh k thể bỏ đc thuốc lá. K nghiện em, đồng nghĩa với việc anh buộc phải nghiện thuốc lá nhiều hơn nữa!

Còn em, vết thương trước vẫn chưa đủ lành để em đến với anh. Nên em cũng đành để anh ra đi. Nhg có một điều em vẫn k hiểu là do em tưởng tượng hay đó là sự thật nữa. Đến bây giờ tóc em vẫn còn vương mùi khói…

P.S. Đừng hút hoặc hút ít thuốc lá thôi, mọi người nhé!

Ngày không mưa

Một ngày Chủ Nhật đẹp trời k mưa…Dễ chịu k hẳn chỉ vì thời tiết mà lý do lớn nhất là có 1 ngày trọn vẹn k công việc, k bay nhảy… Ôi sao mà thoải mái thế! Có thời gian chăm sóc gia đình Một Téo, và chăm chút cho bản thân Một Tẹo. Mùa se lạnh đã sang, cũng cần thay đổi Một Tí cho hợp thời chứ nhỉ, k lại thấy mình cũ kĩ quá thì chít, và thế là Một Xíu đổi thay cho mái tóc bồng bềnh lượn sóng trong gió thu nhé! Đêm man mát, lại làm tách cà fê bỏng môi đi rùi đọc truyện ngăn ngắn lâu lâu của tớ nhé. Lâu lắm rùi k viết đc truyện nào ra hồn, lôi truyện cũ ra vậy. Làm tí phẩy tay cho đời lãng mạn…

…Ngày đầu tiên anh gặp em tình cờ và bất ngờ, trời có bão… Chẳng hiểu sao sau đó ngày nào anh gặp em trời cũng mưa… Anh bảo mưa là duyên đấy, k mưa là chuyện bình thường, mưa mới bất thường. Còn em thì thấy có vẻ như ông trời k ủng hộ chúng ta lắm. Em bảo chắc là do anh rủ, để hôm nào em rủ anh thì có lẽ trời k mưa. Nhưng em chưa có lúc nào dám rủ anh cả. Anh quá bận bịu với những công việc có tên, còn em lại vu vơ với những công việc k tên… Anh và em khác nhau nhiều. Em ngu ngơ mãi mà k thấy có điểm chung nào. Từ việc k hợp tuổi đến chuyện trước đây anh chuyên Toán, em chuyên Văn. Anh thik nhạc vàng, nhạc đỏ giống màu cờ Tổ quốc. Em cũng yêu Tổ quốc nhg em thik nhạc rock, dance hơn. Mà theo kinh nghiệm thì người như anh k thik người như em và ngược lại. Em hoang dã phóng khoáng. Anh chững chạc điềm tĩnh…

Ngày hôm đó trời k mưa… Em nhận đc tin nhắn của anh “chiều anh đón em đi ăn tối nhé”. Em bật cười, chiều mà lại đi ăn tối… Ngồi xe anh lái em rất yên tâm. Phải nói rằng anh là người lái xe tốt nhất mà em biết. Mặc dù nói về chuyện lái xe thì em cũng k phải tay vừa cho dù là 2 bánh, 3 bánh hay 4 bánh. Nhg em vẫn thik cảm giác ngồi cạnh một người lái xe giỏi. Cảm giác như thế nào nhỉ, đc chở che chăng???
Anh dẫn em tới một quán ăn Pháp sang trọng, quán mà anh thik nhất. Em cũng đoán ra vậy, có lẽ vì tính cách của anh qua những lần em tiếp xúc với anh. Còn anh cũng biết em thik những quán vỉa hè hơn, nên đã nói trước là sau đó sẽ ra quán vỉa hè. Có vẻ như chúng ta hiểu nhau hơn chúng ta nghĩ. Ánh nến vàng dịu nhẹ, những chùm hoa lan trắng muốt thoảng hương. Đồ ăn ngon nhg tất nhiên k đc thoải mái. Em k thik cầm dao dĩa nhẹ nhàng lịch sự. Em thik ăn uống phải tạo ra nhiều âm thanh vui vẻ. Nói chuyện cười đùa thật to, bát đũa khua khoắng loạn lên. Ăn uống phải vui thế thì mới ăn đc nhiều. Nhg với một khung cảnh lãng mạn như thế này, em lại muốn tận hưởng chầm chậm cái thú ẩm thực quý tộc. Rồi anh tặng em một món quà… Ra quán vỉa hè, gió hồ Tây mát rượi. Hai con chuột đuổi nhau trên thảm cỏ xanh mướt. Em giật thót người. Anh bật cười “Đấy chuột cũng có đôi”… Trời trong veo màu khói xám e ấp những ngôi sao nhấp nháy… Uh nhỉ ngày k mưa… “Mai anh bay rồi cũng phải lâu lâu mới gặp lại em đấy”… Em mỉm cười… Em sẽ nhớ ngày k mưa…

Về nhà em mở món quà của anh… Em cười tươi như mặt trời ngày k mưa… Thực sự ngạc nhiên vì món quà quá dễ thương. Một cậu bé và một cô bé xinh xắn đứng cách nhau một đoạn. Ở giữa là một chiếc ô. Em mở ô gài vào che cho 2 đứa bé. Ngày k mưa nhg em vẫn muốn che ô. Nắng mưa là chuyện của trời mà! Kệ đi!!!

P.S. Nắng reo vang…

Hoa tình dại

Bơ phờ sau 1 ngày dài và còn dài…Về nhà bùn ngủ lắm nhg đành ngẩng mặt lên trần nhà, chớp mắt vài ba cái, mở máy vì còn làm việc đêm…Đêm nay còn dài…Ngày mai cũng sẽ dài nữa đấy…Nhg lúc này đến giờ cafe đêm rùi, nhấp ngụm bỏng môi rồi lại thưởng thức truyện ngăn ngắn này nhé, thư giãn chút đi bạn ơi, đọc xong rùi ngủ hoặc nhẹ nhõm làm việc tiếp nhé! …Đêm thu…Gió heo may…

_ Tặng gió heo may luồn qua hoa dại_

– Nếu bây giờ em ở trước mặt anh, anh sẽ ôm em chặt đến nỗi em k thở đc luôn!
– Đồ điên! Muốn em chết hả?
– Uh em chết cũng đc, chết bên cạnh anh, còn hơn là em sống xa anh thế này!
– Cũng may là anh và em ở xa nhau k thì k biết chuyện gì xảy ra.
– Chả biết, chả cần biết chuyện quái gì. Anh cóc cần luôn! Anh chỉ muốn gặp em!
– Em thì chả muốn gặp anh tí nào. Em sợ gặp anh…

Anh là dân kiến trúc, em là dân báo chí. Cả 2 có quá nhiều điểm chung, đại loại là gói gọn trong mấy từ “Lãng mạn, Điên cuồng”… Thế nhưng, anh và em dường như ở trong 2 thế giới khác biệt, xa xôi, mà dù có cố gắng kéo lại cho gần thì cũng chẳng cưỡng nổi không gian, thời gian. Như cái phong kẹo cao su Doublemint “Rút ngắn khoảng cách” mà cả anh và em đều thik. Cái thứ kẹo dẻo ấy mềm mại hơn, ít cay nồng hơn loại kẹo bọc đường cưng cứng. Anh và em đều thik cuộn tròn nó lại rồi cho vào miệng cắn phập 1 cái, thật đã đời! Có 5 cái trong 1 phong, dùng hết 4 còn 1, anh bảo giữ lại cho lần gặp sau, tiếc là quá lâu nên chiếc kẹo cuối cùng đã hỏng mất… Cả 2 vẫn thường tự hỏi chẳng biết cái duyên khỉ gió nào khiến anh và em tình cờ quen biết, gặp nhau và nhớ về nhau…

Anh nhớ từng đường nét trên khuôn mặt em, nhớ hình dáng của em, những đường cong của em, mặc dù đường cong duy nhất của em mà anh từng chạm vào đó là đuôi mắt em, nơi 1 sợi lông mi vô tình rời khỏi mí mắt em vương trên đuôi mắt. Đuôi mắt em cong dài vì em đa tình hay em đa tình vì có đuôi mắt cong dài? Câu hỏi thật ngớ ngẩn, giống như kiểu gà có trước hay trứng có trước ấy nhỉ? Anh chỉ nhớ lúc đó ngón tay anh chạm vào đuôi mắt em, vào cái đường cong chết người ấy. Với anh, đường cong chết người của em k phải ở đôi môi gợn sóng, bầu ngực tròn căng, cái eo xinh xắn hay vòng mông đầy đặn. Nó nằm ở đuôi mắt cong dài lúc em cười…

Em nhớ dáng vẻ anh xù xì vương bụi phong trần. Cũng chẳng có bao nhiêu kỷ niệm để mà nhớ vì số lần anh và em gặp nhau chưa đếm hết một bàn tay. Với em, sự hấp dẫn của anh k nằm ở dáng người cao ráo, bắp tay chắc nịch vì tập tạ mà ở điều ít nam tính hơn. Cũng k nằm ở hàm răng trắng muốt của dân kiến trúc nhưng lại k hút thuốc k uống nước chè, mà ở điều lạ lùng hơn thế. Đó là mái tóc dài ngang lưng của anh. Chẳng phải vì tóc em ngắn cũn cỡn mà em ghen với mái tóc dài của anh. Mà có thể vì tóc anh khô ráp trái ngược hoàn toàn với bàn tay em mềm mại khi em chạm vào. Em lại thik thế…

– Em thik hoa gì để anh tặng!
– Thứ hoa gì vừa có vừa k có ý.
– Làm gì có hoa gì như thế.
– Hoa Tình.
– Làm gì có Hoa Tình?
– K có nhg mà lại có. Thế mới hay!
– Hoa đó như thế nào?
– Em k biết. Chỉ biết em thik Hoa Tình Dại. Cái giống hoa dại bao giờ cũng đẹp hơn hoa thường…

Nếu người xưa đi tìm một thứ k tồn tại là Lá Diêu Bông để tặng người mình yêu, thì bây giờ anh đi tìm Hoa Tình Dại tặng em…

…Và rồi ngày ấy em đi lấy chồng…Còn anh vẫn ngẩn ngơ đi tìm thứ mang tên Hoa Tình Dại…

P.S. Một người bạn phương xa bị tai nạn, sau phẫu thuật tỉnh dậy nhắn đc cho mình cái tin có câu “Enjoy life before it’s too late”…Mỉm cười…Chúc bình an!

Gió trong mắt anh

Chiều thứ 7 mưa thu… K có cảm hứng viết gì luôn vì có chuyện bực mình, mà cũng k thể để 1 buổi chiều lãng mạn thế nè qua đi, phí lắm! Lục lại mấy truyện cũ viết lâu lâu rùi, có truyện nè hợp nè, tuy hơi dài, có chỉnh một chút cho hợp với không khí hôm nay! Bạn ơi, ngồi cạnh cửa sổ ngắm mưa thu nhé, rồi để tách cà phê nóng bên cạnh, mời thưởng thức truyện của người mà biết đâu khoảng 20 năm nữa có thể làm tiểu thuyết gia đấy 😉

_Tặng chiều thứ 7 mưa thu_

Cô bé quăng cái túi xách xuống bàn rồi quăng người xuống cái ghế cũ mèm hơi bập bênh:
– Em ghét đi học thế!
Anh bĩu môi :
– Ghét sao cứ phải học giỏi!
Cô bé nheo mắt :
– Chẳng qua là vì bố mẹ em thôi! Em k muốn bố mẹ buồn! Kiểu như trách nhiệm nghĩa vụ ý mà!
Anh mơ màng châm điếu thuốc :
– Giá mà anh coi việc học là nghĩa vụ được!
Cô bé giật lấy điếu thuốc, lấy chân di di :
– Anh cứ coi đi rồi sẽ học được! Ăn đã, đói lắm rồi!
Vừa lúc bà chủ quán bê 2 bát bún chả ra.
– Gớm, tưởng ai cũng học đc như cô chắc! Anh chịu thôi!
– Chẳng qua anh lười thôi, chỉ giỏi dăm ba cái chuyện giang hồ phá phách, oánh nhau vớ vỉn. Anh đâu có ngu, học đi xem nào!
Nhóc con! Anh ghét những lúc cô bé nói như mẹ mình. Anh lấy đôi đũa nửa đưa nửa gõ vào cái tay đang sỉ mũi của cô bé :
– Mọi vừa thôi! Ăn đi rồi đi học! Tôi chỉ thế thôi! Còn cô thì chỉ giỏi lý sự!
Cô bé trề môi, cầm lấy đũa rồi gắp bún ăn xoàm xoạp. Anh lắc đầu :
– Sao em chả có tí duyên dáng nữ tính gì thế nhỉ?
Mồm nhai nhồm nhoàm, cô bé nói :
– Bây giờ cần nữ tính làm quái gì? Để bọn con trai yêu em à? Sao học được?
– Xin cô! Ma nó yêu cô!
– Ơ người ta vẫn bảo trên đời có ma còn gì!

Nói xong, cười vô duyên xong, cô bé lại cúi đầu xuống ăn. Nhóc con dở hơi! Cứ mải nhìn cái bộ dạng vô duyên của nó, anh quên mất là anh cũng đang đói. Anh giật mình nghe tiếng sôi bụng, ăn thôi! Sau một hồi xì xoạp, cô bé lại lấy giấy ăn sỉ mũi. Trời chuyển mùa hơi lạnh, cô bé dính chút cảm. Anh ngước lên lắc đầu, con nhóc phải để cho anh ăn với chứ. Cô bé hiểu ý, cười gượng tỏ vẻ xin lỗi, rồi chợt mở to mắt nhìn anh một lúc, quãng chừng bằng cái lá vàng ở cây bàng cạnh quán rơi chạm mặt đất láng ướt vì cơn mưa thu nhỏ nhẹ. Anh hất hàm :
– Nhìn gì?
– Này anh, có ai nói anh có đôi mắt rất đẹp chưa?

Anh sững người. Sao con nhóc lại khen mình một câu hay ho như thế trong cái quán bún chả ám mùi khói, bàn ghế xộc xệch, bốc mùi ẩm mốc – một khung cảnh chả lấy gì làm lãng mạn cả. Anh ngây ngô đến nỗi đoán chừng hình như miệng anh vừa thốt ra 2 tiếng “Thế à”. Anh giật mình khi cô bé bất thình lình lấy tay bụm miệng anh. Đôi môi đầy mỡ của anh chạm vào lòng bàn tay cô. Cánh mũi anh ngửi thấy mùi tay cô – thứ mùi mà anh chỉ biết gọi bằng cái tên “mùi con gái”. Đôi mắt anh mở to vì sững sờ, trái tim anh chết lâm sàng trong vài ba nhịp đập.
– Đấy, mắt đẹp thế! Anh đeo khẩu trang vào đẹp cực!
À hóa ra con nhóc trêu mình. Anh choàng tỉnh :
– Muốn ăn đấm hả?
Cô bé vênh mặt :
– Muốn đấy! Đấm vào mặt anh ý! Mặt xấu như ma, có mỗi mắt đẹp!
Hình như lúc trước anh vừa nói có ma mới yêu con nhóc này, giờ nhóc lại bảo anh là ma mới chết chứ. Thật vớ vẩn!
– Tôi có là ma cũng k yêu cô!
– Ơ điên à? Ai nói gì yêu đương? Ai thèm yêu anh? Mà có thì chỉ yêu mắt thôi, còn lại vứt hết. Thế tức là phải móc mắt anh ra.

Cô bé cười một tràng dài. Anh tự thấy mình ngốc nghếch, tự dưng nói chuyện yêu đương, để con nhóc xỏ anh. Nhóc con điên! Hết sỉ mũi lại móc mắt, kinh quá, k để anh ăn hết bát bún. Anh lại lắc đầu. Đúng là chỉ có đứa dở hơi mới yêu được con nhóc này.

Tình cờ anh quen con nhóc này qua một người bạn. Anh thấy nó cá tính, vui vui, buồn cười. Anh quý nó vì nó học rất giỏi – điều duy nhất mà anh chưa bao giờ làm được. Nhà cô bé ở xa, toàn đi xe buýt. Mà cái con nhóc này cứ vô tư ngủ gật trên xe buýt, đi học thêm lại ở gần nhà anh, nên anh bảo thôi coi nó như đứa em, đưa nó đi học, mình k học đc thì để nó học, cũng là việc tốt, chứ cứ chơi bời đập phá mãi của ông bà già cũng chán. Cái con nhóc này đến lạ lùng. Thi thoảng anh có cảm giác nó như là mẹ anh, nói đúng anh k cãi đc. Lại còn giống con trai, trò gì cũng biết chơi. Anh dạy nó chơi bi a có một buổi, đến lúc oánh thật, lần đầu tiên anh thả nó mà nó oánh thắng anh. Anh coi nó như thằng em trai luôn! Buổi đêm anh thường gọi điện buôn chuyện với con nhóc, hỏi xem nó học hành đến đâu rồi, k đỗ đại học thì chết với anh. Chơi với nó, anh ngoan lên hẳn một thời gian. Anh buột miệng hứa với nó là anh k chơi bời lêu lổng nữa. Anh từ chối hết những lời rủ rê của bọn bạn, chỉ vì cái việc thi thoảng tuần 2,3 lần đưa đón cô bé đi học. Rồi bọn bạn anh biết, chúng nó trêu anh. Lòng tự trọng hay nói đúng hơn là cái tính sĩ diện giang hồ của anh thì chất cao như núi. Anh lại đi cùng bọn nó, k về nhà. Hôm ấy trời lại mưa thu, chả biết đi đâu, đi mãi cũng chán, anh cùng bọn bạn oánh bi a. Chiều đến thấy số lạ gọi máy, anh nghe.
– Alo, em học xong rồi. Anh k đón em à? Anh bận thì để em tự về nhé!

Uh nhỉ, anh quên mất con nhóc hôm nay đi học thêm mà. Anh biết cái kiểu tự về của nó, bạn đèo ra bến xe buýt rồi lên xe lại ngủ gật mất thôi. Anh bảo nó cứ ở đó, anh bỏ bạn, lao tới. Anh thấy con nhóc ngồi bí xị ở quán nước ven đường đợi anh. Tính ra nó đợi anh hơn một tiếng đồng hồ. Nó k trách anh đến muộn, nó bảo lo anh đi đường bị làm sao. Vì anh đã từng kể cho nó anh đua xe thế nào, cùng bạn chuyển tay lái khi đang ở tốc độ 100km/h ra sao. Con nhóc hỏi anh đi đâu. Lúc đầu anh k dám nói, sợ nó giận vì thất hứa với nó. Nhg nó cứ tra hỏi anh, thôi thì cứ thành thật. Con nhóc giận thật! Nó k nói với anh câu nào. Đến đoạn đèn đỏ, nó nhảy xuống xe anh. Anh kéo nó, nó giằng ra. Bao nhiêu người đi đường nhìn anh. Anh xấu hổ quá! Anh càng tức hơn. Con nhóc đáng ghét! Nó chạy đến bến xe buýt, mặt hằm hằm. Anh đuổi theo, bảo nó lên xe anh mà nó k chịu. Con nhóc cứng đầu, bướng bỉnh! Anh chặn trước cửa xe buýt k cho nó lên. Nó gào lên, chỉ đc cái to mồm. Nó đẩy anh ra, nhảy lên một cái xe buýt khác. Lúc tức giận, nó khỏe thật! Anh đứng tần ngần một lúc rồi nhảy lên xe anh, phóng theo cái xe buýt. Con nhóc kiểu gì chả phải đi bộ một đoạn từ bến xe mới về được đến nhà. Con nhóc xuống xe, ngạc nhiên khi thấy anh đã đợi sẵn ở bến xe, nhg rồi nó quắc mắt nhìn anh đầy xa lạ “Anh về đi!” Anh đuổi theo nó xin lỗi, đi qua cái cầu nước đục ngầu. Câu cuối cùng con nhóc nói với anh “Nếu anh thik sống theo cách của anh thì em k làm phiền anh nữa!” Anh bần thần đứng trên cầu, đôi mắt đẹp dõi theo cái bóng dáng nhỏ thó của cô bé rẽ vào góc khuất. Chiều về dòng người hối hả đưa đẩy. Mưa thu nhè nhẹ chạm vào da anh. Gió cuốn bay chút bụi đường bàng bạc…

Mấy ngày tiếp theo, buổi đêm anh gọi điện, cô bé k nghe. Chắc lại cái trò ngắt chuông đáo để của con nhóc. Nó thường hẹn anh đúng giờ gọi điện, chẳng cần có tiếng chuông, nhấc lên là nói chuyện luôn. Chắc giờ cô bé đang học hoặc ngủ rồi…Anh đến trường đợi cô bé cũng chỉ dám nhìn ở xa xa. Có lúc anh nghĩ rằng cô bé có nhìn thấy anh nhg quay đi. Anh trống rỗng… Và rồi anh quyết định đi du học, làm cái điều mà anh chưa làm đc – coi việc học là nghĩa vụ. Anh đã lỡ một lời hứa với người khác, nhg anh còn một lời hứa với bản thân mình. Anh sẽ học cho chính anh.

Còn cô bé khen anh có đôi mắt đẹp ấy ư? Anh coi cô bé như một cơn gió thoảng khẽ chạm vào đôi mắt đẹp của anh, khẽ chạm vào trái tim anh…

P.S. Gió đột nhiên lạnh…

Béo và Chị

Ngồi nhâm nhi cafe và đọc truyện của mình nhé!!! Dạo nè sức sáng tác sa sút quá!!! “Món ăn” k ngon lắm nhg chắc vừa miệng, thưởng thức nhé!

_Tặng sự hồn nhiên_

…Béo và chị gặp nhau tình cờ khi trường Ams tổ chức đi cổ vũ thể thao. Chả hiểu sao trường lại sắp xếp cho lớp 7 và lớp 12 đi chung xe ôtô. Lúc đó chị đang giận mấy đứa bạn cùng lớp lắm, nên chị chẳng thèm ngồi cùng với chúng nó, gọi chị cũng chẳng sang. Chị hòa cùng với lũ trẻ con lớp 7 cổ vũ ầm ĩ. Chị nổi bật giữa một bầy nhí nhố răm rắp làm theo những lời chị bảo. Béo là đứa cười to nhất, nghe lời chị nhất. Từ đó Béo thích thú bám lấy chị…

Béo là một cậu công tử bột chính cống, vì thế mà Béo ngây thơ, vô tư hơn những đứa trẻ cùng tuổi khác. Béo tròn tròn dễ thương, lúc nào cũng ngước đôi mắt tròn vo lên nhìn chị. Chị nứt mắt ra đã là con nhà lao động, chẳng lấy gì làm khá giả. Chị hay cười, gần gũi. Béo k có cảm giác gì về khoảng cách tuổi tác cả. Béo coi chị như bạn. Còn chị coi Béo như cậu em trai. Và cái tên Béo cũng là do chị đặt cho Béo. Béo và chị học cùng buổi sáng. Cứ tới giờ ra chơi là Béo lại háo hức chạy lên lớp chị để được gặp chị, trò chuyện với chị, bô bô kể cho chị nghe chuyện ở lớp Béo. Có lần chị tan sớm, đi xuống lớp Béo, vừa tan học, Béo ùa ra ôm lấy chị, rồi lại ríu rít kể chuyện cho chị nghe. Bọn bạn Béo ở lớp vẫn còn nhớ chị, cũng ùa ra. Mặt Béo vênh lên, Béo tự hào lắm vì Béo thân với chị nhất mà! Béo cứ hồn nhiên nắm tay chị kéo đi khắp nơi, chẳng thèm để ý nét mặt đôi khi ngơ ngác của chị…

Ngày Valentine’s, Béo kéo chị đi mua quà cho 1 cô bé ngồi cùng bàn với Béo trong lớp. Béo nhờ chị chọn quà giúp Béo. Chị mê mẩn mấy món đồ lưu niệm xinh xắn, rồi chọn một chiếc đồng hồ báo thức rất dễ thương, chắc cô bé kia thik lắm đây, vì chị cũng thik mà. Rồi Béo mua 3 phong sôcôla, Béo đưa chị 1 phong. Chị trêu :
– Sao Béo tặng bạn nhiều sôcôla thế?
Béo hồn nhiên bảo :
– K phải, sôcôla để tặng cho người Béo yêu thôi, Béo tặng bố mẹ và chị đấy! Còn bạn kia Béo tặng vì bạn ý k có ai tặng cả, mà bạn ý rất tốt với Béo, hay cho Béo dùng sách chung, Béo sợ nặng cặp chẳng bao giờ mang sách đi cả!
Chị cười vang, gõ đầu Béo:
– Chỉ được cái giống chị!
Chị cũng chẳng bao giờ mang sách đi cả. Chẳng qua vì chị toàn dùng sách cũ xin của các anh chị khóa trên, thi thoảng thiếu quyển này quyển kia, chị k dám xin tiền bố mẹ, mà quan trọng là chị thấy chả cần thiết phải có sách, chị vẫn học tốt. Bằng chứng là chị từng đỗ thủ khoa vào lớp chuyên Văn của một trong những trường cấp 3 tốt nhất. Thêm nữa, chị rất thik đọc những dòng chữ nguệch ngoạc ghi chú thích trong cuốn sách của những chủ nhân cũ. Chính những dòng đó lại khiến chị học bài, hiểu bài dễ hơn. Hay thi thoảng chị vẫn dở hơi mộng mơ có được cuốn sách của Tom Riddle dẫn đến Hầm chứa bí mật, giống như trong truyện Harry Potter…
Béo ngước nhìn chị, vẫn đôi mắt tròn vo ấy :
– Chị có người yêu chưa?
Chị lại cười vang :
– Không, chị còn phải học!
Béo nở nụ cười rạng rỡ, mắt vẫn tròn vo :
– Béo yêu chị đủ rồi! Chẳng ai yêu chị như Béo đâu!
Chị day cái má núng nính của Béo :
– Béo hâm!

Mùng 8/3 Béo cầm một bông hoa hồng đỏ đứng đợi chị trước cửa lớp, dúi vào tay chị rồi chạy biến. Cả ngày hôm đó chị bỏ qua những bó hoa và tấm thiệp khác, mà cứ bật cười khi nghĩ tới hình ảnh Béo rất ngố, chả hợp cầm hoa gì cả, lại còn chạy ục ịch trông càng buồn cười…

Có lần tan học, Béo kéo chị tới một cái ô tô màu bạc lấp lánh nắng vàng. Một người đàn ông cao to, lịch lãm, vẻ mặt nghiêm nghị nhg trông khá giống Béo đứng đợi. Béo hớn hở :
– Chị ơi, bố em đấy!
Mắt chị tròn vo hơn cả mắt Béo :
– Hơ cháu chào chú ạ!
Vẻ mặt nghiêm nghị kia chợt biến thành nụ cười tươi, trông lại càng giống Béo :
– Chào cháu, em nó kể nhiều về chị lắm!
Tay Béo rời tay chị, quay sang nắm tay bố, giật giật. Người đàn ông cúi xuống nhìn Béo trìu mến rồi lại nhìn chị:
– À cuối tuần này cô chú và em đi nghỉ ở biển, nếu cháu thik thì có thể đi cùng, chú sẽ xin phép bố mẹ cháu.
Tay Béo rời tay bố, nắm lấy tay chị, mắt tròn vo nhìn chị. Mắt chị tròn vo nhìn lại Béo :
– Ơ cháu k đi đc ạ!
Nói xong mà chị chỉ ước nếu mà rút lại đc lời vừa nói thì hay biết mấy. Chị thik đi biển lắm, cũng phải 6 năm rồi chị k đc đi, kể từ lần chị được phần thưởng tham gia trại hè dành cho học sinh có thành tích học tập xuất sắc. Còn với lời đề nghị này chị k dám đi, k dám bước vào cái thế giới xa xỉ và lạ lẫm kia. Béo buồn thiu lên xe cùng người đàn ông lịch lãm. Chiếc xe ô tô màu bạc lấp lánh nắng vàng chuyển bánh…

…Thi thoảng chị ở lại trường ăn trưa rồi đi học thêm. Béo trốn lớp bán trú đi ăn trưa cùng chị. Lần đầu tiên, Béo bị đau bụng, vì Béo k quen ăn vỉa hè như chị. Lần sau Béo kéo chị vào 1 quán ăn xịn nhất ở quanh trường, cái quán mà chị chẳng dám vào bao giờ. Chị ngượng ngùng bảo Béo ra quán khác. Béo cười nhe răng:
– Béo mời chị mà! Béo sợ đau bụng lắm!
Chị khoe với Béo quyển sổ màu hồng có hình con bướm rất xinh chị mới đc bạn chị du học bên Mỹ gửi về tặng. Béo cầm ngắm nghía :
– Chị cho Béo nhé!
– Béo hâm! Sổ của con gái mà. Béo dùng cái này, các bạn ở lớp trêu Béo đấy! Với lại đây là quà tặng chị mà, k cho Béo đc đâu!
Mặt Béo xị ra, mắt k còn tròn vo, nhìn xuống đất, giọng thỏ thẻ :
– Béo chỉ muốn chị tặng Béo một cái gì đó thôi!
Chị sững sờ nhìn Béo thương cảm. Đúng là chị chưa bao giờ tặng Béo cái gì, vì chị k có tiền cho việc tặng quà. Thực ra chị cũng muốn tặng nhg k biết cậu bé công tử bột quá đầy đủ như Béo thì cần gì nữa…
Chị nhoẻn miệng :
– Uh Béo thik thì chị tặng Béo đấy!
Béo cười chói chang như cái nắng mùa hạ, nhét ngay quyển sổ vào cặp. Rồi Béo ngây ngô kể :
– Hôm qua Béo lại đc bố mẹ cho tiền. Lần nào cũng nhiều tiền lắm, Béo chả biết làm gì.
– Béo mua con lợn đất nhét vào, rồi có lúc Béo sẽ cần lắm, k thì mấy đợt trường quyên góp ủng hộ người dân bị bão lụt, Béo nộp cho cô giáo, Béo sẽ đc nêu tên khen trước toàn trường đấy.
– Đúng rồi, Béo nghe lời chị.
– Thik nhỉ? Giá mà chị cũng có nhiều tiền như Béo!
– Thế chị làm gì?

Chị đặt gọn khuôn mặt và cái cằm chênh chếch lên 2 tay chống xuống bàn, chiếc răng hơi khểnh cắn nhẹ vào đôi môi hé cười, ngước mắt vút cong lông mi lên, tận hưởng cái mảng màu hồng hồng của khoảng không phía trước. Trong đầu chị có bao nhiêu hình ảnh liên tục hiện lên, tạo hiệu ứng như chớp giật, khiến não chị k kịp xử lý đc những hình ảnh ấy mà đưa tới dây thần kinh để chuyển thành lời nói. Chị rút gọn dòng chảy trong tâm trí bằng câu cụt lủn:
– Nhiều lắm! Mua đồ và đi chơi!

Béo nhăn mặt một lát rồi cầm tay chị kéo đi, ra mấy hàng đồ lưu niệm ở trường.
– Chị thik gì Béo mua tặng chị! Béo nhiều tiền mà!

Chị đột nhiên cau mày. Chị nhìn cái đứa trẻ trước mặt. Chị thấy nó có nét gì giống cái con bé hàng xóm nhà giàu ngày trước, mặt lúc nào cũng vênh lên khoe có nhiều tiền. Mà tiền có phải do nó làm ra đâu mà bé tí đã như bố đời thiên hạ. Quần áo, giầy dép của nó cái gì cũng đẹp, chị thèm lắm, nhg chị chẳng bao giờ có đc. Bố mẹ chị lo tiền ăn học cho chị còn vất vả, lấy đâu ra tiền mua mấy thứ xa xỉ đó. Chị năm nào cũng là học sinh giỏi, chị đỗ vào trường điểm mà chả đc thưởng cái gì, đó là cái việc mà bố mẹ chị bảo chị phải làm. Còn con bé kia học kém lắm, mà sao lúc nào nó cũng có quà. Chị ghét lúc nó khoe chị quà mới. Chị có ác cảm với những đứa nhà giàu. Còn cái thằng bé đứng trước mặt chị bây giờ, vẻ ngoài béo ú ngây dại của nó thể hiện sự dư thừa quá mức cần thiết của gia đình nó, chẳng khác gì con bé ấy. Tự dưng chị thấy ghét kinh khủng đôi mắt tròn vo kia, cái má núng nính kia. Chị gắt gỏng:
– Chẳng thik gì cả!
Béo ngơ ngác :
– Ơ sao lại thế? Chị bảo chị thik nhiều thứ mà! Béo mua cho chị mà!
Chị uất ức:
– K cần! Tưởng có tiền là ghê à?
Chị quay ngoắt đi, để lại Béo một mình ngác ngơ…

…Tối hôm đó, chị k nghe điện thoại của Béo như mọi lần, làm mẹ chị cứ réo ầm lên vì phải trả lời điện thoại. Béo vẫn thường gọi điện cho chị hỏi bài hay thi thoảng vì bố mẹ Béo lại đi công tác xa, còn cô ôsin thì xem tivi rồi. Ngày hôm sau, Béo vẫn lên lớp chị nhg k thấy chị đâu, vì chị cố tình tránh mặt Béo và cũng vì chị bắt đầu thấy khó chịu khi bị bọn bạn trêu mỗi khi Béo tìm chị. Chị bắt đầu thấy xấu hổ vì chơi với đứa trẻ con. Chị tiếp tục trốn Béo, và phải nhờ tới sự trợ giúp của bọn bạn. Dần dà k thấy Béo lên nữa. Lần cuối cùng Béo đến lớp đưa cho bạn chị một mảnh giấy nhờ chuyển cho chị. Chị mở ra đọc dòng chữ xấu như gà bới của Béo “Chị ơi, bố mẹ Béo sắp sang Mỹ. Béo xin ở nhà mà k đc. Béo nhớ chị lắm!” Chị về gọi điện cho Béo, cô ôsin bảo bố mẹ và Béo đi ăn ở ngoài rồi. Rồi chị lao vào guồng quay học hành. Với chị, đó là cách để chị quên đi những thứ chị muốn mà chị chưa có được, quên đi cái ấm ức với bọn nhà giàu – cái bọn giàu từ trong trứng nước, mà chúng nó k cần phải cố gắng nhiều để đạt được những thứ mà chị phải cố gắng gấp nhiều lần mà có khi vẫn chẳng bao giờ với tới được. Chị bỏ quên Béo ở một góc nào xa xôi lắm trong tâm trí chị…

…Mấy năm trôi qua, chị đã xa rời thời cắp sách. Chị trưởng thành và ít bị ấm ức hơn. Chị tự tìm được những niềm vui, những hạnh phúc của riêng chị, mà chẳng cần quan tâm đến những thứ vô vị và xa xỉ khác. Vào một ngày đẹp trời, chị đi xem phim ở rạp. Chị đứng lại tò mò nhìn cái poster to uỵch giới thiệu phim UP – Vút Bay, trong đó có hình ảnh 1 cậu bé béo tròn rất dễ thương mà trông cứ quen quen. Chị nheo mắt, nghếch đầu suy nghĩ. Ah Béo, uh Béo ngày xưa, giống thằng bé này phết! Chị mỉm cười nhớ lại hình ảnh của Béo. Mắt tròn vo, má núng nính, chạy ục ịch, lon ton nắm tay chị kéo đi khắp nơi. “Chẳng ai yêu chị như Béo đâu!” Đúng vậy, chẳng ai yêu chị bằng cái thứ tình cảm hồn nhiên vô tư như Béo…
– Haha thằng này giống thằng Béo ngày xưa phết!
Chị giật mình dừng dòng suy nghĩ đang dạt dào chảy, quay sang phía vừa có tiếng nói. Một nhóm thanh niên đi cùng nhau, họ đang trêu 1 cậu cao to nhất hội. Cậu ta cũng phá lên cười, đá chân đứa bạn. Chị thấy cậu ta quen quen. Nếu cậu ta hồi bé giống đứa bé trong phim UP kia, thì rất có thể cậu ta là Béo của chị lắm chứ! Chẳng biết đc, Trái Đất vốn tròn và cũng chẳng to lớn lắm như người ta nghĩ! Mà này là Béo thì sao mà k phải Béo thì sao? Chị quay đi, mỉm cười nhẹ như tia nắng chiều hắt qua khung cửa kính…Béo của chị ngày xưa giờ đã là một chàng trai…

P.S. Thèm đi học…