Hứng

nmbt_handwriting

Ngày bỗng xanh bỗng hứng nổi cồn
Lôi giấy bút ngúng nguẩy ra ngồi tựa
Tay gõ phím thì nhanh vùn vụt
Mà sao vẫn run rẩy những trang đời

Bao năm nay chỉ cầm bút ký tên
Vào những thứ giấy tờ tanh mùi tiền bạc
Vẫn hấp dẫn lạ kỳ như nước hoa hàng hiệu
Khoác lên người bước ra xã hội chớm văn minh

Nhớ thưở học trò ghi ghi chép chép
Cả bài giảng lẫn vẽ bậy thư từ
Giấu vào hộc bàn lén lút dại ngơ
Nếu thầy cô chẳng may bắt được, cứ ơ dạ em có biết gì đâu ^.^

Chúng bạn cười khoe đủ cả hàm răng
Cái sứt cái khểnh cái mấp mô bất hảo
Nhờ viết hộ cả những bản kiểm điểm
Rồi nhờ luôn ký hộ thay phụ huynh

Đúng bọn dở hơi nhất quỷ nhì ma
Nghịch thế thôi nhưng vô tư lắm lắm
Bởi chúng có bao giờ hiểu hết
Chữ “Tự do” chúng viết đến mòn ngòi
(Độc lập – Tự do – Hạnh phúc)
_Hà Nội, 04.2015_

Trăng

nmbt_moon

  1. _Xác trăng_

Trăng
Mệt nhoài
Ngã sóng xoài mặt đất
Rũ sạch bụi trần gian
Chơi vơi bên dòng suối cạn
Xé toang vò nát khô hạn
Chỉ chực tan chảy vào mưa

Trăng
Lầm lũi
Trốn thoát cũi trời xa
Dụ gió xuyên lối nhỏ
Thổi vào miền thẳm sâu
Bật tung cánh cổng lâu đài tuyết
In vết chân di mài đá mỏi mòn

Trăng
Xạc xào
Cất tiếng cào rừng thông
Trăm ngàn cánh lá lả tả
Ngày vàng rực đêm trắng bạc
Như trăm ngàn mảnh trăng
Phơi mình đẫm sương đêm

Trăng
Vỡ nát
Trải trên cát vụn tình
Đón đông về
Lạnh ngắt mùa yêu…

2. Xin phép cụ Nguyên Sa mượn tứ thơ Hư ảo trăng…
_Hư ảo_
Hư ảo nào như hư ảo mơ
Lỏng then tạo hoá trăng làm thơ
Sen lìa hồ nước trèo lên cạn
Leo mấy cành cây nở trắng hồng

Hư ảo nào như hư ảo âm
Tuỳ hứng cung đàn lạc thanh tâm
Tàn dư khói thuốc mờ nhân ảnh
Tửu hậu trà khan một giấc trăng

Hư ảo nào như hư ảo trăng
Xé riêng một mảnh gấp thành sao
Băng qua dãy núi vào hang động
Thắp ngọn nến đêm rực sáng hồn

Hư ảo nào như hư ảo ta
Vần vũ đất trời toả kim sa
Thiên hạ trăm bề giương khẩu nghiệp
Ta thu giáo mác cuộn cho tròn

Hư ảo nào ảo như hư vô
Vạn tĩnh không bằng một chữ vô
Vô tận vô biên vô cực đối
Vô định vô tư vô sự đời

_Ngẫu hứng trăng, 03.2015_

Thơ vui

devil-icon

_Tưởng dư lào_

Tưởng buồn thì mới đi tè
Ai dè lúc sướng còn tè nhiều hơn
Tưởng đến tháng mới lên cơn
Ai dè đọc báo nổi cơn hàng ngày

Tưởng nông dân mới đi cày
Ai dè có cả ăn mày đại gia
Tưởng bụt mặc áo cà sa
Ai dè ma cũng lân la vào chùa

Tưởng một năm có bốn mùa
Ai dè chỉ một mùa đua chức quyền
Tưởng cũng cùng hội cùng thuyền
Ai dè tiễn bến khải huyền tiếc thương

Tưởng lạnh đắp chăn bình thường
Ai dè nóng cũng bình thường đắp chăn (vì có điều hoà ^.^)
Tưởng đói mới phải đòi ăn
Ai dè no đẫy vẫn lăn xả vào

Tưởng quan phải được cúi chào
Ai dè có đứa muốn cào mặt quan
Tưởng con kiến chỉ khóc than
Ai dè còn chịu trăm ngàn mũi tên

Tưởng xã hội tiến thì lên
Ai dè tiến mãi chả lên bước nào
Tưởng ghế thì phải đặt cao
Ai dè cũng chỉ lao xao háng người

Tưởng cười cứ phải thật tươi
Ai dè cũng chỉ được mười cái lo
Tưởng ngôn luận quyền tự do
Ai dè mở miệng “nhập kho” có ngày…

_02.2015, ngẫu hứng trong một ngày buồn tè mà Hà Nội vẫn nóng ẩm, vẫn chưa chịu mưa_

Thơ vụn

the cafe

  1. Có những chiều chẳng biết cất vào đâu
    Đành để tạm vào ly cà phê sữa
    Vị đắng quyện với mùi thơm ngòn ngọt
    Như vị đời ta nếm từng ngày qua…
  2. Vẫn những khạo khờ vụng dại trong em
    Vẫn những đớn đau đã thành chai sạn
    Nửa đêm bỗng giật mình tỉnh dậy
    Giấc mơ em đè nát cuộc đời em…

_Hà Nội, đầu năm 2015_

Hôn đêm

the night kiss

Đêm lạnh lùng đuổi bóng hoàng hôn
Mệt nhoài lê thê thả buông phố
Gọi cuồng phong đến bên hàng liễu
Đang thì thầm ngỏ chuyện tình xa

Đêm tê dại giấu trăng trong mây
Cắt một mảnh gửi vào giếng ngọc
Bảy nổi ba chìm loang ánh ngà
Trơ cái nhan hồng với nước non

Đêm tịch liêu đếm mùa lá rụng
Gót thời gian sải bước lao đao
Nghiêng ngả gió về miền thăm thẳm
Nơi đơn côi gối chiếc tàn y

Đêm dẫu lạnh dẫu dại dẫu liêu
Vẫn là đêm chẳng hề thay dạ
Cũng biết vui biết buồn biết hát
Biết trái tim thổn thức nhịp yêu

Đêm ôm trọn mình vào nỗi nhớ
Ngả xuống giường khẽ chạm bờ môi
Cúc cài then áo nở bung hồn
Nồng nàn lỏi len từng ngóc ngách

Trong cơn mê tình vẫn là tình
Khoác dạ trắng của nàng lọ lem
Hôn đêm dài một dải ngân hà
Sâu một cõi hố đen vũ trụ

Quàng hư ảo cuộn mình trở giấc
Bàn tay chẳng còn nắm chặt tay
Chỉ có đêm mới là tri kỷ
Đêm đêm ve vuốt một giấc đêm…

_Hà Nội, 12.2014, ngẫu hứng đêm_
P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Nhớ Thu

nmbt_romantic

Một chiều cả gió hanh hao nắng
Hôn da nâu kẻ trốn chạy tình
Nửa vòng Trái Đất bỗng ngừng quay
Bởi giật mình nhớ thu nơi ấy

Nhưng…

Nơi ấy giờ này đã sang đông
Chẳng bỏ lại chút thu trong gió
Để bao kẻ tiếc thời điên dại
Ngả mũ bên đường lượm lá rơi

Biết làm sao để thu ở lại
Nắng nhạt rồi chẳng nhuộm nổi cây
Quên gói thu vào tình e ấp
Đem ướp hương sen thưở cuối mùa

Phố Cali lác đác bóng người
Đường Hà Nội trải dài hối hả
Dù thu lá vàng hay nhuốm đỏ
Vẫn thơ thẩn thu chỉ một mùa

Thu xứ ta với thu xứ người
Kẻ thân quen, kẻ còn mới lạ
Rượu cạn ly đong đầy nỗi nhớ
Uống cả hồn trong trẻo của thu

Thu qua qua tới đông lại lại
Cỏ úa úa hứng tình say say
Nai ngơ ngác đuổi hạt mưa bay
Lỡ thu thu lỡ chỉ còn ngác ngơ…

_California, 10.2014, ngẫu hứng một ngày thu trèo sang đông_

Sợ

fullsizeoutput_3

Em giấu nỗi sợ trong đôi mắt sáng
Toả ánh rạng ngời bao bọc viên ngọc đen
Ngẩng mặt lên thủ thỉ với trời
Kệ vạt nắng vắt chéo mình bỏng rát

Chẳng sợ những cơn đau da thịt
Chẳng sợ kẻ cười thầm ném đá sau lưng
Chẳng sợ đêm trắng ôm trọn ngày dài
Chẳng sợ mùi hôi tanh của bùn lầy cỏ rác

Nhưng lại sợ…

Sợ cánh chim đang bay bỗng mỏi
Sợ mưa dày che lấp con đường xa
Sợ phía tây đám mây buông cầu lửa
Sợ chiều tà cắt xéo chốn thân quen

Sợ môi mỏng tang cất lời ráo hoảnh
Sợ bàn tay trơn tuột buông lơi
Sợ gót chân quay bước ngược bóng người
Sợ lý trí đặt nhầm trong trái tim thổn thức

Sợ gió rít mang đêm về đen thẳm
Sợ đám lá cây ngã quỵ lìa cành
Sợ áo bông chẳng bao giờ đủ ấm
Sợ cái lạnh tâm hồn xâm chiếm mạch máu nóng ran

Sợ ngày mai chẳng bao giờ đến
Sợ quá khứ vỗ về những kỷ niệm trong veo
Sợ hôm nay thẫn thờ vô cảm
Sợ sắc tình phai nhạt màu thời gian…

_Hà Nội, 06.2014, ngẫu hứng trước cơn giông_