Cái chết

Philly cemetery, Pennsylvania, USA
Philly cemetery, Pennsylvania, USA

Câu chuyện của tôi ngày hôm nay bắt đầu từ một lễ tang…

Nhìn bác trai nhắm mắt thu mình trong chiếc quan tài chật chột, đối lập với tấm ảnh thờ với khuôn mặt nghiêm nghị mà đầy sức sống, tôi nhớ lại những hình ảnh của bác bao năm qua. Chợt nhận ra, phần lớn thời gian gặp tôi, bác đều ở trên giường bệnh. Bác bị tai biến đã mấy lần, thường xuyên phải nhập viện. Có lần vào viện thăm bác, ngón tay bị dằm, bác kêu đau mà chẳng để ai động vào. Tôi nắm bàn tay gầy gò xương xẩu của bác, trò chuyện một lúc rồi bác mới để tôi lấy cái dằm ra, và cắt móng tay cho bác. Bác có vẻ bề ngoài khó tính, khó gần nhưng thực ra rất tình cảm. Lúc ấy, thương bác, tôi chỉ muốn khóc òa mà vẫn cứ tươi cười! Bệnh viện trả bác về, bác nằm liệt giường, cùng cái tivi trước mặt và chỉ đòi xem chương trình thời sự, để sống với những ký ức về quá khứ đáng trân trọng của một nhà ngoại giao chân chính. Bác gái không may bị ung thư đi trước, lúc đó tôi ở xa không về nhìn mặt bác gái được lần cuối, tôi thấy có tội! Bác trai nằm cạnh bàn thờ bác gái, có lúc tôi thấy nước mắt bác rơi. Tôi cứ nghẹn chặt ở cổ họng… Sau bác yếu dần, chẳng nói được nữa, tôi đến thăm, bác có nhận ra cũng chỉ gật đầu và nắm tay tôi. Rồi những cái nắm tay cũng lơi dần. Bác đi hụt mấy lần, còn lần này bác đi thật rồi…

“…Bác ơi, bác đi theo bác gái an nghỉ nơi chín suối nhé! Kiếp này đã qua, con mong kiếp sau được làm con của hai bác! Con nhớ hai bác quá! Nhớ những tháng ngày ở đất nước xa xôi, hai bác khoẻ mạnh, tươi cười, ân cần và luôn dành cho con những điều tốt đẹp nhất! Với con, đó là quãng thời gian đẹp đẽ và hạnh phúc mà con sẽ không bao giờ quên!…”

Rồi bỗng một hôm bác bị ốm, vào viện, được chăm sóc rất chu đáo! Đó cũng là lần đầu tiên, tôi bước vào một bệnh viện ở nước ngoài! Kể từ đó, chẳng bao giờ tôi sợ bệnh viện nữa…

Tôi chợt nhớ đến một người đàn ông cũng không may bị liệt do tai biến mà tôi tình cờ gặp trong một khu dưỡng lão trong chuyến đi Mỹ vừa qua. Ông ngồi trên xe lăn ủ rũ ở một góc sân. Xung quanh ông là những người già với nhiều màu da khác nhau. Vàng, trắng, đen, nhờ nhờ, mốc meo… Họ tự di chuyển ra ngoài sân hóng nắng, hóng gió, hóng chuyện và hóng mặt người. Họ cô đơn và buồn tủi! Nhìn họ như những thân cây già cỗi, cố vươn chút cành lá còn sót lại về phía mặt trời, để quang hợp, hô hấp, để biết là mình chưa chết. Có người thì lại thu lu trong một góc bóng râm, như sợ ánh nắng làm tổn thương mình! Người đàn ông kia khoảng 60 tuổi, là người quen của bạn tôi. Mới đầu cũng chẳng biết gì nhiều về ông, sau được bạn giới thiệu sơ qua, tôi cứ đánh liều hỏi chuyện. Nhìn ông, tôi có thể cảm nhận được cái thứ vầng hào quang vang bóng một thời bủa vây quanh ông nhưng mờ nhạt và yếm khí. Chúng tôi đưa ông ra ngoài đi dạo, đến quán ăn nhưng ông có vẻ không cần đồ ăn. Ông ăn không khí, ăn câu chuyện, ăn hơi người là đủ. Lúc chuẩn bị về, ông ngập ngừng muốn đến thăm một quán café cũ. Ở Mỹ, các quán café người Việt đều rất phóng khoáng. Những cô gái ăn mặc hấp dẫn, giọng nói ngọt ngào cứ nhiệt tình trò chuyện với khách. Chẳng biết họ có làm gì nữa không, mà có hay không cũng chẳng quan trọng. Quan trọng là khách tới đây, chỉ cần trò chuyện mấy câu thôi là đã cảm thấy thoải mái, quên đi những gánh nặng ở bên ngoài cánh cửa kia. Bước vào đó như là một thế giới khác, hoặc giả như cái động tiên huyền bí, nơi có những cô tiên cứ lả lướt thướt tha bay ngang mặt người, xướng lên những âm thanh thánh thót như một bài ca hân hoan nào đó mà ai cũng có thể bắt được nhịp. Quán này có hai cô gái khá thú vị. Cô chị có mái tóc đen dài, chiếc mũi sửa cao thon gọn trên khuôn mặt xinh xắn đã được che bớt nếp nhăn. Cô em kém sắc hơn nhưng lại cá tính hơn, cứ mỗi lần bê đồ ra cho khách là y như rằng chỉ bê có một tay, tay còn lại nhất định phải đút túi quần. Họ thay nhau trò chuyện với khách như những người bạn tâm giao từ lâu. Ở một góc khác, một đám người Việt đang say sưa cái thú đánh bạc ăn sâu vào máu. Đất Mỹ chẳng buồn thanh lọc họ, thậm chí còn tiếp thêm cho họ sự say mê trong bất cứ việc gì họ làm, nhất là việc đánh bạc. Chẳng trách được, bởi những con người ấy họ còn mang cả chính mạng sống của mình ra để chơi canh bạc cuộc đời khi vượt đại dương sang đây. Có lẽ họ chẳng còn sợ chết nữa! Chia tay người đàn ông trên xe lăn, tôi ra về mà không quên được đôi mắt buồn của ông…

Tôi không biết có bao nhiêu người đi du lịch mà vào thăm bệnh viện, khu dưỡng lão và nghĩa trang như tôi. Bởi tôi luôn muốn tìm hiểu và khám phá những góc khuất, những mảng màu tối ở những nơi tôi đi qua. Tại Philly, ngay tại khu phố cổ, người ta dành một khoảng đất làm nghĩa trang. Ở đó cờ cắm còn nhiều hơn cả bia mộ. Người chết hầu hết là từ Nội chiến Mỹ. Có lẽ khí âm mạnh nên ngay chính giữa mọc một cây đẹp mê hồn, lá ngả màu tía khi trời chín thu. Còn ở Albany, có một nghĩa trang tên là Sunset – một trong những nơi ngắm hoàng hôn đẹp nhất vùng này, nhìn ra vịnh San Francisco và Golden Gate. Cũng chẳng biết ma đưa lối quỷ dẫn đường thế nào, tôi lại tình cờ lạc bước nơi đây. Đôi chân chỉ biết hướng về phía trước, leo núi để ngắm hoàng hôn, mà lang thang lại tới cái nghĩa trang này. Những ngôi mộ trải đều trên sườn đồi. Mỗi bia mộ là hình khác nhau. Chỗ thì cây thánh giá nằm nghiêng, chỗ thì có bông hoa đá ôm chặt, chỗ như một cuộn giấy tròn, chỗ thì mấp mô hình thù kỳ quái, chỗ lại chỉ bằng phẳng như một phiến đá trơn láng. Tôi ngồi bệt xuống bãi cỏ ở giữa, một mình nhưng không hề cô đơn. Một vài bạn nai và bạn sóc rủ nhau đi dạo quanh đó, ngơ ngác nhìn tôi. Tôi mỉm cười nhẹ chào các bạn…

Trước đó, khi rảo bước từ khu trung tâm, tôi đi sau hai cụ bà tóc bạc phơ sánh bước đỡ nhau đi dạo. Tôi buộc phải xin lỗi để vượt lên. Tới lúc xuống chân đồi nghĩa trang, tôi lại gặp hai cụ đang đi lên. Chúng tôi chỉ kịp mỉm cười và chào nhau. Tất nhiên, họ chẳng biết là tôi lên thăm mộ ai, họ lại càng không biết tôi chỉ lạc vào đây và chỉ ngắm hoàng hôn cùng người chết! Và đó không phải là một sự buồn rầu, ủ dột, mà thực sự là một cảm giác bình yên, thanh thản đến lạ kỳ…

Quá sớm đối với tôi để nói về cái chết! Nhưng nhìn những con người xung quanh tôi, đã, đang và sẽ lần lượt ra đi, tôi tự nhủ lòng mình! Tôi sẽ cố gắng sống để đến khi chết đi, thật thanh thản như thế…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Texas – Ngôi sao cô đơn

Texas

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ hình biểu tượng của bang tiểu bang Texas, Hoa Kỳ…

The Lone Star! Ngôi sao cô đơn!

Kì lạ thật! Thế quái nào mà một cái bang hay như thế, chất lừ như thế lại có hình biểu tượng là một ngôi sao duy nhất “cô đơn” với 2 nhành ô liu đỡ bên dưới! Tôi gặp những người bạn ở Texas và điểm chung tôi cảm nhận ở họ là sự cô đơn. Tôi nói chẳng sợ họ giận. Có khi tôi giận lại, ghen tị với họ, vì như tôi đã nói, ở nơi hay như thế, làm sao mà thấy cô đơn được nhỉ?

Nhưng có vẻ tôi đã lầm!

Một trong những việc rất nên làm ở Texas là tới thăm Space Center để biết thêm về NASA. Bước vào đó và trầm trồ chiêm ngưỡng những điều không tưởng mà con người có thể làm được. Cả lịch sử của ngành hàng không vũ trụ bày ra trước mắt. Đó không chỉ là việc được chạm vào chiếc tàu con thoi, tận mắt thấy những hòn đá từ mặt trăng mà cái cảm giác chạm được tới bầu trời, khoảng không ngoài vũ trụ và những ngôi sao. Tôi bỗng nhận ra mình cứ ngỡ dải ngân hà nhiều sao thế, các sao gần nhau thế, nhưng thực ra chỉ là góc nhìn của kẻ dưới ngước lên trên, và quên mất rằng ở ngoài không gian kia, nơi mà chỉ có nhà du hành mới chạm tới, các ngôi sao cách xa nhau lắm! Mỗi ngôi sao có thể là một hành tinh đang di chuyển, hay là một định tinh đứng yên tại chỗ! Khó khăn lắm mới có thể nhìn thấy một “sao đôi” trên bầu trời! Sao đôi thực chất là hai ngôi sao đi song hành với nhau, trên cùng một quỹ đạo và được gắn kết bởi các lực hấp dẫn! Có những sao đôi giả, nhìn thì tưởng là đi cùng nhau, nhưng thực ra, theo thời gian, chúng sẽ dần đi theo quỹ đạo của riêng chúng! Ngay cả khi muốn gần nhau, các ngôi sao vô tình hay cố ý va chạm, đều gây ra những tổn thương cho chính chúng! Có lẽ thế mà quả thực các ngôi sao đều cô đơn…

Đến tham quan Capitol ở Austin thủ phủ Texas cũ, tôi gặp một anh hướng dẫn viên khá thú vị! Anh ăn mặc đẹp, điệu đàng! Qua cách nói chuyện thì có thể dễ dàng đoán được anh là người đồng tính! Anh say sưa với công việc hướng dẫn của mình! Lúc đó tôi nghĩ bụng, mình chỉ ước được như anh, say mê công việc như thế, cũng cùng nghề nói, đâu phải mấy người cũng đắm say việc mình làm! Nhưng anh có vẻ gì đó cũng cô đơn, khi mà khách đến thăm phần lớn là người nước ngoài, chưa chắc đã hiểu hết tất cả những gì anh nói về lịch sử của xứ Texas này, và cũng có thể bởi giới tính khác biệt của anh! Cái cảm giác ấy, tôi nhận ra hoặc tôi ảo tưởng vậy cho đến lúc anh chào cả nhóm và chúc chúng tôi một ngày tham quan tốt lành! Khi anh xoay người với nụ cười chợt tắt…

Tôi may mắn được những người bạn ở đây chăm sóc rất chu đáo! Cả nhóm chúng tôi túm tụm lại, hóa ra có đủ cả 3 chất giọng Bắc Trung Nam! Lang thang cả tháng ở nước Mỹ, tới đây được nghe cả giọng 3 miền Việt Nam, tôi nghĩ đó là một cái duyên đáng trân trọng! Mỗi người với một lý do tình cờ có mặt đúng chỗ này, tình cờ gặp nhau ở xứ người và chia sẻ những câu chuyện của riêng mình quanh những chai bia! Lone Star cũng là tên một loại bia nổi tiếng ở Texas! Thứ bia nồng hoang dã nhưng có chút gì đó quê mùa đậm chất miền Tây. Uống bia đó, đôi chân cứ muốn đi, muốn nhảy!

Texas sát biên giới Mexico, là chiếc cầu nối với phần còn lại của Mỹ Latin. Cũng vì thế mà không khó để gặp dân Mỹ Latin ở đây, những người mà theo tôi, nhiệt tình thẳng thắn hơn so với người Mỹ trắng, còn sang và hoang hơn so với Mỹ đen. Họ nói được cả 2 thứ tiếng Anh và Tây Ban Nha nghe rất vui tai. Họ chỉ biết nhảy nhót hát ca, uốn lượn theo những điệu Salsa cuồng say. Họ dạy tôi nhảy, dạy tôi chơi trống, dạy tôi uống cái hồn của Mỹ Latin. Đồ uống có cồn không làm tôi say, mà chính họ làm tôi say!

Đi metro dạo chơi ở Houston – thành phố đông dân nhất của bang Texas, có thể thấy những tòa nhà cao tầng hiện đại, khác hẳn với trí tưởng tượng của tôi về một vùng đất chỉ có đồng cỏ, trâu bò, ngựa và mũ cao bồi. Ở đây còn có bệnh viện, trường Y và trung tâm điều trị ung thư bậc nhất thế giới. Có những lúc trên tàu điện chỉ có duy nhất một màu trắng của những chiếc áo blouse, tất nhiên là trừ kẻ thích mặc áo màu sắc như tôi. Có lẽ vậy, chẳng khó để họ nhận ra tôi là dân du lịch, chứ không phải người xứ này. Lần nọ, có một ông già trông hồng hào, nhanh nhẹn, mỉm cười ngồi xuống cạnh tôi và bắt chuyện. Khi biết ông 70 tuổi mà vẫn khỏe mạnh, đi làm hàng ngày theo hợp đồng ở Medical Center, khiến tôi rất ngạc nhiên và thán phục. Ông vừa xong việc, đi metro ra chỗ gửi xe oto rồi tự lái về nhà. Ông say sưa kể về gia đình ông, còn mở điện thoại cho tôi xem ảnh cả gia đình và nhất là cô cháu gái bé nhỏ xinh xắn. Rồi ông hỏi tôi đến Texas đã thấy longhorn bò sừng dài chưa, ông có một trang trại ở xa thành phố Houston một chút, có nuôi bò đấy, và mời tôi đến chơi. Tôi mỉm cười cảm ơn lòng hiếu khách của ông, đành chia tay ông ở điểm đến của tôi. Còn ông, có thể hàng ngày ông cô đơn trên chiếc tàu điện và chiếc ô tô với một quãng đường dài, nhưng về đến nhà, ông sẽ không còn cô đơn nữa…

Nơi này còn nhiều điều thú vị lắm! Đến trường đại học mà nhìn thấy sinh viên là chuyện quá bình thường. Nếu lang thang đi dạo vào một ngày đẹp trời trong khuôn viên rộng rãi, thoáng đãng của Rice University, chắc chắn sẽ bắt gặp cô dâu chú rể. Cổng trường là địa điểm yêu thích của các đôi uyên ương muốn chụp ảnh cưới. Họ có thể lạc lõng giữa những giảng viên cắp cặp, sinh viên vác balo, nhưng chắc chắn là họ không cô đơn…

Rời Texas sang California trên chuyến xe buýt chỉ có mình tôi là người Á, còn lại là Mỹ Latin. Men theo biên giới Mỹ và Mexico, nơi mà hầu như ngày nào cũng có người cố vượt biên và hàng tuần có vài ba cuộc đụng độ nổ súng. Tôi giật mình, hóa ra tôi chẳng còn cô đơn nữa, bởi bên cạnh tôi có những người bạn đồng hành mới quen, những con người đáng yêu mà có lẽ tôi sẽ phải dành nhiều thời gian hơn để kể về họ. Có lẽ với vẻ bề ngoài khi đi du lịch giống một cô bé sinh viên còn ngơ ngác, nên tôi được mọi người đối xử khá tử tế và chỉ dẫn nhiều, thậm chí có một vài người còn lo lắng cho tôi vì chỉ đi một mình trên quãng đường dài như vậy.

Ừ có thế tôi cũng là một ngôi sao cô đơn ở xứ Texas này hay bất cứ đâu trên quả đất tròn, nhưng nếu có ai đó hay một ngôi sao nào đó đang hướng về phía tôi thì có gì mà cô đơn nhỉ?

Hoặc nếu thấy cô đơn thật, chỉ là trong khoảng thời gian nhất định, sẽ càng biết trân trọng những lúc không cô đơn…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!
Và không cô đơn!!!