Tương đối & Tuyệt đối

17009-stock-photo-man-eyes-soul-iris

Vào một ngày mà cái lạnh chỉ là tương đối, còn ánh nắng chói chang tuyệt đối nuốt chửng đôi mắt, và xuyên thủng tâm trí rỗng tuếch. Ký ức của tôi bị chính tôi làm phiền…

1.

–       Ê chúc mừng sinh nhật!

–       Thế thôi à? Quà đâu?

–       Quà con khỉ! Bận làm việc, lấy đâu ra quà!

–       Tặng cái gì tinh thần cũng được!

Chả lẽ lúc đó tôi lại bảo anh đừng nhìn tôi, vì nếu nhìn lâu nữa, tôi sẽ tặng anh một món quà sinh nhật đặc biệt. Đó cũng là điều duy nhất mà tôi khát khao làm với anh – đặt một nụ hôn lên đôi mắt đẹp tuyệt trần của anh! Có một sự mâu thuẫn rằng nếu xẻ nát trái tim tôi cũng không tìm được chút yêu nào dành cho anh, nhưng tôi lại yêu đôi mắt anh đến kỳ lạ!

2.

Lần đầu tiên gặp anh, tôi thấy anh chẳng có gì đặc biệt ngoài đôi mắt nâu, sáng, và rất thật. Cái thật đến trong veo, mà tôi không thể diễn tả nổi. Tôi có cảm giác rằng cho dù anh nói dối, hay anh làm gì đó khác với chính anh, thì đôi mắt kia cũng không thể khác được.

Có lần đến lượt sinh nhật tôi, tôi đã bảo anh móc mắt ra tặng tôi! Nghe thật kinh dị! Tất nhiên, chẳng thể thực hiện phi vụ móc mắt, cũng như nụ hôn vào mắt kia!

Lần khác ngồi café, tôi chống cằm nhìn vào mắt anh, rồi lại hất hàm hỏi :

–       Ê có cái gì là tuyệt đối không nhỉ?

–       Làm quái gì có! Tất cả chỉ là tương đối thôi!

–       Thế có cái gì tự mình cho là tuyệt đối và mình tin vào nó không?

–       Ừm, cái đó thì có thể!

Và thế là đôi mắt ấy dành trọn sự tin tưởng tuyệt đối của tôi! Cũng bởi hàng ngày hàng giờ, thậm chí hàng phút hàng giây, niềm tin của con người ta cứ bị gặm nhấm một cách kì lạ trong cái xã hội đảo điên đủ mọi loài này. Có lẽ vậy, tôi cần ít nhất một thứ để tin tưởng tuyệt đối, cũng để giữ cho niềm tin của tôi được sống!

Tôi vốn nóng tính. Thế nhưng, bất kể khi nào ngọn lửa trong tôi bùng cháy và sẵn sàng thiêu đốt mọi thứ tôi gặp phải, lại đều có thể lụi tàn và dập tắt, nếu gặp đúng cái hồ nước yên bình, tĩnh lặng trong đôi mắt anh! Có lúc ngang bướng và ích kỷ, tôi cố tình ném cả ngọn lửa rừng rực vào chính giữa cái hồ ấy, cứ để cho nó cháy hết đi là xong! Chẳng ai bị ảnh hưởng, hay phải hứng chịu, ngoài anh!

3.

–       Ê lớn rồi sao cứ phải vật vã, suy nghĩ nhiều thế nhờ?

–       Càng lớn càng vật vã thôi!

–       Việc đếch gì phải thế! Muốn làm gì thì cứ làm! Sợ quái gì! Đúng sai tự chịu trách nhiệm là được!

–       Nếu ai cũng có khả năng muốn làm gì thì làm, thì nói làm quái gì!

Buồn cười thật! Cuộc sống vốn đã hỗn mang và là món lẩu thập cẩm chính hiệu, với nguyên liệu gồm những thứ quá phức tạp trộn lẫn! Người ta hàng ngày buộc phải ăn uống cái thứ nước lẩu đó và than thở về nó, mà sao không chịu tự mình nêm nếm cho vừa miệng, hợp với khẩu vị của mình! Người ta lại cứ phải gồng mình mà sống, hay cố suy nghĩ như thể mình nghĩ ra được lối thoát, để rồi cứ buông xuôi mặc kệ, mà chẳng dám làm điều mình mong muốn! Người ta cứ sợ phá vỡ thứ gì đó, thậm chí đếch biết thứ đó là gì! Bi kịch hơn, người ta không dám phá vỡ những thói quen hay những thứ mà mình không còn thích nữa! Bởi cứ nghĩ phá vỡ là thiệt hại rồi! Nếu vậy, mọi thứ, kể cả trừu tượng nhất như tâm hồn, đều cũ rích, và chả bao giờ có gì gọi là Mới! Đấy là tôi nghĩ, nói vậy! Hoặc anh cũng nghĩ vậy nhưng không bao giờ dám nói vậy!

4.

Một chiều nọ, những chiếc lá ròn rụm thả mình tơi tả trên hè phố. Anh gặp tôi ở quán café ven đường. Tôi hơi nhăn mặt bởi hơi rượu nồng gắt phả vào làn gió, xâm chiếm lấy không khí trong lành của tôi.

–       Anh xin lỗi vì đã hẹn em rồi, mà lại vừa phải uống rượu! Thế cũng tốt! Có rượu anh mới dám gặp và nói chuyện với em!

Những lời nói như thanh âm xô bồ của cuộc sống phức tạp. Bát, đũa, thìa, muỗng lại va nhau choanh choách, khuấy loạn cả cái nồi lẩu thập cẩm lổn nhổn chán ngắt ấy. Mọi thứ rồi cũng hòa tan. Và trong khi anh tiếp tục nói, tôi chỉ còn nghe thấy một bản nhạc nhẹ trong quán café của buổi chiều tà…

http://mp3.zing.vn/bai-hat/Don-t-Write-Me-Off-Hugh-Grant/IW6WAEEZ.html

Từng sợi gân và mạch máu của anh đập mạnh như chực trào ra khỏi lớp da sạm đen màu nắng cháy.  Mặt anh đỏ gay và đôi mắt cũng gay đỏ. Có chút nước đang ứ đọng trong đôi mắt anh. Tôi quay đi nhìn ra hướng khác, vì sợ nhìn thấy có giọt nước nào đó rớt trên khuôn mặt anh. Nhưng có vẻ như tôi “lo bò trắng răng”. Bằng một nỗ lực phi thường hay một sự kỳ diệu nào đó, không có một giọt nước nào rơi ra từ đôi mắt đẹp ấy cả. Thay vào đó là một sự ráo hoảnh! Đôi mắt anh dần khô khốc, như một cái hồ bị ai đó rút hết nước. Hay đơn giản chỉ vì vài cơn gió vô tình ngang qua cũng đã đủ làm khô mắt anh, tôi cũng không biết nữa. Chỉ biết rằng lúc đó, tôi ngước lên, nhìn thẳng vào đôi mắt anh… Chẳng còn đặc biệt nữa, chẳng còn đẹp đẽ nữa…

Tôi mỉm cười. Ừ nhỉ, có vẻ như chẳng có gì là tuyệt đối thật! Mọi thứ đều là tương đối và đều có thể thay đổi theo thời gian.

Thời gian quả là có một sức mạnh khủng khiếp và vô hình!!!

Kể từ đó, tôi đã không còn nhớ nổi hình ảnh của đôi mắt đẹp ngày nào.

Nhưng kỳ lạ thay, tôi vẫn tin vào sự tuyệt đối, ở đâu đó thôi, trong cuộc sống tương đối này…
P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Những người muôn năm cũ

memories1024

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ những mảnh ghép của một giấc mơ không rõ ràng…

Không biết từ đoạn nào của cơn ngủ, một cơ số người tôi đã từng gặp từng quen biết cứ thay phiên nhau len lỏi vào giấc mơ của tôi. Kỳ lạ rằng đó đều là những người lâu lắm tôi chưa gặp lại. Tôi gọi họ là những người muôn năm cũ.

Trong những khoảng tranh tối tranh sáng của giấc mơ, tôi cứ bước lặng lẽ, lướt qua từng khuôn mặt người, đều quen cả, nhưng lại trở nên lạ lẫm. Thực ra lúc ấy tôi có cảm giác mình gần như là một bóng ma, hồn xiêu phách lạc, trôi nổi trong không trung, chứng kiến mọi hoạt động xung quanh mà không ai nhìn thấy mình. Tôi nhìn, tôi nghe, thậm chí tôi đi xuyên qua họ. Không biết sự có mặt của tôi, họ hồn nhiên bộc lộ bản thân. Ở góc này họ đang cười nói huyên thuyên, ở góc khác họ lại khóc lóc kể lể. Chẳng rõ là họ có quen biết nhau hay không, nhưng có vẻ như ai cũng đang hết mình với đám đông. Còn tôi thì ngược lại, đám đông còn chẳng biết tôi, và tôi cũng không quan tâm đến đám đông.

Nhìn, nghe được một lúc, cũng chẳng có gì đặc biệt, quẩn quanh chỉ là chuyện cá nhân và chút thế sự rỗng tuếch, tôi bắt đầu thấy chán với không gian này. Tôi quay đi. Bỗng có một bàn tay nắm lấy tay tôi níu lại. Tôi hơi sững người vì vẫn đang nghĩ mình là bóng ma, không ai nhìn thấy. Vậy nhưng, như cô nàng lọ lem đến giờ đã điểm, tôi chẳng dư thừa chút thời gian nào quay lại nhìn. Bước thêm vài bước nữa, bàn tay kia lúc đầu níu chặt, sau lơi dần. Tôi nhẹ nhõm bước đi, chẳng để lại đằng sau dấu giầy nào hay chút vấn vương gì, ngoài những thanh âm xì xào vô nghĩa…

Tôi tỉnh dậy, ngáp một cái thật dài, sảng khoái vươn người mở toang cửa sổ đón ánh nắng buổi sáng chói lòa.

Không quên giấc mơ vừa qua, tôi nhớ tới những người muôn năm cũ ấy. Họ có thể thay nhau phân trần và nhận với nhau rằng họ không thay đổi. Nhưng thật không cần thiết chút nào! Với tôi, đúng là họ cũ rích và chẳng có gì thay đổi cả! Chỉ có tôi là đổi thay! Tôi đổi thay đến nỗi tôi không còn thấy được phần tinh túy nhất của họ như trước đây nữa.

Những người muôn năm cũ

Hồn ở đâu bây giờ…

P.S. Kể từ giờ, tôi bỏ câu mở đầu quen thuộc “Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình”. Bởi bây giờ, với tôi, cả 3 việc đó đều chẳng còn quan trọng là cái nào hơn cái nào nữa. Tôi cũng không đóng vai người kể chuyện nữa. Tôi viết cho tôi, viết cho cảm xúc tôi. Vậy thôi!

Và như thường lệ, chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Chuyện đàn bà

funny-women-cartoon-pictures

Lục lại trong đống bài viết, tôi tìm được bài này. Đã viết cách đây khoảng nửa năm, vậy mà tôi quên bẵng…

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ những giọt nước mắt…

Tôi vắt nước mắt để viết về những người đàn bà của đời tôi…

Họ là những người vô tình bước vào cuộc đời tôi…

Có những người gọi tôi đến chỉ để thấy tôi cười, để nhớ về một thời trẻ trung vô tư lự…

Có những người gọi tôi đến chỉ để thấy họ cười, nghe họ kể chuyện… Chuyện buồn, chuyện vui, thậm chí là chuyện cực kì vui, đến nỗi tôi quặn lòng vì biết đó chỉ là sự thêu dệt… Tôi mỉm cười cổ vũ câu chuyện của họ, miễn là họ vui…

Có những người gọi tôi đến chỉ để khóc… Tôi đã chứng kiến biết bao giọt nước mắt, trong số đó, có những giọt nước mắt tôi không thể hiểu nổi và có lẽ không bao giờ hiểu… Chỉ cần biết nước mắt rơi xuống là nỗi buồn cũng vơi đi một chút…

Và trong những nỗi buồn, những niềm thương, những đớn đau, những khát khao ấy, tôi thấy chính tôi… Có lẽ vì tôi cũng mang thân phận yếu đuối như những người đàn bà ấy…

Phụ nữ sinh ra đã khổ, kiểu gì cũng sẽ khổ… Một vị cao tăng sẽ không chúc một người phụ nữ những điều mà ai cũng nghe nhan nhản, mà sẽ chúc một câu rất đỗi nghẹn lòng “Chúc cô kiếp này tu tốt để kiếp sau được làm đàn ông…”

Ở đâu đó, một lúc nào đó, trong lúc họ cô đơn nhất hay đớn đau nhất, chỉ mong họ biết rằng tôi yêu họ đến thế nào, yêu đủ đầy, yêu hơn cả những người đàn ông khác…

Tôi yêu những người đàn bà của đời tôi…

Ở thời điểm hiện tại, sau nửa năm viết bài này…

Cho đến bây giờ, có những người đàn bà vẫn còn ở bên tôi, có những người thì không. Hóa ra, có những người không yêu tôi như tôi yêu họ. Họ bên tôi nhưng trong lòng lại hờn ghen. Trong tình yêu có chỗ cho sự ghen tuông, nhưng không có chỗ cho sự ghen tị. Đó là lý do tôi lặng lẽ rời xa họ, chẳng buồn nói một lời nào.

Điều duy nhất tôi còn có thể làm cho những người đàn bà đã từng ở bên tôi, là sẽ mang những bí mật mà họ kể cho tôi xuống dưới mồ. Ngay cả khi đó còn chẳng phải là những bí mật!

Đàn bà là vậy! Không có gì quá ngạc nhiên!

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Trần Lập

Tôi viết về anh vì đơn giản tôi chợt nhớ đến anh… Tôi nhớ một Trần Lập với đúng họ tên đầy đủ trong Chứng minh thư nhân dân – Trần Quyết Lập – phong Trần, Quyết đoán và Lập dị…

Lần đầu tiên tôi gặp anh trong một quán café vì lý do rất tình cờ. Anh giản dị ngồi cạnh ly café đắng, đưa cho tôi chiếc đĩa CD và nói :

– Quả nhiên, anh đã gặp em và hoàn thành nhiệm vụ!

Trần Lập là một trong những người kể chuyện hay ho và độc đáo nhất. Bởi anh có thể kể chuyện bằng âm nhạc, bằng giọng hát và bằng từ “Quả nhiên”. Tôi chưa thấy ai dùng từ đó thú vị như anh! Thậm chí tôi còn chẳng cần biết anh dùng từ đó có hợp ngữ văn ngữ cảnh hay không. Miễn sao Trần Lập nói “Quả nhiên” tức là “Quả nhiên”! Và nghe ai đó nói “Quả nhiên” thì đích thị là Trần Lập!

Anh nổi tiếng. Quả nhiên, anh phải nổi tiếng! Mồm anh to như thế, giọng anh khoẻ như thế, ngoại hình anh bắt mắt như thế, hình xăm anh lồ lộ như thế! Làm gì có ai không biết đến anh cơ chứ? Nếu có ai không biết anh thật, thì đích thị là người bị khuyết tật về tai hoặc mắt rồi!

…Nếu những đắm say vội vã trong âm nhạc mà Trần Lập đã từng trao người nghe để rồi lãng quên, nhưng năm tháng trôi để lòng nhiều người vẫn mang bao vết thương khắc sâu, vì họ đã trót yêu âm nhạc và nhiệt huyết của Trần Lập cùng với ban nhạc Bức Tường…

…Ngày hôm qua của Bức Tường như trong giấc mơ, bao xa cách chỉ như một chớp mắt, những bài ca ngọt ngào tìm quá khứ, vẫn chưa vơi trên đôi bờ môi Trần Lập…

…Từ một Con Số Không, Bức Tường đã cùng trèo lên đỉnh núi cao vời vợi để khắc tên mình trên đời, dù vẫn biết gian nan đang chờ đón, một trái tim của Trần Lập vẫn âm thầm bước đi hướng tới muôn vì sao…

…Và cho dù có thế nào thì ngày đó sẽ không xa xôi và tất cả chúng ta đều là người chiến thắng, đường đến những ngày vinh quang không còn xa dù khó khăn vẫn còn…

Năm tháng đi qua, danh tiếng còn đọng lại…

Thời Trần Lập trở lại “hót” không phải là vì MV đầu tiên mang tên “Hoa Ban Trắng” của Bức Tường ra đời, mà là cái thời Dờ Voi nhảy chồm chồm và ầm ầm trên tivi, báo mạng. Anh ngủ dậy với hàng trăm cuộc gọi nhỡ. Một câu anh thở ra trên Facebook là nhận cả hàng nghìn lượt like, hàng trăm lượt comment.

Tóm lại anh là người nổi tiếng, bận rộn, một Rốc Kơ chẳng cần phải quan tâm đến ai hay cái quái gì. Thế nhưng, anh là người hiếm hoi trong giới Sâu Bít biết quan tâm đến gia đình, bạn bè, và tất cả những ai mà anh muốn quan tâm.

Nếu anh biết bất kì ai trong số những người mà anh quan tâm bị ốm, chắc chắn dù bận rộn thế nào, anh vẫn nhất định nhắn tin hỏi thăm…

Anh không nói nhiều vào những lúc người ta muốn anh nói nhiều, anh hành động vào những lúc người ta đề nghị anh ngồi im, và anh nói như chưa bao giờ được nói vào những lúc người ta tưởng anh im lặng…

Anh có thể phát ngôn “Việc chó gì phải ga lăng” trong khi vẫn ngồi cặm cụi bóc từng con sò huyết cho một cô gái đã chân ngắn, niềng răng lại còn hay nói đểu anh…

Anh có thể bù đầu vì công việc nhưng vẫn rủ rê bạn bè đi nhậu lòng lợn vỉa hè và chém gió thành bão…

Anh được mệnh danh là Người Bão với đôi Mắt Đen không là cao xa không thật gần, nhưng chứa chan… sự giản dị và bình thường đến bất ngờ!

Ấy thế mà vào thời điểm anh nổi tiếng nhất, bận rộn nhất, không phải vì những dự án âm nhạc với tư cách là thủ lĩnh của ban nhạc rock đình đám, không phải bởi giọng hát cứ thế đi xuyên qua cả trái tim người nghe, mà vì anh chỉ là một kẻ Chăn Voi (HLV của The Voice) như anh tự nhận… Chính thời điểm đó, và với một người đặc biệt mạnh mẽ như Trần Lập, thật lạ, tôi lại có cảm giác rằng anh đang đánh mất chính mình…

Có thể tôi lầm, có thể chỉ mình tôi nghĩ vậy, vì đang có hàng triệu người yêu mến anh và có thể con số ấy vẫn còn tăng lên…

Tôi mừng cho anh, và chúc anh thành công hơn nữa, bất kể là thành công cái gì!

Với tôi, chỉ mong một ngày nào đó lại nhìn thấy anh giản dị ngồi cạnh ly café đắng, và tôi mới là người thốt lên từ “Quả nhiên” …

–       Quả nhiên, Trần Lập vẫn là Trần Lập!

Và tôi tin sẽ có ngày như thế!

P.S. Bởi vì tôi luôn tin vào con người, mặc dù vẫn biết là con người chẳng đáng tin tẹo nào!

Bonus: Tôi viết những dòng trên cách đây vài tuần, nhưng tôi chưa đăng vì muốn kiểm chứng lại những cảm nhận của mình. Bây giờ, sau xì căng đan gì đó của Dờ Voi,  thì ít nhất là cảm nhận của tôi có chút đúng…

Thế nhưng, ở lần nói chuyện gần đây nhất, sau những lời chia sẻ thẳng thắn, anh bảo với tôi rằng “Đến em còn hiểu sai anh, bảo sao báo chí bây giờ cứ loạn xới cả lên…” 

Thật lạ, lúc đó tôi lại có một cảm giác mới…

Anh sẽ trở lại là chính mình, sớm thôi! 

Khi có bão, đại bàng mới sải cánh và bay vút lên cao… 

Huỳnh Phúc Điền

Tôi viết về anh vì hôm nay tôi có ngó qua sân khấu của Hoa Hậu VN không có gì đặc sắc, tôi chợt nhớ đến một đạo diễn tài năng của những sân khấu lớn…

Tôi viết về anh vì dạo này tôi bị ám ảnh bởi cái chết…

Tôi rất sợ chết, nhưng tôi không sợ người chết. Tôi đã thấy nhiều người chết, từ già cả đến trẻ nhỏ chỉ vài tháng tuổi, kể cả thân quen hay không, và chết theo những cách khác nhau. Tôi đã từng lật chiếu nhìn một cái xác chết đuối để nhận dạng. Tôi đã từng thấy người ta cạo đầu xác chết, quấn vải rồi quăng lên xe đẩy trước khi cho vào quan tài. Tôi đã từng thấy rất nhiều máu và cả óc người văng ra trong một vụ tai nạn giao thông. Tôi đã từng thấy thịt róc khỏi xương, răng rơi khỏi đầu lâu trong lúc bốc mộ.

Thế nhưng, tôi chưa dự đám tang Huỳnh Phúc Điền, chưa nhìn thấy anh nhắm mắt, nên tôi không có cảm giác là anh đã về thế giới bên kia.

Đã lâu lắm rồi, hầu như tôi chẳng còn nhớ gì về anh, ngoài nụ cười như mùa thu tỏa nắng và vai trò đạo diễn xuất sắc của anh trong những chương trình lớn như Làn sóng xanh, Duyên dáng VN… Có lẽ từ khi biết anh đến giờ, tôi chưa thấy có đạo diễn sân khấu nào ở VN được như anh, bằng chứng là anh đã nhận được giải Mai Vàng trong nhiều năm liền. Một vài đạo diễn sân khấu bây giờ được coi là tài năng lại có lối hành xử kém khiêm nhường và kém tinh tế, kì dị và phô trương.

Tôi may mắn quen anh từ năm 2007, chưa kịp biết nhau nhiều thì 2009 anh đã ra đi…

Lần cuối cùng tôi gặp anh ở một quán café trên đường Láng Hạ nhân dịp anh ra Hà Nội làm show cho Mỹ Tâm. Anh miên man kể chuyện công việc và cuộc sống nóng nực bận rộn ở Sài Gòn. Còn tôi, lúc đó là một cô sinh viên năm ba, ngồi kể chuyện bực mình về một người mà tôi căm ghét và mong cho người đó chết đi. Anh cười phá lên, chê tôi trẻ người non dạ. Anh bảo rằng chẳng có ai đáng chết cả, cho dù người ta có làm gì xấu với mình, thì cũng không được mong cho người ta chết. Và rồi anh chia sẻ những quan niệm sống của một người bạn, một người anh.

Sau đó, tôi chở anh bằng xe máy đến một quán nhậu ở Giảng Võ rồi chia tay anh. Anh hồ hởi chào tôi vẫn với nụ cười tươi rói : “Em về nhé! Lâu anh không gặp hội này nên phải nhậu hết mình! Hehe!”…

Vài tháng sau, tôi nghe tin anh bị ung thư gan… Vài tháng sau, tôi thấy trên báo có ảnh gia đình đưa anh sang nước ngoài chữa bệnh. Anh gầy, hốc hác, trông rất khác, chỉ trừ nụ cười vẫn còn nguyên vẹn… Không lâu sau, anh ra đi…

Cuộc đời là thế đấy! Hóa ra bài học cuối cùng mà anh dạy tôi lại là về cái chết. Đã là người, không ai  đáng chết cả! Ôi, huống chi là một đạo diễn tài năng như anh!

Một trong những nỗi sợ của Huỳnh Phúc Điền không phải là chết, mà là đi xe máy. Vậy mà lần cuối cùng tôi chở anh bằng xe máy đó, anh thở phào. Trong quãng đường ngắn ngủi, anh vượt qua nỗi sợ đi xe máy. Thế nhưng trong cuộc đời ngắn ngủi của anh, anh đã không thể vượt qua số phận… 39 tuổi… anh để lại quá nhiều việc còn dang dở…

Thi thoảng tôi vẫn gặp một vài người bạn của anh, người trong nghề vẫn tiếc thương và nhắc đến anh như một tượng đài mà đến giờ vẫn khó có ai vượt qua được…

Chưa bao giờ tôi có dịp thắp một nén hương cho Huỳnh Phúc Điền. Nhưng tôi hy vọng là anh biết tôi cũng tiếc thương anh…

Tôi tiếc thương một đạo diễn sân khấu tài năng và có nụ cười đẹp nhất VN.

Tôi tin là dù ở suối vàng anh cũng vẫn cười đẹp như thế!

P.S. Bởi vì tôi luôn tin vào con người, mặc dù vẫn biết là con người chẳng đáng tin tẹo nào!

Lê Hoàng

Tôi viết về ông vì chợt thấy ông trên tivi trong chương trình “Chuyện đêm muộn” với vai trò MC trò chuyện với một nhân vật khách mời về một chủ đề nóng hổi nào đó của xã hội. Thế nhưng, hỡi ôi, chương trình đó đúng là đã chọn giờ phát sóng rất chuẩn, khi dễ đưa khán giả vào giấc ngủ mà quên không tắt tivi.

Tôi bỗng giật mình, đạo diễn Lê Hoàng mà tôi biết giờ đã hết thời rồi sao?

Tôi nhớ cái thưở nào phim của Lê Hoàng “làm mưa làm gió” còn hơn cả Thủy Tinh oánh Sơn Tinh, ở khắp các rạp trên cả nước, đánh bại hàng loạt phim nước ngoài. Nào là Gái Nhảy, Những cô gái chân dài, Chuông reo là bắn, … Phim nào cũng hót hòn họt như nắng Sài Gòn. Cho đến bộ phim có cái tên siêu hót “Thủ Tướng” làm tôi thích thú nhất, chờ đón nhất thì lại tịt ngóm. Tôi mang nỗi canh cánh trong lòng, nhất quyết sẽ tìm cho ra câu trả lời tại sao bộ phim này lại không được trình chiếu. Thật may mắn cho tôi! Tôi có dịp gặp lại ông trong một bữa tối ở Sài Gòn. Tôi đem nỗi niềm ra hỏi. Tôi tưởng sẽ nhận được câu trả lời mang tính chính trị sâu sắc nào đó và tôi sẽ mắt tròn mắt dẹt, khoái chí nghe ông “chửi”… một cơ số bọn nào đấy! Nhưng tôi ảo mộng quá! Kết quả là tôi chỉ đạt được một phần sự tưởng tượng khi nghe câu trả lời kém phần sâu sắc hơn :

– Ôi dào, hồi bấm máy thì chưa có luật đội mũ bảo hiểm, giờ ra luật rồi, chả lẽ Hoàng phải quay lại cả phim, nên thôi, giải tán!

Ôhô, thật thú vị! Tôi thích cách ông nói chuyện xưng tên. Tôi chưa thấy ai xưng tên nghe vừa “đĩ” lại vừa duyên như ông. Thêm nữa, cũng bởi tôi chẳng biết nên gọi ông là gì, anh thì hơi lố mà chú bác lại càng…lố hơn. Thế nên, tôi gọi Hoàng!

Lần đầu tiên, tôi gặp ông trong một cuộc thi truyền hình dài tập mà ông làm giám khảo duy nhất từ đầu đến cuối. Lúc đó tôi còn quá non nớt và bỡ ngỡ. Tôi được ông chú ý vì tính bướng bỉnh, hay bật giám khảo tanh tách. Hầu như lần nào ông cũng phải gọi riêng tôi ra một góc giải thích lằng sờ nhằng rồi thốt lên “Trời ơi, đừng cãi Hoàng!” Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ như in cả trường độ, cao độ và ngữ điệu khi ông nói câu đó! Đúng là chẳng thể cãi nổi Lê Hoàng!

Trời phú cho ông sự uyên bác quyết đoán của một người đàn ông, và sự lọc lõi tinh ranh của một mụ đàn bà. Ông là người duy nhất mà tôi tin là cái gì ông cũng biết. Mặc dù, nhìn ông ban đầu, tôi không tin lắm về sự thực dụng và khả năng kiếm tiền rất đỗi thị trường của ông. Nhưng quả đúng vậy! Đạo diễn toàn phim hót gơn, giám khảo toàn show bán đầy quảng cáo, rồi lại còn viết lách hộ cái bà Lê Thị Liên Hoan tóc ngắn mắt lim dim ở bìa mấy cuốn sách đã mỏng lại còn toàn hơn 50 khìn đắt lòi và thậm chí làm cả MC chém cả gió lẫn người, vân vân… Ri rỉ rì ri cái gì ra được tiền là ông làm được hết. Ông bảo rằng ông ghét những gì không làm ra tiền, và ông chả hiểu người ta viết lách trên mạng để làm gì vì không ra được đồng nào (hóa ra là ông đang chửi tôi).  Ông gọi đó là bọn Thần Kinh!?! Ông viết kịch bản, viết sách, báo kiếm được bộn tiền. Ông bảo tính ra một chữ ông viết, rẻ nhất cũng đáng giá 3.000 VND. Ông viết tên tôi và đòi tôi 12.000 VND… Tôi bảo có ông mới thần kinh! Mà thật, thần kinh như ông thì tôi cũng mơ ước! Kinh như thần!!!

Qua bài báo ông viết gần đây về mấy cô nàng ngốc nhưng toàn đồ hiệu trên người, tôi cũng chẳng tin Lê Hoàng dùng đồ hiệu. Bởi lẽ, trông ông rất giản dị, cái sự giản dị mà dù ông có khoác trên mình áo Đô Chề hay đeo đồng hồ Rô Lếch thì tôi vẫn thấy ông …giống Bác Hồ, đặc biệt ở đôi dép xăng đan. Tôi chưa bao giờ thấy Lê Hoàng đi giầy, mặc dù ngón chân ông chẳng đẹp đẽ gì… Tôi bỗng hiểu vì sao ông rời Hà Nội lạnh giá vô Sài Gòn nóng bức. Có thể đơn giản vì ông thích xỏ xăng đan nhẹ nhàng mát mẻ chứ không khoái đi một đôi giầy bọc tất bí bách. Có lẽ cũng bởi ông yêu SG hơn HN nên ông thích lôi người HN vào SG sống. Nhiều người nghe theo ông, trong đó suýt có tôi! Ông là người đầu tiên vẽ cho tôi một lược đồ cho bản kế hoạch Nam Tiến mà tôi chỉ biết ngồi há hốc mồm nghe…

– Trời ơi, nhan sắc và học vấn của T. sẽ bị mục ruỗng ở cái đất đó mất! Mặc dù giờ T. có van xin thì Hoàng cũng không thể cho T. đóng phim của Hoàng được vì chân T. ngắn lắm, lại 8x già quá, trong khi bây giờ Hoàng chỉ casting 9x chân dài thôi! Thế nhưng, T. có thể làm việc khác ở đây. Trước hết, T. phải về chôm ngay sổ đỏ bán nhà đi, được 6 tỷ, dắt bố mẹ vào SG sống vui sống khỏe, bỏ 3 tỷ mua cái nhà nho nhỏ hoặc chung cư, 3 tỷ gửi tiết kiệm, hàng tháng rút mấy chục ra đưa bố mẹ đi du lịch. Vào SG kiếm đại gia cũng dễ hơn, mà bọn đại gia SG dễ lừa hơn bọn HN, không tin thì T. thử lừa Hoàng mà xem…

Nghe đến đây, tôi giật mình tỉnh cơn mộng. Bởi tôi được biết người duy nhất lừa được Lê Hoàng tính cho đến thời điểm này chính là vợ ông. Còn lại, chỉ có ông đi lừa người khác, chứ đố ai dám lừa nổi ông! Ông tự nhận là người may mắn vì được vợ lừa, nhờ đó mà ông có một gia đình hạnh phúc. Hạnh phúc đến nỗi, là đàn ông trong gia đình nhưng ông không nề hà khi được vợ con nhờ vả và luôn sẵn sàng đi mua từng cuộn giấy vệ sinh, thậm chí là cả băng vệ sinh… Ông bảo như thế mới là đàn ông hạnh phúc. Thật tuyệt! Ước gì chồng tôi sau này được như Lê Hoàng…

Có người thi thoảng vẫn hỏi tôi : “Này cái ông đạo diễn Lê Hoàng có… pê đê không nhỉ?” Tôi phá lên cười : )))))))))

Tôi tin, ngoài cái miệng ra, thì tất cả những gì còn lại của Lê Hoàng là đàn ông thực thụ.

Và với tôi, Lê Hoàng không bao giờ hết thời, chỉ có thời không theo nổi Lê Hoàng thôi!

P.S. Bởi vì tôi luôn tin vào con người, mặc dù vẫn biết là con người chẳng đáng tin tẹo nào!

Tưởng nhớ bạn Nhảm Nhí

Tôi giật mình nhớ ra hôm nay là ngày sinh nhật Bác, và cách đây 2 năm, tôi đã có một ngày đáng nhớ cùng một người bạn…

Bạn tôi tên là Nhảm Nhí. Đó là cái tên dễ thương tôi gọi bạn. Đơn giản bởi vì bạn thích nói chuyện nhảm nhí, và luôn có xu hướng nhảm nhí hóa cả những chuyện nghiêm trọng nhất. Điều thú vị hơn cả, đó lại không phải là tính cách thực của bạn. Tôi may mắn được chứng kiến cả sự nghiêm túc lẫn nhảm nhí của bạn.

Chúng tôi nói đủ thứ chuyện nhảm nhí, chuyện trên trời dưới biển, chuyện ngoài vũ trụ và xa hơn cả vũ trụ… Thậm chí cả triết học. Bạn tặng tôi cuốn sách “Thế giới của Sophie” và gọi tôi là Sophie…

Cứ như thế, bạn Nhảm Nhí và bạn Sophie hầu như chẳng có việc gì ngoài việc ngồi bên nhau và cười bất tận… Chỉ thế thôi mà giờ cũng không được nữa rồi…

Cách đây không lâu, bạn Nhảm Nhí của tôi đã chết rồi… Tôi chẳng còn nhớ điều gì về bạn, ngoại trừ một đôi mắt rất đẹp…

…2 năm trước, vào ngày này, chúng tôi ngồi café chém gió và sáng tác ra một truyện cười thú vị. Post lại truyện cười này để tưởng nhớ bạn Nhảm Nhí của tôi…

………………………

_Bác nào?_

Trong quán nước chật ních người, X. ngồi một mình nhấc điện thoại liên tục 3,4 cú, nói chuyện oang oang:

-… Ơ kìa, cô nghĩ anh là ai, vài tỷ anh k làm đâu!…Ôi zào, em đã bảo rồi, giám đốc đó thì giải quyết được gì, lên hẳn Tổng cơ, chị ạ!…Chuyện đó chú phải để anh!Anh quen Bộ trưởng mà…

Cả quán ngồi nghe X. nói chuyện mà cứ giật mình thon thót.

Bàn bên cạnh có 2 người bạn Y. và Z. đang ngồi, chuông kêu, Y. nhấc máy điện thoại:

-Dạ vâng, bác Triết ạ!…Tối qua nhà bác chơi ạ!…Dạ vâng, quý hoá quá!…

Z. hỏi nhỏ:

-Bác Triết nào thế?

-Bác Triết Chủ tịch nước chứ bác nào!

Chuông lại kêu, Y lại nhấc máy:

-Ôi dạ bác Dũng ạ!…Vâng đấy, ngày mai em cũng định qua chỗ bác bàn chuyện!…

Z. lại tròn xoe mắt hỏi:

-Bác Dũng nào thế?

-Bác Dũng Thủ tướng chứ bác nào!

Chuông lại kêu tiếp, Y vênh mặt nhấc máy tiếp:

-Dạ bác Giáp ạ!…Sức khoẻ bác vẫn tốt chứ ạ? Cháu định lát xong việc vào thăm bác ạ!…

Z. lại ngơ ngác:

-Bác Giáp nào thế?

-Bác Giáp Đại tướng chứ bác nào!

Cả quán toát mồ hôi hột, gần như nhảy dựng lên khi lại nghe tiếng chuông của Y. kêu, Y. lần này hí hửng ra mặt:

-Ôi dạ, Bác Hồ ạ! Chúc mừng sinh nhật Bác ạ!…

Z. chưa kịp mở mồm hỏi thì đã thấy cả quán xông vào oánh Y. vì cái tội “chém gió thành bão”…

P.S. Thắp cho bạn Nhảm Nhí một nén nhang trong tâm hồn…

Chúc bạn Nhảm Nhí của tôi ngủ ngon… R.I.P…