Đời và Em

ao_dai

Đời tung gió cuốn miệng cười
Em tung áo thả hồn người bay đi
Lỡ vương trên một hàng mi
Bao nhiêu chớp mắt đợi chi tháng ngày

Đời rồi cũng sẽ đổi thay
Em đây vẫn chẳng lung lay ân tình
Lẩn quanh chỉ một bóng hình
Mơ mơ tỉnh tỉnh hỏi mình nhớ chăng

Đời này lúc giáng lúc thăng
Em xin nguyện mãi cung trăng bến chờ…
_NMBT và Hà Nội một ngày dở hơi_
P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Câm

pix
_Mute Muse_

Đôi khi em ước mình câm
Để không phải nói những câu vô nghĩa
Không phải hỏi những điều em thừa biết
Không phải hét lên những lúc giận hờn

Đôi khi em ước mình câm
Chẳng cần trả lời còn yêu anh không đấy
Một cái gật đầu không nguôi cơn rạn vỡ
Bát nước đổ đi rồi ai uống cạn tình ai

Đôi khi em ước mình câm
Bởi người câm thì thường hay điếc
Không nghe thấy những dối gian trần thế
Ngẩng mặt lên trời nghe tiếng gió lao xao

Và đôi khi em ước mình câm
Chỉ để im lặng trong thế giới của riêng mình
Những bản tình ca khép vào từng nốt nhạc
Giả bộ mỉm cười buông một nét dửng dưng

Nhưng anh à… người câm cũng biết khóc
Cũng biết buồn biết đau đớn trong tim
Cũng biết nhớ thương giận hờn vu vơ đó
Không nói ra không có nghĩa lạnh lùng

Nên anh à… hãy nghe khi em còn muốn nói
Để những lặng thinh hoá thành thổn thức
Để những môi hôn khoá tiếng thở dài
Để những niềm yêu được đập mãi trong nhau…

_NMBT và Hà Nội một ngày câm_
P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon! 

Không còn

nmbt

Nắng không còn vàng trên mái tóc em xanh
Gió không còn vờn tóc anh đốm bạc
Tim không còn đập nhịp thở chung hổn hển
Và đôi chân quên mất lối đi về

Em không còn em mỗi mùa thổn thức
Anh chẳng còn anh mỗi thuở vỗ về
Ta có còn nhau một góc thẳm sâu
Nơi tiếng lòng trong veo cùng tiếng sóng

Năm bốn mùa giờ chỉ còn có một
Nửa gửi vầng trăng nửa đợi mặt trời
Rót chén tình cất mưa vào trong lá
Không còn nhựa sống nên
Thả
Mình
Rơi…

_Tặng Mình… Hà Nội một ngày mưa_

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Hỏi

nguyenmienbienthuy

Trăng bao nhiêu tuổi trăng già
Núi bao nhiêu tuổi gọi là núi non
Anh bao nhiêu tuổi còn son
Em bao nhiêu tuổi vẫn còn thơ ngây

Tóc bao nhiêu tuổi tóc mây
Mắt bao nhiêu tuổi vẫn ngây lòng người
Miệng bao nhiêu tuổi vẫn cười
Tay bao nhiêu tuổi sẽ lười nắm tay

Tình bao nhiêu tuổi còn say
Gió bao nhiêu tuổi gió lay bão về
Tim bao nhiêu tuổi nguyện thề
Tim bao nhiêu tuổi ngô nghê đợi chờ…

_Hà Nội, 09/2016_

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Say

nguyenmienbienthuy

Ngồi uống rượu với bạn, chuyện thế này…

– Ủa Xuỳ, tao hỏi cái này
Tiện chén rượu đang vơi một nửa
Tao hỏi thật hỏi chân tình, hỏi vì chưa từng hỏi
Mày đã làm tan nát bao trái tim?

– Ủa sao mày không hỏi ngược lại
Bao trái tim đã làm tan nát tao?
Đến nỗi ngay cả tao cũng không chắc
Tao còn tim không để sống mòn

Tao đã sống qua những yêu thương
Qua những đớn đau buồn phiền nghi ngại
Những ghen tuông lọc lừa xảo trá
Già cỗi hơn tuổi trẻ của tao

Hay sao mày không hỏi câu khác
Rằng tao đã hàn gắn bao trái tim?
Khâu khâu vá vá bằng mũi kim tình ái
Để đôi tay rỉ hoen rớm máu những vụng về của kẻ đến sau

Tao với đời không một chút bon chen
Không một chút dối gian nhen nhỏ
Đời ngạo nghễ tao nghễ ngạo
Ném hiểu lầm tung giận dữ vào hư không

Con số không làm từ hai trừ một
Hai cộng một rồi cũng bằng không
Người giỏi toán chẳng khác người sành văn
Đều vô nghĩa đối với kẻ ngu dại

Ngu dại, dại ngu, ngu ngu, dại dại
Chẳng bao giờ tao lớn nổi với đời
Ai cho tao niềm tin? Ai cho tao hy vọng?
Không ai! Ngoài chính tao!

Đừng hỏi tao về con số
Đừng hỏi tao về tình yêu
Cũng đừng nhìn vào những nụ cười của tao
Quá tươi tắn để che đi tâm sự

Hãy cứ uống với tao như chưa từng uống
Hãy làm tao say thứ say tao chưa từng trải
Bởi ngay cả khi tao muốn gào khóc
Một nụ cười vẫn nở trên môi

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Sen cuối mùa

the lotus

Cả hè rồi đi xa không thưởng được mùa sen trọn vẹn… Viết tặng và cảm ơn những đoá sen cuối cùng của một mùa sen Hà Nội…

_Sen cuối mùa_

Lại nhớ một chiều trời đổ xám
Có kẻ vô tư uống cạn hồn
Nửa say nửa tỉnh chạm tay người
Loay hoay nắm chặt rồi lỡ quên

Quên khói thuốc quyện hơi rượu nồng
Quên hương trầm e ấp tàn y
Quên vị ngọt môi xinh vương vấn
Quên mùi mồ hôi đượm tóc thề

Quên những đoá sen phớt phơ nắng
Vội vàng khoe sắc thưở cuối mùa
Mệt rũ chẳng còn vươn đứng thẳng
Nghiêng mình nhường lối lá chen ngang

Kệ ai hái thả thuyền chìm nổi
Cập bến rồi lặng lẽ nằm im
Kệ ai đem buôn thúng bán mẹt
Rong ruổi phố phường vừa chớm thu

Sen cuối mùa nào nỡ không mua
Tặng nỗi nhớ mang tên tình dại
Bởi duyên chăng tơ nhầm lối cũ
Gió thổi hoàng hôn tan vào đêm

Đêm lả tả cánh sen rơn rớt
Siết lại tay níu giữ vụn hồng
Hoa chưa kịp cắm đã rơi rụng
Tình chưa kịp nở đã tàn hương

_Hà Nội, 09.2015_

Thu về

nguyenmienbienthuy

Hà Nội vào thu rồi đấy! Nhân tiện hoàn thành bài thơ còn dang dở cách đây đúng 1 năm! Ah khổ đầu k phải của mình 🙂

_Thu về_

Thu quay về thành phố
Gió làm rung lá cây
Mưa giăng trên nỗi nhớ
Áo che vai em gầy

Đường trần ai nhẹ bước
Ngược dòng người lao đao
Hoa điệp tàn đẫm nước
Trải dài phố nôn nao

Dấu chân chẳng còn lưu
Trên nền rêu ly tán
Giấc mơ lạc mất cừu
Trôi giữa dòng thời gian

Vạt nắng chẳng còn vương
Màu chiều trong đáy mắt
Lơ lửng một hạt sương
Tan vào đêm hiu hắt

Trời đổ thêm mây xám
Tóc đan thêm sợi bạc
Đôi môi vẫn thì thầm
Câu chuyện tình xào xạc

Rằng ngày xửa ngày xưa
Bỗng nổi cơn giông tố
Em lẳng lặng đón đưa
Thu quay về thành phố…

_Hà Nội, 08.2015_
…NMBT thân tặng bạn Lạc Mất Cừu…