Cái ôm

hug

Người ta sẽ không bao giờ hiểu được sức mạnh và ý nghĩa của một cái ôm lớn lao đến nhường nào đâu! Cho đến khi họ được ôm, họ được truyền năng lượng, họ được ủ ấm, và họ cảm thấy mình đang sống…

Tôi thích đến những buổi trò chuyện với sinh viên, những người trẻ tuổi, để quan sát, để lắng nghe hơn là chia sẻ, đưa ra những lời khuyên. Có lẽ cũng vì tôi muốn nhìn lại chính mình, khi tôi bằng tuổi các em. Ở đó sẽ có những bạn tuy thu mình lại nhưng đôi mắt luôn mở to để nhìn thế giới rộng lớn, để học hỏi. Và ở đó sẽ có những bạn luôn hừng hực ngọn lửa tuổi trẻ, hào hứng, háo hức, tự tin, nhưng lại băn khoăn không biết mình đi hướng nào, mình nên làm gì. Cho dù thế nào chăng nữa họ luôn có một điểm chung là tò mò, khao khát khám phá thế giới, mong nhận được những động viên tinh thần để họ đứng dậy và nói ra những điều họ nghĩ trong đầu. Họ chia sẻ những câu chuyện của chính họ, hay của những người thân, người bạn xung quanh. Ôi tuổi trẻ! Ai chả có lúc bồng bột, ai chả có lúc muốn mình chưa từng được sinh ra, ai chả có lúc nghĩ rằng mình có thể tự tử. Chẳng cứ gì các em, ai ở lứa tuổi nào chắc cũng đều cần “giải độc tâm trí”… Có một cô bé áo đỏ, trông rất xinh xắn, đeo cặp kính cận to nhưng  không che giấu được đôi mắt buồn bã. Và em đã khóc khi chia sẻ về cuộc sống của em, những vấn đề trong gia đình em. Em hỏi tôi hãy cho em lời khuyên, em nên làm gì để thoát khỏi tâm trạng nặng nề này. Tôi không biết trả lời em thế nào, không biết phải giúp đỡ em ra sao, bởi bản thân tôi có lúc còn không giúp nổi chính mình! Và tôi cũng không nhớ tôi đã trả lời em những gì. Tôi chỉ cảm thấy tôi muốn khóc cùng em, muốn ôm em thật chặt để em có thể vơi bớt những gánh nặng trong lòng… Đến cuối buổi em đã đến bên tôi, mắt vẫn còn cay đỏ, để cảm ơn tôi và nói “chị ơi cho em ôm chị một cái được không ạ”. Tôi thật may mắn! Chính tôi cũng đang muốn ôm em! Cảm ơn em, cô bé áo đỏ của tôi! Hy vọng rằng cái ôm ngày hôm ấy đã giúp em nhẹ lòng được phần nào!

Người trẻ nhiều năng lượng là thế, nhưng thực tế thì người già mới là bậc thầy truyền năng lượng từ những cái ôm. Bởi thứ năng lượng của họ được lĩnh hội trong suốt một đời người, và họ không còn nhiều thời gian nữa, cho nên dù đôi bàn tay gầy gò, cánh tay lỏng cơ, nhưng họ luôn ôm rất chặt. Tôi học cách ôm chặt đó từ chính những cụ già, hay những người đã biết rằng họ sắp lìa xa cõi đời. Ở họ có một sức mạnh vô hình của sự sống mãnh liệt! Tôi là người thích ôm và thích được ôm. Khi gặp lại ai đó, nhất là người đã lâu không gặp, tôi thường ôm họ chặt và lâu. Để họ hiểu rằng thời gian qua chỉ làm đóng băng tình cảm của chúng ta một thời gian chứ không có nghĩa là tình cảm đó vơi bớt đi chút nào. Cái ôm cũng chính là hành động phá băng. Tôi luôn biết ơn những người đã ôm mình, và chính họ cũng không biết cái ôm có ý nghĩa với tôi thế nào! Với tôi, cái ôm luôn mang đến một điều kỳ diệu. Đó chính là sự sống, là nhịp đập của trái tim trong lồng ngực. Một cái ôm có thể trao gửi mọi yêu thương, mọi điều muốn nói, có thể hoá giải mọi hiểu lầm, mọi cơn giận dữ, có thể trung hoà mọi cảm xúc lẫn lộn, và làm tan biến mọi căng thẳng lo âu. Cái ôm khiến con người ta nhận ra rằng họ đang sống cho giây phút này, cảm giác này, mà chưa cần biết ngày mai ra sao, hoặc sẽ khiến chính họ làm cho ngày mai trở nên tốt đẹp hơn. Có lẽ vì thế mà thi thoảng người ta lại thấy ai đó cầm tấm biển Free Hugs đứng trên đường phố. Hãy ôm nhau vì đó là miễn phí, là vô giá! Hãy ôm nhau khi còn có thể!

Không ai có thể ôm chính mình! Tất cả chúng ta đều cần cái ôm từ người khác! Ngay cả những con người độc lập nhất, mạnh mẽ nhất sẽ có lúc cũng cần một cái ôm! Và đấy, người ta sẽ không bao giờ hiểu được sức mạnh và ý nghĩa của một cái ôm lớn lao đến nhường nào đâu… Mỗi ngày hãy trao gửi một cái ôm để thấy mình đang sống…

Nhớ câu “Anh muốn ôm em một cái thôi”…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

 

Ánh Sáng

my_candles
When I want to see the hope of glory or the beauty of life… Sometimes I just light my candles… And my candles always show the truth… That I can see through the whole small world…

Hà Nội một đêm trở gió… Tháng Mười vắt nửa mình sang thu… Chớm chạm gió đông Mười Một…

Cô về nhà sau một bữa tiệc. Mùi rượu, mùi thuốc, mùi đàn ông, mùi đàn bà bao bọc lấy cô. Cô trút bỏ xiêm y, thay vì lao vào phòng tắm, cô lại quăng mình lên sofa thả hồn với khung cửa sổ quen thuộc. Bỏ qua wine, bỏ qua single-malt, cô rót một ly spiced-rum cay nồng. Cô luôn thích ban đêm hơn ban ngày chỉ đơn giản vì một lý do duy nhất : Yên Tĩnh! Ai cũng tưởng cô thích sự ồn ào, vì thấy cô luôn xuất hiện ở đám đông và luôn nhiệt tình với các bữa tiệc, nhưng thực ra cô khao khát sự yên bình, tĩnh lặng, không tiếng động. Mà có lẽ người ta chỉ thực sự yên tĩnh khi ngủ, nhưng đôi khi ngủ thì lại mơ, trong mơ cũng có tiếng động và bị tỉnh giấc. Chắc chỉ có cái chết mới thực sự yên tĩnh vĩnh hằng… Nhưng không, người như cô sợ chết hơn hết thảy! Vì cô đã chứng kiến biết bao cái chết trong xã hội sống mòn này : chết hẳn, chết lâm sàng, và cả sống bình thường đấy mà như đã chết…

Gần đây có hai cái chết khiến cô phải suy nghĩ. Một bạn đồng nghiệp trạc tuổi cô, ra đi chóng vánh vì ung thư. Một người anh quen biết đang khoẻ mạnh, bỗng nhiên mang tiếng đột tử… mà sự thật thì có trời mới biết… Ừ thì bệnh tật, tai nạn bất ngờ chẳng ai lường trước được. Mà cũng chẳng ai muốn chết, bỏ lại gia đình, người thân chơ vơ, đau đớn. Bởi vậy, cô không bao giờ hiểu được và không bao giờ tin là ai đó có thể tự huỷ hoại bản thân, hay tự giết chết chính mình, nhất là những người từng trải và thông thái. Họ thường lạc quan, vì họ quá hiểu cái đồ thị hình sin của sự vui buồn, của hy vọng và thất vọng, của ý nghĩa và vô nghĩa. Họ lại càng hiểu độ cần thiết của sự cân bằng giữa công việc và gia đình. Kẻ ngốc nghĩ mình biết mọi thứ, nhưng người thông minh lại luôn nghĩ rằng họ thiếu hiểu biết. Thế nên họ phải sống, sống để hiểu biết hơn nữa, để xem “kái kuộc đời lày” sẽ đi đến đâu. Thậm chí ngay cả khi đối mặt với cái chết, họ còn khao khát sống hơn nữa. Và người thông minh không bao giờ tự sát nếu không muốn cứu vãn hay chứng minh một điều lớn lao nào đó. Cái chết của ai đó, nếu có, chỉ chứng minh một điều : đừng chơi với lửa! Mà điều đó, ngàn đời nay, ai cũng dạy nhưng không ai nghe! Bởi lửa là thứ ánh sáng thật, nó không giả tạo, nó ấm áp, nóng bỏng và hấp dẫn vô cùng…

Lễ hội Halloween vào đêm cuối tháng 10 hàng năm thường là lúc người ta thắp lửa lên, khoác lên mình những bộ đồ ma quỷ để hoà nhập với những linh hồn người chết được trở về trần gian. Nhớ lại năm nào, cô khoác lên mình bộ đồ của cô bé quàng khăn đỏ – The Red Ridinghood – nhân vật chỉ sống trong những câu chuyện cổ tích, và lần đầu tiên cô đến gõ cửa những ngôi nhà trên một dãy phố ở San Jose bang California nước Mỹ, để nói “Trick or Treat”. Bất kì ai ra mở cửa cũng đều ngạc nhiên vì nghĩ đó là một cô bé 8 tuổi chứ không phải một cô gái 28. Cô còn nhớ mãi gương mặt ngơ ngác đáng yêu của một cậu nhóc chắc khoảng 5 tuổi, tóc xoăn tít, hoe vàng, ra mở cửa và đưa kẹo cho cô. Cô chắc chắn rằng chẳng có đứa trẻ nào hiểu được ý nghĩa thực sự của câu “Trick or Treat” cho đến khi chúng trưởng thành. Ừ đấy, nếu không muốn bị chơi xấu thì hãy đối xử với tôi tốt vào! Bullshit! Vớ vẩn! Đời không như là mơ đâu! Đừng mong người ta cho kẹo một cách dễ dàng! Đừng mong có thể, hoặc dám chơi xấu, dám đe doạ, dám lừa lọc mà không nhận hậu quả! Tốt hơn hết là đừng chơi đùa, giao du với ma quỷ, hay những phù thuỷ bậc thầy, nếu không muốn bị cám dỗ vào những con đường tối tăm tội lỗi, mà còn lâu mới có lối thoát hay le lói chút ánh sáng nào…

Và ừ đời ngắn lắm! Cứ vui đi biết đâu ngày mai…vẫn thế! Sống ở đâu cũng vậy, con người ta phải biết tự tạo ra niềm vui cho chính mình. Không thể chỉ ngồi đợi ai đó mang niềm vui tới, mang ánh sáng tới. Nếu có thì tốt, không có cũng chả sao. Cô tự nhủ vậy, uống ực nốt ly rum để nuốt chửng những dòng suy tư vặt vãnh. Cô giơ bàn tay lên trước tầm mắt, cô muốn lột phăng thứ ánh sáng giả tạo mà thành phố đang khoác trên mình. Thứ ánh kim, trắng vàng xanh đỏ nhập nhoè lừa dối con mắt… Để chỉ còn lại một màu đen tuyền… Để bầu trời đêm có thể thắp lên những ngôi sao lấp lánh… Nhưng không! Không có một ngôi sao nào! Thành phố vẫn sáng choang! Cô kéo rèm cửa lại…

Thành phố này cần đi ngủ, cô cũng vậy…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!