Đổi Thay

Hà Nội mùa gió…

Những cơn gió mát lành của mùa thu đã thổi bay những ngột ngạt bức bối của một mùa hè tưởng chừng bất tận. Đúng là Hà Nội đẹp nhất vào thu! Chỉ tiếc rằng thu Hà Nội giờ ngắn ngủi quá! May mắn thay chắc được khoảng một tháng. Bởi vậy người ta tranh thủ thưởng thu bất cứ lúc nào! 

Chẳng biết từ bao giờ mình thích đi bộ quanh Hồ Gươm rồi lượn ra phố cổ. Sà vào chỗ này một chút, ghé chỗ kia một lát. Đôi khi đi cùng bạn, có lúc lại một mình. Mà một mình cũng thích. Đầu nghĩ nhiều việc quá, rồi tự dưng đi một hồi bỗng rỗng tuếch. Rồi tự nhủ, ô hay nghĩ làm gì chứ nhỉ, công việc tới đâu thì xử lý tới đó, còn cuộc sống thì…ừ cuộc sống mà, người tính không bằng trời tính! Vạn vật đổi thay mà mình lại chẳng chịu thay đổi, e tự mình làm khó mình! Con người ta là vậy, cũng cần phải biết thích nghi phù hợp với môi trường xung quanh. Ai mà cũng cứ khư khư giữ cái tôi bản thân thì thế giới chắc chả bao giờ tiến bộ. Nhưng con người nói chung tiến bộ hay nâng cấp đến đâu thì cũng vẫn phải giữ những nguyên tắc nhất định của bản thân. Có những thứ nên thay đổi để tốt hơn, có những thứ thì không, mãi là bất di bất dịch. 

Ăn uống sao giờ thấy cái gì cũng nhạt mồm nhạt miệng. Câu chuyện cũng vậy, đôi khi cứ phải nhấp thêm ngụm rượu hay nhâm nhi cafe rồi tặc tặc lưỡi. Chuyện vào tai này chạy sang tai kia, chẳng đọng lại chút gì! Ngẫm lại, thấy chính mình nhạt, chứ chẳng phải người ta nhạt! Đến mình còn chẳng ve vuốt nổi cảm xúc của mình thì làm gì có ai chứ! Những dòng tin nhắn đã ngắn ngủi, giờ lại càng thưa dần! Xét cho cùng, cũng chẳng ai cần ai… Đến tầm này rồi, đáng lẽ mình chẳng nên ngạc nhiên bởi bất cứ chuyện gì, nhất là chuyện ai đó đổi thay! Trước sau gì tới một lúc nào đó, người ta sẽ thay đổi thôi…

Giờ thời tiết thất thường, lệch mùa do biến đối khí hậu là vậy! Các mùa cứ cố đuổi nhau mà chẳng kịp, mùa nào cũng muộn… Thu đến đã muộn, đông còn muộn hơn… Và rồi những cơn mưa cũng đuổi nhau… Bão về… Rải dọc mạn sườn chữ S… Trong khi ấy người ta vẫn phải liên hoan mừng đại hội… Có lúc ngồi ngẫm nghĩ thấy được những luân chuyển của các quân cờ cũng ra một cái thế hay…

Hôm nọ lâu lâu mình mới lại chơi cờ vây. Biết chơi cũng được 7 năm rồi, mà thi thoảng mới có dịp chơi được, vì môn này cũng không phổ biến lắm! Có bạn mình bảo gớm chơi cờ vây làm cái gì, 7 năm rồi có vây nổi ai đâu mà đòi chơi! Mình bật cười! Uh đúng thật! Mình vẫn kém cỏi là thế! Người ta tự đến tự đi, hoặc mình cũng đi mất…  

Mình chẳng giữ nổi ai, và cũng bởi chẳng ai giữ nổi mình. Mình vẫn vậy. Nói vì vui, nói vì quan tâm, nói khi thấy cần thiết, và im lặng khi thấy vô nghĩa… Khi thấy không thay đổi được gì, hoặc khi thấy có gì đó đã đổi thay rồi… Con người mà, ngoài giác quan thứ 6 còn có thứ 7, chủ nhật, thứ 2,3,4,5… Có điều từ trước tới giờ, thông thường mình sẽ im lặng đến kiếp sau, nếu bất kì ai đó định im lặng để mình lên tiếng trước. Giờ này chỉ có gió xôn xao ầm ào ngoài kia, còn nơi đây, trái tim và khối óc của mình hoàn toàn tĩnh lặng…

Có lẽ đến một lúc nào đó mình cũng sẽ đổi thay…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

One thought on “Đổi Thay

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s