Chim lồng cá sông

IMG_0006

Cuối cùng thì trời cũng mưa. Sau một tuần nắng nóng nhớp nhúa. Bức bối. Khó chịu. Cơn mưa mùa hạ ào xuống cuốn trôi tất thảy bụi bặm, muộn phiền. Nhìn từ trên cao, những hạt mưa chẳng khác gì những bông tuyết rơi. Mọi âm thanh trở nên ồn ào hơn, hỗn loạn hơn. Tiếng còi xe giục giã hơn để người ta nhanh chóng trở về nhà, hay chỉ là nhanh chóng trú mưa. Những giọt nước đuổi nhau trên khung cửa kính. Chúng tự vẽ bản đồ của riêng mình…

Phía trên cao thành phố có một cái chuồng chim. Lẽ thường, hoạ mi mái xuỳ chỉ để kích trống hót căng hơn, hay hơn. Mi mái không biết hót! Mi mái chỉ được cái mau mồm mau miệng. Mi mái khôn ngoan được giữ lại trong chuồng. Mi mái bất tài thường thả về rừng sinh sôi nảy nở. Nhưng đã phàm là giống chim, phải biết bay, phải thích bay. Chẳng có con nào ưa loanh quanh nhảy cà tưng trong lồng, cho dù cái lồng ấy có đẹp đẽ cỡ nào. Ấy thế mà cái sự lạ của  bất kì loài nào bị giam nhốt, lâu dần rồi cũng sẽ trở thành thói quen. Có thả cho đi rồi cũng sẽ trở về. Nó thích thú được giam nhốt, được ở yên trong lồng nhìn ngắm mọi vật xung quanh. Mưa đến, những con chim tự do sẽ lo lắng tìm nơi trú ngụ, còn chim trong lồng tự dưng lại vui vẻ reo vang. Chẳng hề sợ sấm rền chớp loá, cũng chẳng hề đắn đo những rào rạt bên ngoài. Kiếp chim lồng cá chậu những tưởng một ngày bằng cả năm gông ngồi tù, ấy vậy mà ở khía cạnh nào đó có khi lại nhiều phần hơn. Nó thích cuộn mình rỉa lông rỉa cánh, thích quan sát các vật thể phía dưới, rồi có lúc lại bơ đi, chẳng thèm quan tâm tới thế giới bên ngoài, bỏ quên tháng ngày đằng đẵng trôi. Mưa, nắng, gió, bão không chạm được tới nó. Ngay cả khi chiếc lồng rung rinh, hay chính nó rung rinh, nó vẫn luôn nhanh chóng lấy lại được thế cân bằng. Bởi vậy, nó thích mưa! Nó thích ung dung tự tại khi ngoài kia biết bao nhiêu vội vã…

Trái ngược với những rộn rã trên bờ, ở phía đó, dòng sông bến nước con thuyền vẫn lững lờ trôi. Chẳng vội được, chẳng trốn mưa được. Chỉ có những con cá sông bơi lội dưới làn nước kia mới trốn được mưa. Nhưng đó thường là thời điểm cuối cùng của cá sông. Trốn mưa nốt đi, tung tăng nốt đi, quẫy đạp nốt đi, ngụp lặn cho thật sâu vào. Để rồi sau cơn mưa, cá ngoi lên mặt nước hô hấp, và thường bị bắt nhiều hơn. Người đi câu sành sỏi là người bắt cá sau cơn mưa. Bởi vậy, cá sông và chim lồng, chưa biết con nào thoải mái sống trọn kiếp hơn con nào! Có điều, cả 2 đều khoác lên mình tấn bi kịch. Bi kịch của kẻ thất bại!

Cũng đúng thời điểm này, 2 năm trước, có đoạn viết “một con cá như mình thà vùng vẫy, giành giật sự sống và cuối cùng chết queo ở sông kia, chứ không thể lượn lờ trong cái bình thuỷ tinh”. Hoá ra con cá trong bình thuỷ tinh đã trốn được ra sông, đã vùng vẫy chết queo, đã hoá kiếp thành con chim tự do rồi tự chui vào lồng lúc nào chẳng biết…

Mưa vẫn nằng nặng, gió vẫn rin rít… Ly rượu trên tay vẫn còn phân nửa… Có kẻ ngù ngờ chợt nhận ra mình chính là con chim trong lồng, tự giam nhốt chính mình…

…Xuỳ Xuỳ…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s