Hà Nội và anh

Hà Nội, thời buổi cơm áo gạo tiền, người ta chỉ tập trung vào những câu chuyện lăn lộn, luồn lách, lật lọng… chẳng ai buồn viết một lá thư…

Cô kì lạ! Cô không như vậy! Cô sợ đánh rơi mất cảm xúc, cô vẫn dành thời gian để viết thư, không phải thư tay, mà bằng soạn thảo văn bản, cho dù có những bức thư chẳng bao giờ được gửi đi… Giờ đây vẫn thế! Vẫn cái tâm trạng xáo trộn xốn xang ấy… Vẫn không thể bấm nút Send… Cô định cứ lưu vậy trong một folder, một lúc nào đó sẽ đủ can đảm để gửi đi. Một thời điểm nào đó, nhưng có lẽ thời điểm đó không xảy ra… Mới đây trong một ngày đông đầy tâm trạng, dọn dẹp máy tính, dọn dẹp ký ức, cô đã đọc lại tất cả những dòng thư ấy… Ôi những cảm xúc không thể thốt lên lời, không thể nói ra, những kỷ niệm được chôn giấu, gói ghém kỹ càng như sợ vỡ vụn… Và cô đã quyết định nhấn Delete cho một tập thư. Để không phải nhớ, cũng chẳng cần quên. Chỉ xin giữ lại một bức thư duy nhất, được viết vào một thời điểm đặc biệt. Thôi thì gửi gió cuốn đi vậy…

Hà Nội, một ngày gió năm 201X…

Thu rất thật thu là khi chớm đông sang

Em rất thật em là lúc em hoang mang lựa chọn

Anh rất thật anh là lúc anh biết ra đi nhẹ gọn

Để bớt cho đời một chút gió lao xao

Và tránh cho em bớt một lời chào…

Em ngốc nghếch hỏi thơ anh hay thơ ai mà tặng em thế! Ôi ngốc thật! Làm sao em có thể biết được vào thời điểm đó là bài hát mới nhất được phổ nhạc bởi nhạc sĩ Phú Quang – người nhạc sĩ yêu Hà Nội đắm say. Khi ấy em còn đang tung tăng một mình trên những cung đường cách Hà Nội nửa vòng Trái Đất. Lúc ấy đang là mùa thu, và em nhớ Hà Nội da diết. Và cũng đúng lúc ấy em nhận được thư anh hỏi thăm, rồi em bỗng nhớ anh quá, viết mấy dòng thơ thẩn tặng anh… 

Nhớ Hà Nội nhớ từng góc phố 

Chạm mùa thu bóng nắng lô nhô 

Nhớ bàn tay anh khe khẽ ấm

Chạm tay em, tim bỗng mọc mầm… 

Đến từng này tuổi yêu rồi mà sao em vẫn còn ngô nghê thế! Khi chỉ mới đây thôi mới phát hiện ra một thứ tình yêu tên là vô vọng. Vô vọng nghĩa là không có hy vọng. Em cứ tưởng rằng bản thân tình yêu chính là hy vọng, là những đẹp đẽ ở phía trước. Và vô vọng, với em là cảm giác bất lực, là không thể kiểm soát được cảm xúc của mình. Còn anh lại bảo không vô vọng đâu! Chắc bởi anh là người luôn có giải pháp cho mọi vấn đề. Nhưng em thì không! Em không nhìn thấy chúng ta có thể cùng đi chung một con đường. Tư duy, lý trí, thói quen và cả cuộc sống của chúng ta quá khác nhau. Trớ trêu thay chỉ có cảm xúc là giống nhau… Đáng lẽ chúng ta phải là hai đường thẳng song song, vậy mà không hiểu sao số phận hay duyên nợ lại buộc hai đường thẳng ấy cắt nhau tại một điểm, duy nhất một điểm! 

Anh kì lạ, anh như một dị nhân xuất hiện trong cuộc đời em. Anh bảo trước sau gì anh cũng sẽ gặp được em. Và đúng thế thật! Anh sẽ luôn quan tâm đến em, cho đến khi nào em bảo anh đừng quan tâm nữa, hoặc cho đến khi nào anh thấy em bình yên và hạnh phúc! Anh nắm tay em chặt, anh ôm em khiến em không thở được. Anh ở bên em lúc em cần và ngoài những lúc anh ở bên em… Em từng nghĩ hoặc tưởng rằng em là đứa hay cười nhất thế gian, vậy mà hóa ra anh còn cười nhiều hơn em. Trông anh lúc nào cũng tươi mới, cũng tràn đầy năng lượng, cười nói sang sảng, quan tâm, khéo léo, kiên nhẫn, nhẹ nhàng, ân cần. Anh không biết là em học được ở anh nhiều thế nào đâu. Cũng chính vì học được ở anh nhiều quá, lại thành ra hiểu anh biết nhường nào. Lỡ hiểu rằng đằng sau những nụ cười ấy là cả một bầu trời tâm tư… 

Lẽ thường, người ta cứ hay tin vào số phận, vào duyên nợ. Cũng phải! Nhưng tự trả tự buông thì hết duyên hết nợ thôi. Còn số phận chỉ đơn giản là những con số, những ngày tháng năm, những thân phận nổi trôi theo dòng thời gian, dòng đời và rồi chỉ còn lại dòng ký ức… Nhưng ít ra ký ức vẫn còn rõ ràng hơn tương lai phía trước…

Nếu anh xuất hiện trong đời em kì lạ như thế, thì anh cũng sẽ ra đi một cách kì lạ thôi. Và biết đâu đấy, những câu hát kia của nhạc sĩ Phú Quang là thật, anh ra đi để tránh cho em bớt một lời chào… Hoặc ở một diễn biến khác, chúng lại thật với em, rằng em mới là người ra đi. Nhẹ gọn. Để tránh cho anh bớt một lời chào. Còn đời thì gió vẫn mãi lao xao… 

Một lần nữa em lại ra đi… Lần này có lẽ là đi thật, không nói với anh lời nào… Anh từng bảo đi đâu thì đi nhớ phải về đấy! Ừ thì người ta thường đi thật xa để trở về thôi mà… 

Nhưng biết đâu đấy anh à, có một lúc nào đó, em có thể sẽ đi mãi, không bao giờ trở về trong vòng tay anh nữa đâu anh! Lúc ấy là lúc nào, em chưa biết, chỉ biết là em vẫn cứ phải đi… Đi để được là chính em! 

Cảm ơn anh – lời cảm ơn mà em có nói đến hàng trăm ngàn lần cũng không đủ. Cảm ơn anh đã giúp em trưởng thành! Mà trưởng thành ở góc độ nào đó nghĩa là anh sẽ chẳng bao giờ biết hết những suy nghĩ của em, cũng như em đã từng không thể đọc hết suy nghĩ trong anh… 

Phải không anh? Người điên không biết nhớ và người say không biết buồn…

Đã rất lâu rồi em không say… Em không thể say được nữa, hay chẳng có ai làm em say nổi…

Đông rất thật đông là lúc gió hanh hao 

Anh rất thật anh là lúc anh ngồi trong im lặng  

Em rất thật em là lúc em cứ một mình rong ruổi 

Để bớt cho đời một chút ồn ào 

Và tránh cho anh bớt mối tương tư… 

Chào nhé! Hà Nội và anh! 

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

P.P.S. Xin tỏ lòng thương mến tiễn biệt nhạc sĩ Phú Quang – một trái tim yêu Hà Nội… 

2 bình luận về “Hà Nội và anh

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s