Sự Tử Tế

“Chưa được ai đối xử tử tế bao giờ à?” 

Tôi lỡ nói thẳng với bạn mình như vậy, khi bạn quá khắc nghiệt với cuộc sống này, bạn quá phán xét, quá nghi kỵ những con người kia… Thật vậy, chỉ những người không nhận được những điều tử tế, những năng lượng tích cực, mới có thể đủ thời gian để nghi ngờ đến thế, nặng nề đến thế… 

Tôi luôn cảm thấy mình may mắn. Nhất là trong những khoảnh khắc, quãng thời gian khó khăn của cuộc đời, có bàn tay giúp đỡ mình, hay đơn giản chỉ là những cử chỉ, hành động dù nhỏ nhưng rất có ý nghĩa với tôi. Có lẽ vì tôi là người biết trân trọng. Trân trọng con người, trân trọng sự vật, sự việc, trân trọng tất cả những thứ tồn tại xung quanh chúng ta. 

Hai năm trước, tôi đến Seattle thăm bạn và ở lại vài tuần. Quãng thời gian không nhiều nhưng đủ để tôi cảm nhận một thành phố cảng đẹp đẽ và yên bình như bao thành phố của nước Mỹ. Tôi có thể tự mình đi du ngoạn đây đó hoặc cuối tuần các bạn tôi mới được nghỉ để lái xe chở tôi đi thăm thú. Ngày thường họ đi làm từ sớm, còn tôi sẽ dậy, tự pha cho mình một cốc cafe mang ra sân sau ngồi. Đó là khoảng thời gian ưa thích nhất trong ngày của tôi. Hít hà thứ không khí trong lành, không ô nhiễm như Hà Nội, ngắm mấy bụi cây hoa lá cành và lắng nghe vài cô chim, chú sóc tíu tít buôn chuyện…

Sáng hôm ấy, tôi thấy cô hàng xóm ra làm vườn. Tôi đã gặp cô cùng chồng ở ngay trước cửa trong ngày đầu tiên các bạn tôi đón tôi từ sân bay về đây. Chúng tôi có chào hỏi xã giao chốc lát, có ấn tượng ban đầu tốt về nhau. Đôi vợ chồng người Mỹ trắng này có vẻ rất nice, thân thiện. Ấn tượng ban đầu luôn là điều rất quan trọng trong bất kỳ một mối quan hệ nào. Nó có thể tốt, có thể xấu, và có thể không phải là tất cả, nhưng cái cảm giác “feel comfortable” or “something not” – thấy thoải mái hoặc có cái gì đó không ổn – sẽ là thứ mà bạn cần phải nhớ về ấn tượng ban đầu, cực kỳ hữu ích cho tương lai, hay bất cứ khi nào bạn muốn nhìn nhận lại một mối quan hệ. Cô hàng xóm thấy tôi say Hi, chúng tôi tiến về phía hàng rào và bắt đầu trò chuyện… Thực ra lúc ấy tôi còn đang suy nghĩ về những dự định tiếp theo trong chuyến đi 2 tháng ở Mỹ này. Những thành phố, những bang mà tôi sẽ tới, những con người mà tôi sẽ gặp, tôi còn chưa biết nói gì với họ. Trong đầu mọi thứ còn quẩn quanh, nên những lúc ra vườn ngồi uống cafe thế này, dù là thư giãn, nhưng trí óc tôi cũng khá mông lung, suy nghĩ. Cô hàng xóm cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, mang tôi tới một cuộc trò chuyện vui vẻ. Cô hỏi tôi đã thấy quen múi giờ chưa, đã đi thăm thú được đâu chưa. Cũng chỉ là vài câu hỏi thăm từ một người xa lạ mà sao thấy ấm lòng đến thế! Nói một lát, cô bảo tôi đợi một chút nhé, đừng đi đâu, cô sẽ quay lại ngay. Tôi trở lại bàn ngồi thưởng thức tiếp ly cafe còn dang dở và đợi cô. Một lát sau thì cô mang ra lọ hoa xinh xắn này. Cô tặng tôi và bảo rằng đây là hoa cô mới cắt trong vườn nhà cô đấy, khu vườn mà cô tự tay chăm sóc mấy tháng nay…

OMG I almost cry… Trời đất ơi, hoá ra nãy giờ cô đi cắt từng cành hoa lá trong vườn rồi đem cắm vào lọ để tặng tôi. Hãy nhìn lọ hoa đẹp đẽ kia để thấy sự tinh tế và tấm lòng của người tạo ra nó thế nào! Tôi chỉ biết thốt lên : “Aww… It’s beautiful! Thank you! You’re so kind!” Cô nhoẻn miệng cười giản dị : “You’re welcome! I hope you enjoy it and your staying here.” Ôi thật là một người mến khách! Tôi hỏi thăm cô về khu vườn của cô, hẳn là việc chăm sóc cũng khá vất vả. Cô nói ngày nào cô cũng ra làm vườn, cũng chăm sóc những cây hoa này. Therapist (người điều trị tâm lý) của cô bảo rằng cô nên làm những điều cô thích, và làm vườn là một trong số đó. Nhắc đến therapist, có lẽ Việt Nam là quốc gia cần họ hơn cả, nhưng tiếc thay con người nơi đây chưa đủ hiểu và nhận thức về việc cần phải đi gặp bác sĩ tâm lý… 

Quay trở lại với cô hàng xóm tốt bụng, tôi đồ rằng có lẽ đây không phải là buổi đầu cô nhìn thấy tôi ngồi một mình ở ngoài sân sau như vậy. Và lần này cô đã quyết định làm điều gì đó cho tôi. Cô không biết rằng lọ hoa nhỏ xinh ấy có ý nghĩa với tôi thế nào, đã giúp tôi ra sao. Mọi suy nghĩ trong tôi như cánh cửa được mở toang… Chỉ có sự chân thành là chìa khoá cho mọi mối quan hệ! 

Bạn ạ, khi bạn được đối xử tử tế, bạn sẽ tử tế với người khác. Mọi thứ cứ thế lan toả… 

Rồi tôi gặp một chị bạn đã bao lâu không gặp. Thực ra tôi quen biết chị không nhiều, qua công việc, số lần tôi gặp chị chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà toàn là ở Việt Nam. Vậy mà khi biết tôi sang đây, chị nhiệt tình đến đón và chở tôi đi thăm thú thành phố. Gặp chị lại thấy không hề xa lạ, ngược lại rất thân thương và tự nhiên. Chúng tôi tíu tít nói đủ thứ chuyện trên đời, về cuộc sống của chị, của tôi và những người bạn chung. Ấy vậy mà lúc tôi nhớ nhất không phải là lúc chị đưa tôi tới Kerry Park ngắm view đẹp nhất của thành phố cảng Seattle, hay đưa tôi đi ăn quán hotpot sang chảnh nhiều thịt nhất mà tôi từng ăn, cũng không phải lúc chị dẫn tôi ra Pike Place Market dạo quanh xem người ta tung hứng cá, thăm quán cafe Starbucks đầu tiên của thế giới, rồi ngắm hoa và mua một bó peony đẹp mê hồn… mà là lúc chị đưa tôi tới quán bubble tea và để quên điện thoại ở đó. Đi một hồi mới nhớ ra, và khi chúng tôi quay lại thì chiếc điện thoại vẫn còn. May mắn là người bán hàng đã giữ lại giúp chị, dù đó là một trong những quán trà sữa popular nhất Seattle, mà đa số là khách tuổi teen. Điều tôi ấn tượng chính là cái sự đãng trí hồn nhiên đáng yêu của chị. Có một gia đình hạnh phúc bên chồng và 2 đứa con lớn rồi, vậy mà chị vẫn thế đấy! Vẫn hồn nhiên đáng yêu như thế! 

Bạn ạ, khi bạn hạnh phúc vui vẻ, bạn sẽ không quá để ý đến những điều xung quanh… 

Cuộc đời này luôn cần sự tử tế và niềm vui. Để con người được thực sự sống đúng nghĩa. Bởi nếu không thì phí lắm! Phí một kiếp người! Chỉ những con người không được yêu thương, mới hành xử kém nhân văn. Chỉ những con người không hạnh phúc, mới muốn người khác cũng như mình. Và những con người cứ nghi kỵ, cứ toan tính, lúc nào đó hãy thử soi gương, hãy thử nhìn lại bản thân mình xem! Có lẽ bạn chưa được đối xử tử tế rồi…

Thậy vậy, hãy nhìn xung quanh… Những con người tốt bụng tử tế mà đôi khi bạn nghi ngờ họ, sao mà người ta lại tốt như thế, phải vì mục đích gì đó chứ! Ồ đúng quá, cũng có thể lắm chứ! Nhưng bạn ạ, cũng có thể vì người ta chỉ muốn sống tốt và đơn giản là lan toả sự tốt đẹp đó thôi! Khi bạn nhận được điều tử tế, chắc chắn bạn sẽ muốn lan tỏa nó! Bạn được giúp đỡ, chắc chắn bạn sẽ muốn giúp đỡ người khác! Cứ thế, cứ thế… chỉ đơn giản vậy thôi! 

Khi nhận được những điều tử tế, hãy thấy biết ơn, trân trọng! Hãy thấy mình xứng đáng được như vậy. Đừng đánh mất giá trị của bản thân! Và hãy tiếp tục cho đi sự tử tế…

1 bình luận về “Sự Tử Tế

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s