Sợ…

Và thế là đàn ve sầu lại râm ran khúc tráng ca bất tận của mùa hè…

Có ai như mình… Sợ ve sầu, sợ mùa hè…

Ngày xưa tuổi trẻ cứ tưởng mình bất tử, chả sợ cái gì! Giờ thì chứng kiến nhiều việc quá, thấy cái gì cũng đáng sợ… Ừ cũng phải, sợ gì mà không sợ! Như người ta hay trêu đùa nhại giọng Huế “chị một chiệc lạ rơi cụng làm em hoạng sợ”… Mong manh là thế! Nhạy cảm là thế! 

Sợ cả những cuộc vui, những ly rượu, những đàn hát… Vẫn thế và mãi thế… Con người ta gặp nhau, cố sẻ mình ra một chút để hoà với không khí chung. Cười nói, nói cười… Nhưng thật giả lẫn lộn. Chưa chắc họ đang là chính mình. Ngồi quan sát một lát, nhấp một ngụm, hỏi vài câu, có khi chỉ vậy thôi cũng đủ hiểu con người ta thế nào. Và thế là lại ngồi một lát, chẳng buồn nói câu gì… Người ta bảo kệ, thấy vui là được! Nhưng chưa chắc vui! Cái vui cũng thật giả lẫn lộn! Sợ… 

Thông thường cả ngày người ta ném mình ra xã hội rộng lớn ngoài kia, tối về lại muốn chui vào một góc nào đó của quán rượu hay đơn giản là về nhà, tự thưởng cho mình một ly. Có thể những lúc ấy người ta mới tìm lại chính mình. Nhưng có bao giờ con người ta suy nghĩ và làm ngược lại cái sự thông thường đó? Rằng nếu cả ngày họ sống là chính mình, thì đêm về, họ không cần phải tìm lại chính mình nữa. Rằng sau một ngày, họ sẽ muốn leo lên thật cao, phóng tầm mắt đi thật xa, thâu tóm những luồng không khí dễ thở nhất, trong lành nhất. Tạm quên đi những con người đã gặp, những câu chuyện đã nghe, những điều đã chứng kiến. Uống một chút, cười một cái, rồi về ngủ thật ngon! 

Họp hành, quyết sách, dự án, hợp đồng, đàm phán, thảo luận… chung quy cũng chỉ xoanh quanh quyền và tiền. Những thứ hữu hạn nhưng con người lại tưởng là vô hạn! Tham sân si cũng chẳng vượt quá được lòng bàn tay! Biết buông bỏ là biết tự giải phóng mình…

Đời đến lạ! Nhìn nhiều, nghe nhiều, thì miệng lại bớt nói. Dần dà biết điều gì nên nói, nên thôi! Nói có nghĩa, có ích thì nói, không nói không ai bảo mình câm. Mà giả người ta có bảo mình câm thì cũng chỉ cần quay lại nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng! Mèo có gào lên một tiếng cũng không thành hổ được. Hổ dù không leo nổi cây thì vẫn là hổ. Khí chất con người không phải ở dăm ba câu nói suông… 

Hà Nội vẫn vậy. Nhờn nhợt, đặc quánh, ngột ngạt… Vẫn cái cảm giác thiếu không khí, khó thở ấy! Bỗng nhớ lại một câu nói xưa, cứ tưởng chôn chặt lắm ở đâu đó trong trí óc. Tình yêu đầu vụng dại thơ ngây nhưng chân thật nhất… “Mình yêu nhau nhiều như không khí”… Không có tình yêu, không có không khí, không thở nổi…  

Nhiều lúc thấy mình không viết nổi nữa… Không viết nổi những trái ngang. Không căn đủ những hàng dọc. Không đặt nổi dấu chấm, cũng chẳng thể xuống dòng. Bởi sợ mình thật lòng quá, không giấu nổi mình. Nhưng kệ, cứ viết! Hàng ngày mở mắt, hàng đêm nhắm mắt, vẫn ở trên cao nhìn xuống khung cảnh quen thuộc, vẫn vút tầm mắt về nơi xa lắm. Mà sợ không gieo nổi mình vào dòng đời vội vã ngoài kia… 

Giờ lại thích luyện chữ tượng hình Hán Nôm. Ê a ngồi vẽ những nét sổ, ngang, chấm, mác… Học chữ Nhân… Học chữ Tâm… Học chữ Ái… Học chữ An… Viết một hồi, tay cũng run… 

Đôi khi để quên đi nỗi sợ, người ta chỉ cần một cái nắm tay…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!