Rạn nứt

Cầm ly single malt nhấp một ngụm, cô nhìn xuống và để mắt tới những vằn vện rạn nứt dưới nền nhà. Giờ cô mới chợt nhận ra mọi thứ trong ngôi nhà này đều như cố tình làm cho không hoàn hảo. Ngay cả chiếc bàn gỗ khối này cũng vậy. Rạn nứt… Cô nhìn sang chủ nhà và định cất lời hỏi, nhưng không khí hồ hởi của nhóm người ngồi quanh bàn khiến cô rút lại lời. Cô lại mỉm cười nghe họ trò chuyện. Cho đến khi chủ nhà quay ra nói với cô mấy câu xã giao, cô mới lên tiếng. Nhưng thay vì thắc mắc về những thứ rạn nứt ở đây, cô lại bảo rằng cô thích phong cách hiện đại có phần độc lạ của ngôi nhà. Chủ nhà có vẻ muốn giải thích thêm, nhưng cô lại tiếp tục khen nhà rộng đẹp, nhất là khoảng sân vườn xanh mướt và bể bơi mát trong. Từ ngoài bước vào là cả một căn phòng trống, rồi mới dẫn tới phòng khách và phòng ăn. Mọi người nghe vậy cũng quay ra nói chuyện về ngôi nhà, rằng ở VN có cơ ngơi thế này quả thật đáng ngưỡng mộ, và đều bảo nên bày thêm đồ đạc ở căn phòng trống đó. Cô nói vu vơ rằng nếu cô là chủ nhà thì cô sẽ đặt ở đó một bàn bi-a. Ai cũng nhìn cô với con mắt kỳ lạ trong chốc lát, rồi nhanh chóng quay lại với những cuộc trò chuyện bàn luận sâu rộng và lớn lao hơn rất nhiều so với cái bàn bi-a. Còn cô, tuy tai vẫn nghe, miệng vẫn nói nhưng chẳng hiểu sao trong đầu lại chỉ nghĩ đến cái bàn bi-a…  

Cô luôn muốn có một ngôi nhà như vậy, to rộng đủ để khi mở cửa vào là thấy một cái bàn bi-a thân gỗ, mặt bàn màu xanh, trên đó đủ các viên bi sắc màu. Có lần ở Mỹ, cô định tặng món quà tân gia là một cái bàn bi-a như vậy ở ngay gần cửa chính. Nhưng sau đó gia chủ quyết định sẽ làm một playroom riêng ở basement nên cô đã từ bỏ ý định đó. Bởi tất nhiên cô không muốn phải bước xuống basement mới nhìn thấy được chiếc bàn bi-a đẹp đẽ của cô. Thực ra thứ đáng được ngắm nhìn hơn bên cạnh chiếc bàn bi-a là một tủ kính trưng bày những chiếc gậy/những cây cơ. Ngoài kỹ năng của người chơi, phải cần một cây cơ tốt, vừa tay. Mỗi người cần một cây cơ của riêng mình, thích hợp với mình nhất! Cây cơ giống như chiếc đũa thần trong thế giới phù thuỷ của Harry Potter vậy!

Quay về với hiện thực, một thời gian sau trở lại ngôi nhà rạn nứt kia, cô bất ngờ khi ở đó đã đặt một cái bàn bi-a thật! Cô không có lúc nào tiện để chuyện trò với chủ nhà về nó. Cô cũng không có lúc nào để chơi một ván. Nhưng cô thấy chiếc bàn ấy thật hợp với không gian và làm cho căn nhà bớt cảm giác rạn nứt. Chắc bởi thấy mọi người quây quần xung quanh bàn bi-a chơi đùa, cười cười nói nói rôm rả. Hoặc bởi âm thanh tanh tách vui tai của những viên bi chạm nhau… 

Đã lâu rồi cô không có nhiều thời gian chơi bi-a pool. Nhớ đến quán bi-a ở phố Hàng Bài ngày nào, cô hay lên chơi. Quán ở ngay trên bar The Face đối diện Tràng Tiền Plaza hồi đó còn chưa tân trang lại. Nhiều buổi rảnh rang không phải ngồi xó xỉnh trường quay nói cười nhạt nhẽo, cô lên chơi tới tối, xong xuống bar thưởng chút nhạc, làm vài ly rồi mới về. Hoặc nhã nhặn hơn là đi một vòng bờ hồ, ra góc Nhà Thờ ngồi trà chanh. Loanh quanh đi lòng vòng cái bàn bi-a rồi lại lòng vòng Hà Nội. Ở quán bi-a có một cậu béo mà cứ mỗi lần trước khi tới là cô sẽ gọi điện hỏi xem còn bàn VIP không, vì đơn giản ở đó có 2 cái bàn gọi là VIP nó tách biệt so với các bàn khác, không gian thoải mái đỡ bị đụng nhau. Cô thường được các bạn trai hộ tống tới chơi, chứ chả lẽ dở hơi đi một mình! Nữ chơi bi-a rất hay bị soi, mà thông thường cả quán chỉ có mình cô là nữ. Nhưng cô chẳng bao giờ thấy phiền, vì cô đã quá quen với những không gian chỉ có mình là nữ, hoặc giả đôi khi cô cũng cảm thấy mình là đàn ông mất rồi! Còn các bạn trai đi với cô, thì bạn nào cũng quá hiểu tính cách cô nên cũng chẳng bao giờ bận tâm. Họ thích chiều chuộng cô, và cô thích được chiều chuộng! Có lẽ vậy, họ hay nhường cho cô thắng để cô vui! Nhớ cái quán đó thật, bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu tiếng cười, và cả bao nhiêu rạn nứt… Quán đã đóng cửa từ lâu. Kể từ đó cô không còn “quán ruột” để tới chơi. Thi thoảng vào quán bar nào có bàn bi-a thì bạn bè rủ nhau chơi vài ván cho vui. Lần gần nhất là hè năm ngoái khi tới thủ phủ Juneau của Alaska, cô và vài người bạn đã chơi như vậy. Gọi vui là ván bi-a quốc tế Tây Ta đủ cả. Mặc dù đó là downtown trung tâm Juneau thì cũng chỉ có vài ba chục người, các quán đều đóng cửa sớm, nửa đêm hầu như chẳng còn ai. Đó sẽ thuộc top những nơi có nightlife chán nhất nước Mỹ. Bởi vậy cuộc vui cũng rạn nứt, không trọn vẹn! 

Cô biết chơi bi-a từ hồi cấp 3, do một người bạn dạy. Lúc đầu chỉ nghĩ vui vẻ đánh dăm ba quả vào lỗ, gọi là có trò để chơi, giết thời gian sau những giờ học căng thẳng ở trường chuyên. Sau lại thấy thích thú, cũng bởi có năng khiếu ra phết! Sau lên đại học cũng rủ đám bạn chơi, thấy bọn con trai đúng là giỏi cái trò này thật! Chắc do bọn nó giỏi tính toán hình học, căn góc chuẩn và tay cơ chắc, lực mạnh hơn hẳn! Rồi đi làm chương trình thể thao lại gặp một anh cơ thủ, anh bảo có muốn học hành tử tế môn này để đi thi đấu không. Ôi tất nhiên là không! Nghĩ đến học là ngán ngẩm! Mới thoát được kiếp học học học, giờ lại đâm đầu vào học tiếp chắc chết! Không theo đường chuyên nghiệp được, chỉ là chơi hương chơi hoa thôi! 

Cô thích trò này, bởi với cô, nó như là cuộc sống vậy! Cũng phải suy nghĩ, đắn đo, căn chỉnh lực, và đặc biệt là kiên nhẫn, vững vàng. Có nhiều loại, nhiều luật chơi, thoạt nhìn thì trò này rất đơn giản, nhưng để chơi giỏi thì rất khó! Phổ biến nhất là chơi khoang màu. Mục đích là dùng gậy đánh vào bi trắng, làm sao để các viên bi đủ sắc màu rơi xuống lỗ. Sau khi đánh hết bi khoang hoặc màu của mình, rồi mới đến viên bi đen số 8 cuối cùng. Điều thú vị là cây cơ không được tiếp xúc trực tiếp với những viên bi còn lại, mà chỉ gián tiếp dùng bi trắng để tác động. Thực ra đây là một trò chơi tâm lý! Người tâm lý ổn định nhất sẽ là người chiến thắng! Thấy dễ không chủ quan, thấy khó không nản lòng! Thuật ngữ “ăn rùa” chỉ những pha may mắn, nhưng không thể “ăn rùa” mãi được! Tuy vẫn biết “may hơn khôn”, nhưng đây là trò chơi cần sự tính toán kỹ càng, có chủ đích, đi đường dài, chứ không phải ăn xổi. Không chỉ tập trung đánh một viên bi xuống lỗ, mà phải biết “điều bi” để tiếp tục ăn những viên bi sau, hoặc “giấu bi” để khiến đối thủ gặp khó. Bàn bi-a về cơ bản cũng giống như bàn cờ vậy. Đó là một cuộc đấu trí mà ngay cả lực cũng cần lúc cương lúc nhu. Mạnh chưa chắc đã thắng, yếu chưa chắc đã thua! Quan trọng là phải Biết và Khéo! Chỉ thương những viên bi bị đánh bật qua bật lại, ngay cả khi đã xuống lỗ rồi, chúng vẫn không biết ai là người cầm cơ… 

Hà Nội đã chứng kiến bao phen ngã ngựa… mà nào có biết đau, nào có biết sợ…

Lưng ngựa chứ hẳn là lưng cọp vẫn cứ phải leo…

Đâm lao thì phải theo lao…

Đã xuất cơ thì phải có kẻ xuống lỗ… 

Mưa xối xả vằn vện rạn nứt trên những con đường chuẩn bị đón tháng Cô Hồn tầm tã… 

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon! 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s