Tháng 6

19691218_10158962841895574_1916477650_n

Tháng 6! Cái tháng mà thông thường mùa hè sẽ ập tới, sẽ thiêu đốt mọi thứ nó gặp phải, sẽ cuồng điên, sẽ hừng hực, sẽ bung bức… Nhưng không, có một tháng 6 dịu dàng của một mùa hè Hà Nội khay khắt! Thế chỗ cho những đàn ve sầu ngân lên bản nhạc đều đều ầm ĩ chán ngắt, vài chú dế rủ rê rủ rỉ tâm tình…

Không bao giờ có những đám mây giống nhau. Không bao giờ có những hoàng hôn giống nhau. Không ai tắm hai lần trên một dòng sông. Chỉ có những chiếc thuyền chở hàng ngày nào cũng trôi qua dạt lại trên mặt nước hờ hững. Ừ nhỉ, chẳng biết tự bao giờ sông Hồng lại hờ hững đến thế! Cứ tự trải mình uốn những đường cong bất tận…

Cô thường pha một tách cà phê, thả mình trên tấm ghế sofa, nhìn về thành phố phía bên kia sông, ngắm dòng người bên dưới như đàn kiến chăm chỉ… Thay vì hoà mình vào dòng người ấy, cô chọn cách khác. Cô chọn cuộc sống riêng cho mình. Tránh xa đám đông, tránh xa thành phố, tránh xa những cuộc gặp gỡ tụ hội. Nếu cuộc đời mỗi người có lượng trung bình về số người mà họ gặp, thì cô đã gặp đủ số người trong suốt cuộc đời mình rồi. Đủ đến mức cô không cần gặp ai nữa cho đến khi từ giã cõi đời này, thì cũng chẳng sao. Ấy vậy mà người ta cứ truyền tai nhau bảo cô trốn đi đâu, không thấy xuất hiện ở các buổi gặp gỡ thường lệ. Ôi những người trẻ họ sôi nổi quá, cuồng nhiệt quá và làm cô nhức đầu quá! Ôi những người già họ vui quá và cũng buồn quá, khiến cô không chịu nổi thứ blended hỗn tạp trong những mạch câu chuyện của họ! Còn những người lửng lơ thì hỡi ôi, họ hời hợt quá, thờ ơ quá, và nhạt nhẽo quá! Bạn cô bảo cô đã chạm tới giới hạn về cảm xúc. Đừng cố đi tìm kiếm thêm cảm xúc làm gì. Cảm xúc loanh quanh cũng chỉ có từng đấy dạng mà thôi! Cô thì luôn cố biện hộ cho những trì hoãn, những rong ruổi của mình. Cô tin cảm xúc là vô tận và không có giới hạn…

Tiếng còi tàu tru lên! Cô ước gì cái cầu Long Biên trẻ ra một nửa số tuổi của nó. Để không rung lên bần bật, để không tạo ra cái cảm giác bất an mỗi khi tàu chạy qua! Cô bỗng nhớ tới truyện ngắn “Hai đứa trẻ” của Thạch Lam. Chúng hàng đêm chờ đón đoàn tàu từ thành phố về, mang tới thứ ánh sáng đô thị, dù chỉ là một vệt chạy qua rất nhanh. Cô thì khác. Cô đợi những đoàn tàu trở về thủ đô…

Hồi còn đi học, cứ mỗi lần nói đến tác phẩm này, cô lại nghĩ chả có gì để phân tích. Và mặc dù học chuyên Văn, nhưng cô lại hay có những suy nghĩ phản văn học, ví dụ như ôi zào, tác giả có ý định thế đâu mà cứ bắt người đọc, người học phải suy diễn, bình luận tác phẩm, tự huyễn hoặc, tự đào bới, tự cho rằng đó là ý của tác giả. Hai đứa trẻ cũng vậy. Đã là truyện không có cốt truyện thì cần gì phải phân tích. Cũng vậy, cuộc đời cô không có cốt truyện, và chẳng cần ai phân tích. Vậy mà đó lại là chuyện khó xảy ra…

Trời đã bắt đầu đêm, một đêm mùa hạ êm như nhung và thoảng qua gió mát…

Các ngôi sao đều từ chối lấp lánh. Cũng khó mà toả sáng được bên trên nền không khí đặc quánh, sền sệt âm ẩm khói bụi của Hà Nội. Chẳng có con đom đóm nào thèm đoái hoài tới chốn phồn hoa đô thị rực lên thứ ánh sáng giả tạo dối lừa. Thay vì ngập vào giấc ngủ yên tĩnh như nhân vật trong “Hai đứa trẻ”, cô vùng dậy, rót cho mình một ly whiskey on rock và thắp một ngọn nến lay lắt. Sông Hồng lúc này chỉ còn là một vệt tối màu. Đáng lẽ người ta nên thắp đèn hai bên bờ sông, chắc chẳng để ai ngắm, ngoài cô. Một vài chiếc xe vẫn lao nhanh trên đường. Tiếng chó vẫn sủa thay cho tiếng trống thu không. Biết bao con người đang say ngủ, biết bao con người đang mơ những giấc mơ đẹp và biết bao con người còn thấy mình sống giữa bao nhiêu sự xa xôi không biết, trong màn đêm yên tĩnh, tịch mịch…

Cô quyết định sẽ đợi thêm một đoàn tàu nữa rồi mới đi ngủ…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Đàn bà trẻ con

fullsizeoutput_743

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi là câu chuyện về đàn bà…

Có 2 loại đàn bà.

Đàn bà trưởng thành, phần lớn theo quy luật tự nhiên. Đàn bà ngày càng trở nên đẹp đẽ, quyến rũ, đằm thắm, đam mê. Biết lắng nghe, biết vâng lời, biết ra lệnh, biết cưỡng đoạt. Sự từng trải nhuốm lên gương mặt họ. Hạnh phúc, buồn đau, hay bất kể thứ cảm xúc gì mà họ đang có, hiếm khi có thể giấu diếm. Tất nhiên có những người vẫn đeo mặt nạ được, vẫn phủ lên mình lớp vỏ bọc của sắc đẹp, của phấn son, nhưng cái thần thái của đàn bà thì sớm muộn gì cũng vẫn phơi bày được cái tâm tính của họ, dù chỉ trong tích tắc. Và đàn ông vốn là những kẻ tinh ý nhất thế gian luôn dễ dàng nhận ra, trừ khi bị bỏ bùa mê thuốc lú. Đàn bà trưởng thành đương nhiên là kẻ bỏ bùa. Chỉ cần một nụ cười, một ánh mắt, một thế ngồi, một dáng đi đã đủ làm liêu xiêu cánh mày râu. Cũng chỉ cần một cái cau mày, một cái liếc mắt, một cái chép miệng, một tiếng thở dài có thể khiến đàn ông trở nên ngu muội dâng hiến mọi thứ trên đời. Nhưng đàn bà dù có trưởng thành cỡ nào cũng vẫn là chỉ là cái cơi đựng trầu truyền kiếp. Còn đàn ông nông nổi giếng khơi không bao giờ chìm trong cơn ngu muội mãi mãi. Hoặc sẽ chuyển từ cơn ngu này sang cơn ngu khác, và giữa những cơn ngu là những cơn tỉnh, là những phũ phàng máu lạnh tanh lòng. Hoặc sẽ dùng sự mông muội đó bao bọc những mục đích, những tinh khôn khác mà đàn bà không bao giờ nhận biết được. Và đàn bà trưởng thành vẫn cứ đẹp cho đến khi hết đẹp, vẫn toan tính cùng những nếp nhăn ngày càng hằn sâu cho đến khi nhận ra rằng cuộc sống của họ xét cho cùng vẫn chỉ xoay quanh những gã đàn ông và không bao giờ vượt ra khỏi cái vòng luẩn quẩn ấy.

Đàn bà trẻ con, thứ đàn bà có lẽ chẳng bao giờ lớn nổi. Cười vô tư và khóc hồn nhiên, y hệt một đứa trẻ. Đến cả trẻ con cũng gọi họ là đồ trẻ con! Họ nói và làm những gì mình thích, không suy nghĩ, không đắn đo, không toan tính. Cứ tung tăng trong veo như chẳng hạt bụi đời nào vương tới. Không biết cảm ơn khi được nhận quá nhiều, chẳng thèm xin lỗi khi làm tổn thương người khác. Đàn bà trẻ con giống trẻ con, vừa là thiên thần, vừa là quỷ sứ. Họ không bộc lộ tính cách rõ rệt, hoặc vẫn đang trong quá trình tìm kiếm tính cách thực sự của bản thân, bởi vậy họ ít hành xử theo lối thông thường, khó nắm bắt hay đoán biết. Họ biến những cuộc chạy ngắn của đàn ông thành những cuộc marathon, thậm chí là cuộc chinh phục không bao giờ kết thúc. Họ khiến đàn ông mệt mỏi khi tưởng rằng trẻ con chỉ cần dụ kẹo. Họ khiến đàn ông thích thú bởi luôn đem đến sự ngạc nhiên, những trải nghiệm chưa bao giờ có. Họ làm đàn ông say mê quên cả tự trọng, rồi họ chà đạp lên chính sự si mê và lòng tự trọng ấy. Đàn ông yêu họ, ghét họ, giận họ nhưng dẫu sao cũng không thèm chấp một đứa trẻ con. Còn họ yêu tự do hơn yêu đàn ông. Đàn bà trẻ con không bị giới hạn bởi bất kì chiếc vòng kim cô nào, không bao giờ đi quẩn quanh trong lòng bàn tay của đàn ông. Họ sẽ chạy trốn, họ sẽ nhảy dù, họ sẽ lao vuống vực, dù biết đó có thể là tự sát, miễn là bất cứ cách nào để thoát khỏi những thứ giam cầm họ. Bởi họ là trẻ con, bởi họ luôn háo hức khám phá những điều mới lạ, những cuộc phiêu lưu. Tất nhiên cũng có những đàn bà trẻ con sẽ dần lớn lên, sẽ dần trưởng thành, cũng sẽ lại theo quy luật của tự nhiên. Nhưng có những đàn bà trẻ con sẽ hoá thạch. Và xét cho cùng, đứa trẻ nào cũng ngốc!

Chán thật, đàn bà trẻ con chỉ là một đứa trẻ, không hơn!
P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

 

Tình yêu

IMG_0936

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ câu hỏi Tình yêu là gì?

Ồ hình như đã lâu lắm rồi tôi mới mở đầu một cách quen thuộc như thế! Cũng có thể thời gian qua, tôi đã chán những thứ quen thuộc, thậm chí chạy trốn những thứ quen thuộc, để đến với những điều mới mẻ! Đôi khi nghĩ cũng chẳng để làm gì, bởi thứ mới mẻ lâu dần cũng trở thành quen thuộc mà thôi…

Quay trở lại câu hỏi Tình yêu là gì? Tôi tự nhận mình là người không biết gì nhiều về Tình yêu. Có thể tôi không biết nói từ Yêu hoặc không có khả năng nói được từ đó. Tôi chỉ biết cuốn theo những rung cảm của riêng mình…

Với tôi, Tình yêu phải có đầy đủ những chất xúc tác, như một phản ứng hóa học vậy. Chính vì thế, tình yêu tồn tại ở một hoặc một vài nơi, chứ không phải ở bất kì nơi đâu. “Anh yêu em” tức là ở đây, lúc này “Anh yêu em”. Vào lúc này khi anh nói câu đó, không có nghĩa là ngày mai anh yêu em, năm sau anh yêu em, hay cả đời này anh yêu em. Đó là tình yêu lý tưởng hóa, thậm chí là ảo tưởng! Hãy quên đi những câu chuyện cổ tích về tình yêu mãi mãi, tình yêu vĩnh cửu, không bao giờ tồn tại! Hãy sống trong thế giới thực, với tình yêu thực sự! Tình yêu thực sự là ngay ở đây, chúng ta đang yêu nhau, nhưng đi chỗ khác, hoàn cảnh khác, chưa chắc! Cái bánh này anh và em cùng ăn với nhau tại nhà hàng này, do đầu bếp này làm, vào buổi hoàng hôn này, thật là ngon! Cũng đúng cái bánh này chúng ta không ăn ở đây mà mang về nhà ăn, thì không ngon được như thế! Sẽ có người bảo rằng thật vớ vẩn, thế còn thứ tình yêu mà cho dù đi bất cứ đâu, ăn bất cứ thứ gì, chỉ cần có nhau, thì cái bánh nào cũng ngon? Ồ có chứ, nhưng tình yêu cũng như mọi thứ trên đời, luôn cần Thời Điểm! Và nó chỉ tồn tại ở một quãng thời gian nhất định mà thôi!

Tình yêu sẽ đến vào đúng thời điểm khi hai con người cảm thấy cần nhau, như họ cần không khí để thở! Không vì bất kì điều gì, chỉ cần được gặp nhau, nhìn thấy nhau, nghe thấy nhau là đủ! Nhưng đủ rồi họ lại thấy thiếu! Họ muốn chạm vào nhau, siết chặt lấy nhau! Và tình yêu thăng hoa vào lúc ấy, khi hai tâm hồn hòa làm một, hai cơ thể không còn khoảng cách, tan chảy vào nhau, nhỏ những giọt mồ hôi lộp bộp! Vị mặn chát lúc ấy biến thành vị ngọt thanh! Mùi mồ hôi lúc ấy biến thành thứ nước hoa quyến rũ nhất trên thế gian! Những dấp dính lúc ấy trở nên tinh khiết! Những quấn siết lúc ấy trở thành những nâng niu nhẹ bẫng! Những âm thanh như bản rap lúc ấy biến thành nhạc cổ điển! Và lúc ấy không phải là lúc khác! Vào lúc khác, nhưng với cảm xúc khác, thì không phải là tình yêu, đó là tình dục! Tình dục có thể hưng phấn hơn, thích thú hơn, nhưng không thể chỉ vì thế mà trở thành tình yêu!

Đúng, Tình yêu là rất thiêng liêng, nên rất quý, rất hiếm! Có những người đến nửa đời hay thậm chí đến lúc chết mới biết thế nào là Yêu, hoặc…cũng chẳng biết thế nào là Yêu!

Bởi thế nên ừ thì hãy cứ yêu đi khi còn có thể, nhưng tôi xin người hãy thật thận trọng khi nói từ Yêu…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Đôi mắt

eyes-bw

Hà Nội, những tháng ngày người ta chẳng biết làm gì ngoài ngồi cạnh nhau trò chuyện men nồng…

Anh lịch sự xin phép được uống riêng với tôi một ly rượu. Tất nhiên tôi vui vẻ nhận lời. Khi hai chiếc ly chạm cái cạch, cũng là lúc anh nhìn thẳng vào mắt tôi, với một giọng chân thành nhất mà tôi từng nghe : “Này em, phụ nữ biết nhiều là không tốt đâu!” Tôi sững người giây lát, nhưng cũng kịp mượn nụ cười tươi của mình để đáp lời anh : “Ơ sao anh lại nói thế?” Anh cười nhẹ : “Em lúc nào cũng nói không biết, không hiểu, nhưng đôi mắt em nói lên tất cả! Anh cũng chỉ nói vậy thôi, uống đi!” …

Đúng là ai cũng nói rằng biết nhiều là không tốt, nhưng tôi lại nghĩ càng biết nhiều càng tốt. Bởi chỉ khi biết, mới biết là nên biết hay không! Và thực ra, càng biết thì càng thấy mình dại dột, chẳng biết gì! Mọi câu chuyện đều giống như ai đó bảo với một đứa trẻ rằng đừng chạm vào lửa, sẽ bị bỏng đấy! Có đứa trẻ ngoan ngoãn nghe lời, còn đứa trẻ tôi lại càng tò mò, càng cố cầm lấy lửa, đến khi bỏng rát, mới chịu buông…

Trước đây tôi thích nói, thích chia sẻ quan điểm, thích bày tỏ, bộc lộ suy nghĩ của mình về bất cứ vấn đề gì. Nhưng giờ tôi thường chọn cách im lặng và mỉm cười. Đặc biệt thích quan sát khi người ta đang cố diễn xuất, cố gồng mình, cố kiễng chân và cố bịa đặt. Có lẽ lâu lắm rồi tôi không cần phải đi xem múa rối là vì thế. Người ta đang múa rối ở khắp nơi…

Tôi rất thích chơi Puzzle, và có thể ngồi hàng ngày, hàng giờ chỉ để tập trung chơi, có lẽ phần cũng vì tôi may mắn có đôi mắt tốt. Puzzle là một game thú vị khi người chơi phải tìm những mảnh ghép khớp với nhau để tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh. Cuộc sống với tôi đôi khi cũng chỉ như đang chơi puzzle. Có lúc mỏi mắt kiếm tìm, có lúc rất vô tình, có lúc lại cần phán đoán, thanh lọc, phân chia rồi kết nối. Mỗi cuộc gặp gỡ, mỗi câu chuyện nghe được, cũng như mình đang có trong tay một mảnh ghép. Và biết đâu đấy những mảnh ghép đó lại khớp với nhau. Đơn giản là vậy! Đã không ít lần tôi vô tình ghép được những bức tranh hoàn chỉnh đến bất ngờ chỉ từ những mảnh ghép nhặt nhạnh ấy. Bởi thế, cũng vô tình, tôi biết được vài ba sự thật đến trần trụi, đến tận cùng, đằng sau những câu chuyện dối giả. Chúng được kể bằng những ngôn từ tưởng chừng chân thành nhất, bằng những diễn xuất đỉnh cao nhất, bằng những nụ cười ráo hoảnh nhất hay những giọt nước mắt cá sấu nhất. Những toan tính từ trứng nước, những cuộc chạy đua ghế ít, những bản hợp đồng vô giá trị, những phi vụ từ thiện bạc tỷ, những ông bụt khoác áo giấy, những con ma mặc áo cà sa, những đám ma không quan tài linh đình, những đám cưới không muốn ai chứng kiến. Tất cả tạo nên những cá thể dù được trăm ngàn, thậm chí hàng triệu người tôn sùng, nhưng vẫn khiến tôi ghê sợ. Ghê sợ đến nỗi tôi chỉ dám nhìn họ bằng nửa con mắt.

Lạ thay, có những người họ cảm nhận được điều đó, cho dù đôi mắt tôi mở to.

Đúng vậy, một nửa con mắt không phải là mắt, một nửa sự thật không phải là sự thật!

Và sự thật không bao giờ che giấu được, ngay cả khi được thu bé lại chỉ bằng đôi mắt!

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Hoàng tử bé

13503097_10157100255185574_3501592371008759172_o
Le petit prince

Hoàng tử bé của mình là một cậu bé 10 tuổi và không biết tiếng Việt. Lần đầu tiên gặp nhau, cậu phớt lờ mình đi, còn mình cũng chẳng thèm vuốt ve cái sự tinh vi tinh tướng của cậu. Chẳng hiểu từ lúc nào cậu lại quay ra thân thiết với mình. Có thể vì cậu và mình giống nhau. Trước hết là ở cái tật hay đút hai tay vào túi quần, đi đâu mặt cũng vênh ngược lên, chẳng biết sợ là gì. Rồi sau đó mới khám phá ra là cả hai cùng nghịch ngợm, cùng nóng nảy, cùng dễ bị kích động, và dễ tổn thương…

Cậu coi mình là một người bạn, thậm chí còn bé nhỏ hơn cả cậu. Cậu tự cho bản thân cái nghĩa vụ chăm nom để ý đến mình, chứ không phải ngược lại. Còn mình thì mặc kệ, đôi khi còn giả vờ ngô nghê như mình chẳng biết gì thật, về cái thế giới mà cậu sinh ra, cách cả một đại dương so với thế giới của mình. Hoặc thật tình, mình cũng chẳng quan tâm! Chỉ nhớ rằng cậu là người đầu tiên quỳ xuống buộc dây giày cho mình, vì cậu nghĩ mình ngốc nghếch đến nỗi chả biết buộc cái dây giày. Mình cứ để cậu quan tâm chăm sóc, và để mình lại được bé tí tẹo, cứ như một đứa trẻ lên 10, không hơn! Mình giống như cô bé Sophie trong cuốn tiểu thuyết “Thế giới của Sophie”, cứ mãi rong ruổi hết những giấc mơ, những câu chuyện về triết học, về cuộc đời. Đúng thật, mình bé tẹo, và luôn luôn bé tẹo! Ngày xưa cái hồi mà mình còn hay ném mình vào những cuốn sách, cứ đắm chìm trong những dòng chữ ngày này qua ngày khác, đêm này qua đêm khác, mình thường nghĩ nếu nhân vật của cuốn này gặp nhân vật của cuốn kia thì sẽ ra sao nhỉ? Tương tự, mình đã từng nghĩ cô bé Sophie của Jostein Gaarder xứ Na Uy và cậu bé Le Petit Prince của Antoine de Saint-Exupéry bên nước Pháp sẽ là một đôi bạn thân, sẽ cùng nắm tay nhau đi khắp thế gian, và khám phá cả vũ trụ nữa!

Hoàng tử bé của mình có đôi bàn tay dày, rám nắng và ấm áp. Mình thích cậu cầm lấy tay mình, dắt mình tung tăng khắp nơi, hay đơn giản chỉ là nắm tay mình trong rạp chiếu phim khi thấy mình sợ một hình ảnh nào đó. Thi thoảng bàn tay cậu lại xoa xoa lưng mình, hoặc vỗ vỗ lên vai mình tỏ vẻ trấn an mỗi khi mình tức giận điều gì đó và nói “It’s okay!” với cái giọng y như một ông cụ non. Ừ đúng vậy! It will ALWAYS be okay! Còn những lúc cậu tức giận, thì cậu khóc, khi òa lên gào thét, khi thút thít nhõng nhẽo, vẫn đơn giản chỉ là một đứa trẻ con. Và đôi khi sợ sệt nép vào mình những lúc thấy mình buồn, rồi ôm mình thật chặt, sợ mình đi mất. Đã có lúc cậu cuộn tròn vào lòng mình, hai đứa ngồi bệt trên sàn, thu lu một góc, ôm nhau khóc khan…

Nhưng mình thích nhìn cậu cười cơ. Tít cả mắt! Có lẽ cậu cũng thích nhìn mình cười, thích kể chuyện, thích trêu đùa mình. Cậu còn thích dạy mình đủ thứ trên đời, cái này phải thế này, cái kia phải thế kia, ra dáng người lớn lắm. Ấy thế mà thi thoảng vẫn hay dỗi vặt. Có lần cậu dỗi khi mình không chờ cậu ở cổng trường, mình quên mất cái hẹn với cậu. Bởi thi thoảng hai đứa vẫn tha thẩn rảo bước đến trường, hay ở trường, thư viện về. Trên con đường uốn lượn và đầy những bông hoa rực rỡ lẫn với đám cỏ trộn xanh vàng mùa hạn ấy, kiểu gì hai đứa cũng nghĩ ra đủ thứ trò chơi, nghịch ngợm. Đến nỗi có lần thì đi học muộn, trường đóng cửa, phải chui qua cái lỗ bí mật ở hàng rào mà chỉ bọn nhóc quỷ sứ trong trường mới biết, có lần thì tan trường sớm nhưng tới tận khi mặt trời sắp khuất bóng sau vùng vịnh, hai đứa mới mò về đến nhà. Nhưng mình nhớ nhất là lần cậu cầm cái lược đến trường. Hóa ra cậu cũng bắt đầu biết làm đỏm, bảo là tóc bù xù, cần chải lại tóc sau mỗi giờ ra chơi. Cậu giấu nhẹm chiếc lược trong túi quần mà túi thì bé, chiếc lược cứ lòi ra ngoài. Mình buồn cười quá, nhắc thì cậu ngượng nghịu. Rồi y như rằng đánh rơi chiếc lược trên đường, lúc chào nhau ở cổng trường mới nhận ra. Mình bảo cậu cứ vào lớp học đi, còn mình cứ đi tìm chiếc lược mãi… gần như lục tung cả quãng đường ấy mà không thấy… Ai lại đi nhặt một chiếc lược trên đường làm gì, hay chiếc lược tự biến mất, vào thế giới mà chẳng ai thuộc về…

Lần cuối cùng gặp cậu, cậu cắt tóc, chải gọn gàng, ăn mặc quá chỉnh tề so với vẻ ngoài vốn bụi bặm của cậu, cài khuy áo sơ mi đến sát tận cái cổ xinh xắn. Chỉ kịp trò chuyện mấy câu rồi cậu ôm mình một cái ôm rất chặt bằng đôi bàn tay dày, rám nắng và ấm áp… Vẫy tay chào, nhìn theo mình, còn mình lặng lẽ quay đi… Cậu không thể tiễn mình ra sân bay như đã hứa, cậu từ chối chào tạm biệt mình qua điện thoại, cứ như thể mình và cậu chưa bao giờ tạm biệt nhau. Trước đó cậu chỉ nhắn tin và gửi ảnh cho mình rằng bạn Bob trong Minions mà mình tặng cậu làm món quà chia tay, hiện đã có một gia đình ấm áp bên cạnh những bạn thú bông khác. Cứ đi đi, cậu yêu Bob và sẽ chăm sóc cho Bob. Mình vẫn cứ tin, dù đó chỉ là lời nói dối. Tất nhiên, cậu sẽ có nhiều mối quan tâm khác, nhiều sự yêu khác, vùng vẫy, suy tư trong thế giới của riêng cậu. Và rất có thể Bob đang nằm lăn lóc đâu đó trong góc tủ, hay gầm giường trong căn phòng lúc nào cũng bừa bộn của cậu. Bob không bao giờ lớn lên, còn cậu sẽ lớn, rất nhanh. Nhưng hoàng tử bé của mình sẽ không bao giờ lớn, vì hoàng tử bé chỉ sống trong kí ức của mình, như Peter Pan sống trong xứ sở Neverland…

Viết cho những ngày vui đùa và buồn chán cùng hoàng tử bé… Hoàng tử bé chẳng đọc được đâu vì như đã nói, cậu không biết tiếng Việt. Có thể một ngày nào đó, biết đâu đấy, hoàng tử bé sẽ học tiếng Việt…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Tháng 5

hoa_phuong1

Câu chuyện ngày hôm nay của mình bắt đầu từ một khoảnh khắc…

Khoảnh khắc ấy, khi mình đặt chiếc điện thoại xuống và nhìn qua khung cửa kính ô tô, một khoảng trời đỏ rực chạy dọc cùng mình bên kia đường. Hoa phượng kìa! Hàng phượng vĩ chạy dài ven sông Tô Lịch – cái sông mà nếu bây giờ vua Lý Thái Tổ có sống lại cũng chẳng thể đi thuyền dạo chơi…

Mùa hoa tháng 5 cháy rực phượng đỏ…

Bỗng nhớ đến câu hát của chị Giáng Sol trong bài “Hà Nội 12 mùa hoa” mà mình mê mẩn! Kỳ lạ thay, chưa bao giờ hình ảnh hoa phượng lại lạ lẫm với mình đến thế! Đẹp quá! Mình ngắm đến ngác ngơ… Mãi mới hiểu, hoá ra là vì năm ngoái mình chạy trốn cả một mùa hè Hà Nội đến nửa vòng Trái Đất! Và hoá ra là cả tháng nay mình đi qua con đường này nhiều lần mà chẳng buồn ngước lên ngắm nhìn! Hoá ra, cứ lên xe là mình bận chúi mũi vào chiếc điện thoại, bé tí tẹo mà như nắm giữ cả thế giới! Mình bận ngụp lặn vào biển thông tin cuồn cuộn sóng, bận đắm chìm vào những dòng text, email, và chơi vơi trong những cuộc alo chẳng vội được đâu… Gia đình, bạn bè, công việc và cả những lời yêu thương xanh rêu cứ bao bọc lấy mình như một cái bình thuỷ tinh và chẳng biết tự bao giờ mình biến thành con cá quẩn quanh ở đó! Một cái bình thuỷ tinh! Thật ngốc nghếch! Đó không phải là chỗ của mình! Mình hiểu mình, rằng một con cá như mình thà vùng vẫy, giành giật sự sống và cuối cùng chết queo ở sông Tô Lịch kia, chứ không thể lượn lờ trong cái bình thuỷ tinh! Thế nhưng, vào thời điểm nhất định, con cá cũng cần sống trong môi trường ảo tưởng! Biết đâu đấy, sẽ tốt hơn cho con cá…

Cũng lâu rồi mình không viết cái gì cho ra hồn! Của mình! Vì cái hồn mình bây giờ chính mình cũng không rõ nó như thế nào nữa! Là mình, nhưng không còn là mình nữa… Nó đã chuyển đổi và mình cần vẽ lại nó bằng tâm trí tĩnh lặng. Thực ra, làm việc gì cũng có thể nghĩ đến việc khác, kể cả làm tình, chứ riêng việc vẽ thì không! Khi vẽ, tâm trí chỉ tập trung nghĩ về bức tranh mình đang vẽ. Người khác vẽ ra tranh, mình vẽ ra chữ! Sẽ vẽ dần… Chưa ai vội cả, mình cũng không cần vội…

Người ta hay bảo hoa phượng đỏ rực, vậy mà thế quái nào mình lại nhìn hoa phượng ra màu cam, chắc do ánh nắng vàng ruộm hạ xuống những chùm hoa ấy! Ừ hạ xuống rồi! Cái nóng tràn vào từng nhịp thở hối hả, đôi khi ngột ngạt như hấp hối của người Hà Nội! Người ta hay bảo tiếng ve kêu râm ran, vậy mà thế quái nào mình lại thấy đàn ve cạnh nhà cứ ngày đêm kêu rả rích! Còn những cơn mưa mùa hạ bây giờ chẳng buồn rả rích nữa, mà kêu gào rên xiết nghe đến nao lòng…

Viết cho ngày cuối tháng 5…

Mình khe khẽ hát…

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/ha-noi-12-mua-hoa-cover-nmbt.EW1fbMSXaIhx.html

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Bạn Hà Nội

photo.PNG

Hà Nội mùa nồm, thời tiết cứ nóng lạnh đỏng đảnh như những cơn giận dỗi của các cặp đôi mới yêu nhau. Thi thoảng vài cơn mưa lại lộp bộp ngã xuống đất như chứng tỏ sự tồn tại của mình để mọi người đỡ quên mất mưa. Mưa cứ sợ vớ vẩn thế chứ chả ai quên mưa bao giờ. Đường phố thời buổi này có cảm giác như giờ nào cũng tấp nập, cũng ồn ã. Người thì thích ra đường để tránh không khí ngột ngạt ẩm ướt trong nhà, người thì phải ra đường vì công việc vì bộn bề lo toan, người thì ra đường như một thói quen. Lâu lâu mình mới được ngồi sau xe máy của bạn rong ruổi qua những con phố Hà Nội. Mình luôn nghĩ Hà Nội là một người bạn của mình – một người bạn linh hồn. Bởi vậy, nếu lang thang một mình, cũng như mình đang đi chơi cùng với một người bạn. Còn giờ là đang đi chơi cùng hai người bạn. Lúc ấy trời mưa. Những hạt mưa lất phất, nhỏ li ti của tháng Ba – tháng cuối cùng của mùa xuân, cứ mơn man trên mặt mình. Mát lạnh! Cái cảm giác hứng mưa lúc đi xe máy khác hẳn với lúc tản bộ. Gió tạt ngang, luồn thốc mang mưa vào tận ngóc ngách của cơ thể. Đúng lúc đi tới, mải ngó bên này là lễ hội hoa anh đào ở tượng đài Lý Thái Tổ, bên kia là cái Hồ Gươm mịt mù chẳng nhìn rõ Tháp Rùa đâu cả, rồi chợt nhớ ra là mình đang buộc tóc, ngốc thế! Liền cởi ngay cái chun buộc tóc ra, để tóc mình tự do bay nhảy đùa nghịch với gió, với mưa. Bỗng có một cánh tay nhỏ nhắn giơ lên vẫy vẫy mình. Một cô bé xinh xắn đang ngồi trong xe ô tô tự dưng nở một nụ cười rất tươi và vẫy tay với mình. Thực ra lúc đó mình cũng chẳng biết là có phải cô bé vẫy mình không, nhưng mình cứ vẫy lại. Mình còn hỏi bạn là có quen cô bé đó không, sao tự dưng cô bé đó lại vẫy vẫy thế. Bạn mình trêu là cô bé thấy bạn đẹp trai nên vẫy chứ không phải vẫy mình đâu. Mình cười hì hì, kệ chứ! Chiếc xe ô tô dượt lên, cô bé lại đang vẫy mình kìa! Kì lạ thật đấy, mình không thể nhận ra cô bé là ai, có quen biết mình không, hoặc có thật là cô bé vẫy tay chào mình không, nhưng thực sự, cuộc sống của mình hay lắm, và cứ gặp những điều đáng yêu như thế! Ước gì mình được bé tẹo như cô bé kia! Ước thế thấy khó quá, lại ước thôi quay trở lại thời sinh viên đi học vậy! Ước vậy mà lại hay! Một lát sau, sà vào quán cùng mấy bạn thời sinh viên uống vài cốc bia, chuyện trò hàn huyên, ôn lại kỷ niệm cũ có, mới có! Thế mới thấy, bạn bè chẳng bao giờ xa nhau được, dù chuyện gì xảy ra đi nữa! Những người bạn đã cùng mình đi qua năm tháng học trò, chẳng cần biết chuyện riêng tư hay công việc, vẫn yêu quý nhau, thấu hiểu nhau! “Đã là bạn, cốt lõi luôn là bạn! Người ta thật khó để tự dưng có bạn tốt!” Nhớ đến câu nói của anh – một người đã sớm từ giã cõi trần thế, mình lại nâng cốc, miệng nhủ thầm lần này là để uống cho anh, cho những lần chúng ta uống cùng nhau!

Những cơn gió lại vô tình, những chiếc lá lại lìa cành, chỉ có những con người biết trân quý tình bạn bên trên mọi cám dỗ của cuộc sống mới còn ngồi lại với nhau, mới còn tồn tại mãi mãi trong nhau mà thôi!

Gió vô tình thật, mình lại sốt rồi…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

 

 

Miền đất hứa

somewhere in USA

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ một bộ phim của Mỹ về ngày mai…

Khi bộ phim Tomorrow Land vừa ra mắt, tôi đang ở Mỹ và háo hức đi xem. Tiếc là hôm đó đến muộn, lúc vào trong rạp thì phim đã chiếu rồi! Lúc đó tôi ước lượng chắc khoảng hơn 30 phút, nên vẫn ngồi xem 1 tiếng còn lại, dù hầu như không có gì lý thú! Xem xong có chút thất vọng! Nhưng hóa ra không phải vậy… Trong chuyến bay từ Mỹ trở về VN, tôi có xem lại bộ phim này. Lúc đó mới vỡ lẽ ra là mình đã bỏ lỡ gần 1 tiếng đầu của bộ phim, và đó mới là phần thú vị! Rõ ràng một bộ phim ra rạp là sản phẩm hoàn hảo nhất có thể của một ekip lớn. Việc bỏ lỡ tới 1 tiếng mà có tới 24 hình/giây, tức là bỏ lỡ 86.400 hình, là điều không nên chút nào. Đáng lẽ tôi nên ra về ngay khi biết mình đã bỏ lỡ quá nhiều…

Nội dung bộ phim kể về một cô bé cùng vài cộng sự tìm cách giải cứu tương lai tồi tệ sẽ xảy ra, bằng cách thay đổi thực tại. Các cộng sự không thể làm được, mà cần sự giúp đỡ của cô gái, còn cô gái cũng không thể tự làm một mình. Trong phim có sự xáo trộn về quá khứ, hiện tại và tương lai. Diễn biến thời gian trở nên bất thường, để biểu đạt ý đồ của người làm phim. Thực tế thì rất đơn giản, hiện tại là sản phẩm của quá khứ, và ảnh hưởng đến tương lai. Vậy theo tính chất bắc cầu thì quá khứ cũng sẽ ảnh hưởng đến tương lai. Nếu hôm nay chúng ta chưa giải quyết xong việc của ngày hôm qua, thì ngày mai cho dù ở hình thức nào, vẫn sẽ chỉ mang dáng dấp của ngày hôm qua. Việc cất giấu quá khứ, hay đốt quá khứ để cố quên đi, đối với cá nhân tôi cho là một việc làm ngu xuẩn. Hãy giải quyết dứt điểm hoặc sống chung với quá khứ một cách yên bình. Hãy để ngày hôm nay nhìn lại và thấy những điều đã qua hoặc là đẹp đẽ hoặc là bình thường, chứ không có gì nặng nề cả. Đừng để sức nặng của quá khứ kéo lê mình tụt lại, ì ạch và mài mòn đi. Dòng chảy cuồn cuộn của thời gian, của những ý tưởng mở ra những điều mới lạ, luôn khiến con người ta cần phải vận động cả trí óc và toàn bộ cơ thể. Bởi vậy, những kẻ sống ủ dột hay thậm chí đắm say với quá khứ, thực ra có thể coi như chết rồi. Ngày hôm nay, hãy đẩy mình chạy trên chiếc xe 4 bánh của cơ hội mới, thách thức mới, niềm tin mới và cuộc sống mới.

Với nhiều người, nước Mỹ là một miền đất hứa! Đó là nơi có thể biến nhiều ước mơ trở thành hiện thực! Chỉ là “có thể”! Không thể đếm xuể những người muốn đặt chân đến nước Mỹ, tìm mọi cách hay bất cứ giá nào để đến Mỹ! Nhưng dường như, chỉ những người vô tư nhất mới đạt được mục đích của mình! Cũng chẳng thể đếm nổi đã có bao nhiêu người hỏi tôi về cách xin visa vào Mỹ! Dù từng có kinh nghiệm, nhưng thực ra kinh nghiệm của tôi về xin visa Mỹ là quá sơ sài bởi lần nào cũng dễ dàng hơn những gì tôi tưởng tượng rất nhiều! Tôi cũng không hiểu sao lại đơn giản thế, và tôi cũng không quan tâm! Đó là việc của các bạn Mỹ! Mỹ là Mỹ, còn tôi là tôi!

Với tôi, miền đất hứa là miền đất được lựa chọn để giúp những người thậm chí lập dị có một môi trường tốt để phát triển, để người bình thường không trở thành lập dị, và để người lập dị cũng trở nên bình thường. Miền đất hứa là nơi khiến những ước mơ hoài bão của bạn có thể được chia sẻ và thực hiện bởi chính bạn. Đó không phải là nơi để bạn sống cuộc sống do người khác nghĩ ra, muốn bạn làm theo. Mà đó là nơi sinh ra từ tâm trí của bạn. Có ai đó tặng cho bạn một ngôi nhà đầy đủ tiện nghi và bảo hãy coi đó là nhà của bạn. Nhưng việc coi đó là nhà của bạn hay không lại phụ thuộc vào bạn. Nếu bạn thấy không gian đó chưa đủ thân thuộc hay ấm áp, thì dù tiện nghi đến mấy, đó vẫn chưa thể là nhà của bạn. Đó phải là thứ do chính bạn cảm nhận và quyết định! Có nhiều người chỉ chọn điều kiện tốt, mà quên đi cảm nhận thật sự, chẳng mấy chốc, họ sẽ thấy lạc lõng! Tất nhiên, chọn sai thì có thể chọn lại. Người ta hay nói đến những thứ đại loại như rút kinh nghiệm, có thêm bài học mới. Nhưng đôi khi đó là sự chống chế cho những sai lầm không thể tha thứ được, và sợi dây kinh nghiệm thì rút mãi chẳng bao giờ hết, hay khi bát nước đổ đi, sẽ không thể lấy lại được. Và miền đất hứa không phải là miền đất mà những lời hứa được thực hiện.

Trở lại bộ phim tôi nhắc đến, ở phần cuối, cô gái đã cứu được tương lai, rồi trở thành người trao chiếc huy hiệu cho những người có chung niềm đam mê với mình, và đó là những người có tố chất, tiềm năng tự tạo cơ hội để có thể đặt chân đến Tomorrow Land, nhưng sự lựa chọn là ở chính bản thân mỗi người! Ai cũng vậy, ai cũng sẽ được trao cơ hội, thậm chí tự tạo cơ hội cho mình và có quyền lựa chọn! Đúng quá đi chứ!

Bởi vậy, miền đất hứa của tôi do chính tôi tạo ra và có thể ở bất cứ nơi đâu!

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Cái chết

Philly cemetery, Pennsylvania, USA
Philly cemetery, Pennsylvania, USA

Câu chuyện của tôi ngày hôm nay bắt đầu từ một lễ tang…

Nhìn bác trai nhắm mắt thu mình trong chiếc quan tài chật chột, đối lập với tấm ảnh thờ với khuôn mặt nghiêm nghị mà đầy sức sống, tôi nhớ lại những hình ảnh của bác bao năm qua. Chợt nhận ra, phần lớn thời gian gặp tôi, bác đều ở trên giường bệnh. Bác bị tai biến đã mấy lần, thường xuyên phải nhập viện. Có lần vào viện thăm bác, ngón tay bị dằm, bác kêu đau mà chẳng để ai động vào. Tôi nắm bàn tay gầy gò xương xẩu của bác, trò chuyện một lúc rồi bác mới để tôi lấy cái dằm ra, và cắt móng tay cho bác. Bác có vẻ bề ngoài khó tính, khó gần nhưng thực ra rất tình cảm. Lúc ấy, thương bác, tôi chỉ muốn khóc òa mà vẫn cứ tươi cười! Bệnh viện trả bác về, bác nằm liệt giường, cùng cái tivi trước mặt và chỉ đòi xem chương trình thời sự, để sống với những ký ức về quá khứ đáng trân trọng của một nhà ngoại giao chân chính. Bác gái không may bị ung thư đi trước, lúc đó tôi ở xa không về nhìn mặt bác gái được lần cuối, tôi thấy có tội! Bác trai nằm cạnh bàn thờ bác gái, có lúc tôi thấy nước mắt bác rơi. Tôi cứ nghẹn chặt ở cổ họng… Sau bác yếu dần, chẳng nói được nữa, tôi đến thăm, bác có nhận ra cũng chỉ gật đầu và nắm tay tôi. Rồi những cái nắm tay cũng lơi dần. Bác đi hụt mấy lần, còn lần này bác đi thật rồi…

“…Bác ơi, bác đi theo bác gái an nghỉ nơi chín suối nhé! Kiếp này đã qua, con mong kiếp sau được làm con của hai bác! Con nhớ hai bác quá! Nhớ những tháng ngày ở đất nước xa xôi, hai bác khoẻ mạnh, tươi cười, ân cần và luôn dành cho con những điều tốt đẹp nhất! Với con, đó là quãng thời gian đẹp đẽ và hạnh phúc mà con sẽ không bao giờ quên!…”

Rồi bỗng một hôm bác bị ốm, vào viện, được chăm sóc rất chu đáo! Đó cũng là lần đầu tiên, tôi bước vào một bệnh viện ở nước ngoài! Kể từ đó, chẳng bao giờ tôi sợ bệnh viện nữa…

Tôi chợt nhớ đến một người đàn ông cũng không may bị liệt do tai biến mà tôi tình cờ gặp trong một khu dưỡng lão trong chuyến đi Mỹ vừa qua. Ông ngồi trên xe lăn ủ rũ ở một góc sân. Xung quanh ông là những người già với nhiều màu da khác nhau. Vàng, trắng, đen, nhờ nhờ, mốc meo… Họ tự di chuyển ra ngoài sân hóng nắng, hóng gió, hóng chuyện và hóng mặt người. Họ cô đơn và buồn tủi! Nhìn họ như những thân cây già cỗi, cố vươn chút cành lá còn sót lại về phía mặt trời, để quang hợp, hô hấp, để biết là mình chưa chết. Có người thì lại thu lu trong một góc bóng râm, như sợ ánh nắng làm tổn thương mình! Người đàn ông kia khoảng 60 tuổi, là người quen của bạn tôi. Mới đầu cũng chẳng biết gì nhiều về ông, sau được bạn giới thiệu sơ qua, tôi cứ đánh liều hỏi chuyện. Nhìn ông, tôi có thể cảm nhận được cái thứ vầng hào quang vang bóng một thời bủa vây quanh ông nhưng mờ nhạt và yếm khí. Chúng tôi đưa ông ra ngoài đi dạo, đến quán ăn nhưng ông có vẻ không cần đồ ăn. Ông ăn không khí, ăn câu chuyện, ăn hơi người là đủ. Lúc chuẩn bị về, ông ngập ngừng muốn đến thăm một quán café cũ. Ở Mỹ, các quán café người Việt đều rất phóng khoáng. Những cô gái ăn mặc hấp dẫn, giọng nói ngọt ngào cứ nhiệt tình trò chuyện với khách. Chẳng biết họ có làm gì nữa không, mà có hay không cũng chẳng quan trọng. Quan trọng là khách tới đây, chỉ cần trò chuyện mấy câu thôi là đã cảm thấy thoải mái, quên đi những gánh nặng ở bên ngoài cánh cửa kia. Bước vào đó như là một thế giới khác, hoặc giả như cái động tiên huyền bí, nơi có những cô tiên cứ lả lướt thướt tha bay ngang mặt người, xướng lên những âm thanh thánh thót như một bài ca hân hoan nào đó mà ai cũng có thể bắt được nhịp. Quán này có hai cô gái khá thú vị. Cô chị có mái tóc đen dài, chiếc mũi sửa cao thon gọn trên khuôn mặt xinh xắn đã được che bớt nếp nhăn. Cô em kém sắc hơn nhưng lại cá tính hơn, cứ mỗi lần bê đồ ra cho khách là y như rằng chỉ bê có một tay, tay còn lại nhất định phải đút túi quần. Họ thay nhau trò chuyện với khách như những người bạn tâm giao từ lâu. Ở một góc khác, một đám người Việt đang say sưa cái thú đánh bạc ăn sâu vào máu. Đất Mỹ chẳng buồn thanh lọc họ, thậm chí còn tiếp thêm cho họ sự say mê trong bất cứ việc gì họ làm, nhất là việc đánh bạc. Chẳng trách được, bởi những con người ấy họ còn mang cả chính mạng sống của mình ra để chơi canh bạc cuộc đời khi vượt đại dương sang đây. Có lẽ họ chẳng còn sợ chết nữa! Chia tay người đàn ông trên xe lăn, tôi ra về mà không quên được đôi mắt buồn của ông…

Tôi không biết có bao nhiêu người đi du lịch mà vào thăm bệnh viện, khu dưỡng lão và nghĩa trang như tôi. Bởi tôi luôn muốn tìm hiểu và khám phá những góc khuất, những mảng màu tối ở những nơi tôi đi qua. Tại Philly, ngay tại khu phố cổ, người ta dành một khoảng đất làm nghĩa trang. Ở đó cờ cắm còn nhiều hơn cả bia mộ. Người chết hầu hết là từ Nội chiến Mỹ. Có lẽ khí âm mạnh nên ngay chính giữa mọc một cây đẹp mê hồn, lá ngả màu tía khi trời chín thu. Còn ở Albany, có một nghĩa trang tên là Sunset – một trong những nơi ngắm hoàng hôn đẹp nhất vùng này, nhìn ra vịnh San Francisco và Golden Gate. Cũng chẳng biết ma đưa lối quỷ dẫn đường thế nào, tôi lại tình cờ lạc bước nơi đây. Đôi chân chỉ biết hướng về phía trước, leo núi để ngắm hoàng hôn, mà lang thang lại tới cái nghĩa trang này. Những ngôi mộ trải đều trên sườn đồi. Mỗi bia mộ là hình khác nhau. Chỗ thì cây thánh giá nằm nghiêng, chỗ thì có bông hoa đá ôm chặt, chỗ như một cuộn giấy tròn, chỗ thì mấp mô hình thù kỳ quái, chỗ lại chỉ bằng phẳng như một phiến đá trơn láng. Tôi ngồi bệt xuống bãi cỏ ở giữa, một mình nhưng không hề cô đơn. Một vài bạn nai và bạn sóc rủ nhau đi dạo quanh đó, ngơ ngác nhìn tôi. Tôi mỉm cười nhẹ chào các bạn…

Trước đó, khi rảo bước từ khu trung tâm, tôi đi sau hai cụ bà tóc bạc phơ sánh bước đỡ nhau đi dạo. Tôi buộc phải xin lỗi để vượt lên. Tới lúc xuống chân đồi nghĩa trang, tôi lại gặp hai cụ đang đi lên. Chúng tôi chỉ kịp mỉm cười và chào nhau. Tất nhiên, họ chẳng biết là tôi lên thăm mộ ai, họ lại càng không biết tôi chỉ lạc vào đây và chỉ ngắm hoàng hôn cùng người chết! Và đó không phải là một sự buồn rầu, ủ dột, mà thực sự là một cảm giác bình yên, thanh thản đến lạ kỳ…

Quá sớm đối với tôi để nói về cái chết! Nhưng nhìn những con người xung quanh tôi, đã, đang và sẽ lần lượt ra đi, tôi tự nhủ lòng mình! Tôi sẽ cố gắng sống để đến khi chết đi, thật thanh thản như thế…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Texas – Ngôi sao cô đơn

Texas

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ hình biểu tượng của bang tiểu bang Texas, Hoa Kỳ…

The Lone Star! Ngôi sao cô đơn!

Kì lạ thật! Thế quái nào mà một cái bang hay như thế, chất lừ như thế lại có hình biểu tượng là một ngôi sao duy nhất “cô đơn” với 2 nhành ô liu đỡ bên dưới! Tôi gặp những người bạn ở Texas và điểm chung tôi cảm nhận ở họ là sự cô đơn. Tôi nói chẳng sợ họ giận. Có khi tôi giận lại, ghen tị với họ, vì như tôi đã nói, ở nơi hay như thế, làm sao mà thấy cô đơn được nhỉ?

Nhưng có vẻ tôi đã lầm!

Một trong những việc rất nên làm ở Texas là tới thăm Space Center để biết thêm về NASA. Bước vào đó và trầm trồ chiêm ngưỡng những điều không tưởng mà con người có thể làm được. Cả lịch sử của ngành hàng không vũ trụ bày ra trước mắt. Đó không chỉ là việc được chạm vào chiếc tàu con thoi, tận mắt thấy những hòn đá từ mặt trăng mà cái cảm giác chạm được tới bầu trời, khoảng không ngoài vũ trụ và những ngôi sao. Tôi bỗng nhận ra mình cứ ngỡ dải ngân hà nhiều sao thế, các sao gần nhau thế, nhưng thực ra chỉ là góc nhìn của kẻ dưới ngước lên trên, và quên mất rằng ở ngoài không gian kia, nơi mà chỉ có nhà du hành mới chạm tới, các ngôi sao cách xa nhau lắm! Mỗi ngôi sao có thể là một hành tinh đang di chuyển, hay là một định tinh đứng yên tại chỗ! Khó khăn lắm mới có thể nhìn thấy một “sao đôi” trên bầu trời! Sao đôi thực chất là hai ngôi sao đi song hành với nhau, trên cùng một quỹ đạo và được gắn kết bởi các lực hấp dẫn! Có những sao đôi giả, nhìn thì tưởng là đi cùng nhau, nhưng thực ra, theo thời gian, chúng sẽ dần đi theo quỹ đạo của riêng chúng! Ngay cả khi muốn gần nhau, các ngôi sao vô tình hay cố ý va chạm, đều gây ra những tổn thương cho chính chúng! Có lẽ thế mà quả thực các ngôi sao đều cô đơn…

Đến tham quan Capitol ở Austin thủ phủ Texas cũ, tôi gặp một anh hướng dẫn viên khá thú vị! Anh ăn mặc đẹp, điệu đàng! Qua cách nói chuyện thì có thể dễ dàng đoán được anh là người đồng tính! Anh say sưa với công việc hướng dẫn của mình! Lúc đó tôi nghĩ bụng, mình chỉ ước được như anh, say mê công việc như thế, cũng cùng nghề nói, đâu phải mấy người cũng đắm say việc mình làm! Nhưng anh có vẻ gì đó cũng cô đơn, khi mà khách đến thăm phần lớn là người nước ngoài, chưa chắc đã hiểu hết tất cả những gì anh nói về lịch sử của xứ Texas này, và cũng có thể bởi giới tính khác biệt của anh! Cái cảm giác ấy, tôi nhận ra hoặc tôi ảo tưởng vậy cho đến lúc anh chào cả nhóm và chúc chúng tôi một ngày tham quan tốt lành! Khi anh xoay người với nụ cười chợt tắt…

Tôi may mắn được những người bạn ở đây chăm sóc rất chu đáo! Cả nhóm chúng tôi túm tụm lại, hóa ra có đủ cả 3 chất giọng Bắc Trung Nam! Lang thang cả tháng ở nước Mỹ, tới đây được nghe cả giọng 3 miền Việt Nam, tôi nghĩ đó là một cái duyên đáng trân trọng! Mỗi người với một lý do tình cờ có mặt đúng chỗ này, tình cờ gặp nhau ở xứ người và chia sẻ những câu chuyện của riêng mình quanh những chai bia! Lone Star cũng là tên một loại bia nổi tiếng ở Texas! Thứ bia nồng hoang dã nhưng có chút gì đó quê mùa đậm chất miền Tây. Uống bia đó, đôi chân cứ muốn đi, muốn nhảy!

Texas sát biên giới Mexico, là chiếc cầu nối với phần còn lại của Mỹ Latin. Cũng vì thế mà không khó để gặp dân Mỹ Latin ở đây, những người mà theo tôi, nhiệt tình thẳng thắn hơn so với người Mỹ trắng, còn sang và hoang hơn so với Mỹ đen. Họ nói được cả 2 thứ tiếng Anh và Tây Ban Nha nghe rất vui tai. Họ chỉ biết nhảy nhót hát ca, uốn lượn theo những điệu Salsa cuồng say. Họ dạy tôi nhảy, dạy tôi chơi trống, dạy tôi uống cái hồn của Mỹ Latin. Đồ uống có cồn không làm tôi say, mà chính họ làm tôi say!

Đi metro dạo chơi ở Houston – thành phố đông dân nhất của bang Texas, có thể thấy những tòa nhà cao tầng hiện đại, khác hẳn với trí tưởng tượng của tôi về một vùng đất chỉ có đồng cỏ, trâu bò, ngựa và mũ cao bồi. Ở đây còn có bệnh viện, trường Y và trung tâm điều trị ung thư bậc nhất thế giới. Có những lúc trên tàu điện chỉ có duy nhất một màu trắng của những chiếc áo blouse, tất nhiên là trừ kẻ thích mặc áo màu sắc như tôi. Có lẽ vậy, chẳng khó để họ nhận ra tôi là dân du lịch, chứ không phải người xứ này. Lần nọ, có một ông già trông hồng hào, nhanh nhẹn, mỉm cười ngồi xuống cạnh tôi và bắt chuyện. Khi biết ông 70 tuổi mà vẫn khỏe mạnh, đi làm hàng ngày theo hợp đồng ở Medical Center, khiến tôi rất ngạc nhiên và thán phục. Ông vừa xong việc, đi metro ra chỗ gửi xe oto rồi tự lái về nhà. Ông say sưa kể về gia đình ông, còn mở điện thoại cho tôi xem ảnh cả gia đình và nhất là cô cháu gái bé nhỏ xinh xắn. Rồi ông hỏi tôi đến Texas đã thấy longhorn bò sừng dài chưa, ông có một trang trại ở xa thành phố Houston một chút, có nuôi bò đấy, và mời tôi đến chơi. Tôi mỉm cười cảm ơn lòng hiếu khách của ông, đành chia tay ông ở điểm đến của tôi. Còn ông, có thể hàng ngày ông cô đơn trên chiếc tàu điện và chiếc ô tô với một quãng đường dài, nhưng về đến nhà, ông sẽ không còn cô đơn nữa…

Nơi này còn nhiều điều thú vị lắm! Đến trường đại học mà nhìn thấy sinh viên là chuyện quá bình thường. Nếu lang thang đi dạo vào một ngày đẹp trời trong khuôn viên rộng rãi, thoáng đãng của Rice University, chắc chắn sẽ bắt gặp cô dâu chú rể. Cổng trường là địa điểm yêu thích của các đôi uyên ương muốn chụp ảnh cưới. Họ có thể lạc lõng giữa những giảng viên cắp cặp, sinh viên vác balo, nhưng chắc chắn là họ không cô đơn…

Rời Texas sang California trên chuyến xe buýt chỉ có mình tôi là người Á, còn lại là Mỹ Latin. Men theo biên giới Mỹ và Mexico, nơi mà hầu như ngày nào cũng có người cố vượt biên và hàng tuần có vài ba cuộc đụng độ nổ súng. Tôi giật mình, hóa ra tôi chẳng còn cô đơn nữa, bởi bên cạnh tôi có những người bạn đồng hành mới quen, những con người đáng yêu mà có lẽ tôi sẽ phải dành nhiều thời gian hơn để kể về họ. Có lẽ với vẻ bề ngoài khi đi du lịch giống một cô bé sinh viên còn ngơ ngác, nên tôi được mọi người đối xử khá tử tế và chỉ dẫn nhiều, thậm chí có một vài người còn lo lắng cho tôi vì chỉ đi một mình trên quãng đường dài như vậy.

Ừ có thế tôi cũng là một ngôi sao cô đơn ở xứ Texas này hay bất cứ đâu trên quả đất tròn, nhưng nếu có ai đó hay một ngôi sao nào đó đang hướng về phía tôi thì có gì mà cô đơn nhỉ?

Hoặc nếu thấy cô đơn thật, chỉ là trong khoảng thời gian nhất định, sẽ càng biết trân trọng những lúc không cô đơn…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!
Và không cô đơn!!!