Thân già hồn trẻ

kool-old-people

Hôm vừa rồi gọi điện về nhà, mình thấy bố mẹ có vẻ lo lắng về mấy bệnh người già. Hay mới hôm qua, chat chit với mấy chị em gái ở Việt Nam, thấy than thở về tuổi tác. Mình thì cũng chẳng biết nói năng an ủi thế nào. Nhưng mình nghĩ, ai mà chẳng phải già đi, rồi về với cát bụi, quan trọng là tinh thần và thái độ với cuộc sống thế nào thôi! Trong chuyến đi Mỹ này, điều thú vị nhất mà mình học được là thái độ sống tích cực của những người già ở đây! Thi thoảng mình lại gặp những người già rất đáng yêu, mà mình hay dùng từ “kool” – một từ nghe có vẻ “trẻ trâu”, nhưng mình lại thấy rất hợp để dành cho họ!

Mấy ngày đầu đến Philly bang Pennsylvania, mình đi dạo, tự để mình đi lạc, cho nhớ đường. Đang rảo bước trong dòng người dào dạt thì mình bỗng nghe phía trước có tiếng hát và bị nó quyến rũ đi theo. Và thật tuyệt khi mình nhìn thấy một hình ảnh quá đáng yêu! Một ông già Mỹ trắng khoảng 60-70 tuổi, dáng tầm thước, tóc bạc phơ, bồng bềnh sóng, đeo một chiếc balo nhỏ sau lưng. Ông mặc một chiếc áo sơ mi dài tay xanh nhạt và chiếc quần âu đã bạc màu, cùng một đôi giầy thể thao trông rất năng động. Tay ông cầm một quyển sách nhạc, đeo tai nghe, đôi chân ông cứ hân hoan bước, vừa đi vừa hát thánh thót. Sở dĩ dùng từ “thánh thót” là bởi mình tìm mãi không cótừ nào miêu tả được chất giọng của ông. Một chất giọng vừa trầm ấm, lại vừa ngân nga, theo từng giai điệu nhạc. Chất giọng ấy làm mình liên tưởng tới opera hay những bài thánh ca ở nhà thờ. Mình cứ bị giọng hát của ông cuốn theo, và mình đi song song với ông lúc nào chẳng biết. Thấy mình đi bên cạnh, ông bỗng giật mình và nhìn sang. Mình mỉm cười chào ông. Ông bỏ tai nghe ra để có thểnghe mình, chắc có lẽ ông nghĩ mình hỏi đường : “What can I help you, little girl?” Mình khen giọng hát của ông, xin phép đi cùng, và bảo ông cứ tự nhiên hát, đừng để ý đến mình. Ông ngạc nhiên và cười lớn. Rồi ông kể cho mình nghe là ông đang tập hát để sáng Chủ Nhật tới hát cùng mọi người ở nhà thờ. Wow thảo nào hehe… Ông và mình trò chuyện một lát, cùng đi qua mấy block nhà. Mình chia sẻ với ông là mình vừa mới đến đây, đang rất háo hức khám phá Philly. Ông chỉ cho mình mấy địa điểm nên đi, rồi mời mình nếu sáng Chủ Nhật tới mà rảnh thì ghé nhà thờ này nghe ông hát. Mình cảm ơn, rồi chia tay ông ở một ngã tư đường. Ông chúc mình có một chuyến đi vui vẻ, rồi lại đeo tai nghe, bước đi và hát…Mình vẫn còn luyến tiếc hình ảnh quá đẹp đó, đến nỗi phải ngoái lại nhìn. Từ đằng sau, ông trông như một cậu bé đang tung tăng chân sáo đến trường… Ông là một niềm hân hoan mà mình cóp nhặt được trong chuyến đi này, và mình sẽ nhớ về ông những lúc mình cảm thấy xuống tinh thần…

Thực ra ở đây, không khó để nhìn thấy những người già hồ hởi, tươi tắn như thế! Họ cứ như những nốt nhạc tươi vui, nhấc bổng cả khuông nhạc lên, hay nhấc bổng cả những tinh thần ủ dột trầm buồn ở cái xứ này! Lại càng không khó để thấy những đôi tình nhân già nắm tay nhau đi trên phố, chẳng thèm vội vàng bước, cứ chầm chập theo nhịp riêng của họ! Hay thậm chí còn khoẻ khoắn cùng đạp xe bên nhau dạo bờ sông, đi ra khỏi thành phố dã ngoại, và để mắt nhắc nhau từng cái đèn xanh, đèn đỏ. Và rồi họ hồn nhiên đặt lên má, lên môi nhau những nụ hôn nhẹ nhàng. Nhưng với mình, mình lại nghĩ những nụ hôn đó còn sâu hơn, nồng hơn cả những cái hôn của bọn trẻ! Cũng ở Philly, một lần mình đi dạo qua Rodin Museum – bảo tàng những sản phẩm nghệ thuật của nhà điêu khắc nổi tiếng Auguste Rodin thế kỷ 19 – nơi có bức tượng của The Thinker, Adam, Eva, và bức phù điêu lớn The Gates of Hell. Ngay phía trước đó và cũng là khoảng giữa khuôn viên là một cái hồ nhỏ (áng chừng nhỏ hơn Hồ Con Rùa ở Sài Gòn ấy) có một đôi tình nhân già đang ngồi cạnh hồ, đang giữ nguyên tư thế ôm nhau, hôn lên má, và nhờ một đôi bạn già khác chụp ảnh cho. Tay mình đang cầm điện thoại chụp ảnh từ nãy đến giờ, mà lúc đó cứ như bị đóng băng, muốn giơ lên chụp nhưng chỉ biết đứng ngắm nghía và mỉm cười. Mình lặng người đi, không chỉ bởi vì hình ảnh quá đẹp đó, mà tự dưng nhận ra rằng…ngay phía trước The Gates of Hell – Cánh Cổng của Điạ Ngục ấy, chắc Thần Chết cũng phải ngả mũ cúi chào đôi tình nhân già kia…

Lần khác, mình cũng đang đi dạo, đến gần công viên, nhìn từ xa thấy một bà già dắt một chú chó qua đường, mà hình như bà bị mù vì có cầm cây gậy khua khua phía trước. Chưa kịp tới gần, đã thấy xe đi trên đường dừng hết lại, mọi người đi bộ cùng đều nhường đường và vài người dắt bà qua đường. Rồi bà lại khua khua chiếc gậy cùng chú chó nhỏ đi tiếp, về hướng công viên. Một anh thanh niên đang mải nói chuyện điện thoại, đi cắt ngang qua bà. Chỉ trong tích tắc suýt nữa thì đâm sầm vào bà, may sao đúng lúc ấy, anh kịp nhận ra, giật mình nhảy dựng lên, kiểu như có võ, tránh không đụng vào bà. Bà cụ vẫn không biết gì và vẫn đi tiếp. Lúc mình tới gần, bà chỉ còn cách một cái cột đá vài bước chân, cũng gần như chuẩn bị đâm sầm vào đó. Mình chuẩn bị nhào tới để đỡ bà, thì cây gậy “thần thông” của bà đã phát huy tác dụng. Đụng phải vật cản phía trước, câu gậy trên tay bà cũng chuyển hướng, dọn đường cho bà sang phía bên cạnh thông thoáng hơn. Bà đi ngang qua mình. Một khuôn mặt trắng hồng trên nếp da nhăn nheo. Kỳ lạ thay, khuôn mặt ấy lúc nào cũng như đang mỉm cười vậy. Chú chó nhỏ lại loắt choắt dẫn bà đi cùng với cây gậy “thần thông”. Nhiều người già ở đây, dù thế nào họ vẫn muốn tự lập, không muốn để người khác phải lo lắng cho mình.

Trên chuyến xe buýt từ Philly bang Pennsylvania tới Houston bang Texas, mình ngồi gần một ông già đội chiếc mũ rộng vành, đi ủng, đúng chất cao bồi miền Tây. Gương mặt ông hồng hào và đẹp như ông già Noel. Ông cảm ơn khi mình khen chiếc mũ của ông, lúc đó mình nhận ra rằng ông sở hữu một nụ cười hiền hòa đầm ấm và cả giọng nói cũng ấm áp dễ chịu, khác hẳn cái nắng gắt của miền Tây hoang dã. Đi xe buýt phải 2 đêm mới tới nơi. Đêm đầu tiên, trong lúc dừng để nghỉ nửa tiếng ở trạm xe buýt, mình phải đổi xe khác và làm lại thẻ hành lý. Mình lần đầu đi nên cũng lơ ngơ, chưa hiểu thủ tục ở đây. Thấy mình có vẻ lúng túng, ông hỏi thăm và hướng dẫn cho mình. Tuy cùng đi về phía bang Texas, nhưng rồi ông và mình vẫn tạm biệt nhau vì điểm đến là 2 thành phố khác nhau. Mình chỉ nhớ mãi giọng nói trầm ấm, nhấtlà khi ông nói “I am coming home” một cách đầy ngọt ngào. Cũng vẫn là câu “I am coming home” ấy, mình lại được nghe từ một ông già khác, nhưng là trên chuyến tàu điện metro trong thành phố Houston. Trong khi vẫn còn nhiều chỗ trống, ông lại chọn ngồi xuống cạnh mình và nở một nụ cười hiền hậu. Mình hỏi thăm ông thì được biết là dù cao tuổi nhưng ông vẫn hàng ngày đi làm dược sĩ tại trung tâm sức khỏe cho người già. Niềm vui của ông là ông vẫn còn khỏe mạnh để có thể chăm sóc cho chính những người ở tuổi ông. Nhà ông ở vùng ngoại ô, nên ông lái xe ô tô riêng đến sát thành phố gửi xe ở đó và đi metro vào nội thành. Giờ thì ông đang trên đường về nhà. Ông hỏi thăm về chuyến du lịch của mình và bảo mình là đến xứ Texas phải tới trang trại nhé, phải ngắm nghía những con bò sừng dài “Texas longhorn” mà chỉ ở đây mới có nhé! Rồi ông mở điện thoại giơ ảnh cho mình xem về ngôi nhà và trang trại của gia đình ông. Đúng chất Texas! Rồi 2 ông cháu chia tay nhau. Mình chúc ông một bữa tối vui vẻ bên gia đình, còn ông thì chúc mình có một chuyến đi khám phá nước Mỹ thú vị và gặp những người bạn tốt, bởi ông bảo “You deserve it, nice girl!”…

Xứ Texas rộng lớn, và có vẻ như nhiều nhà cao tầng hơn thảo nguyên. Hoặc đó là do mình tưởng vậy. Một ngày trời nắng đẹp, bạn mình lái xe đưa ra bãi biển phía Đông Nam chơi surfing – lướt sóng. Ở đó, có một tiệm bán và cho thuê đồ lướt sóng, tên  là Bingo. Vào mới biết, hóa ra đó chính là nickname của ông chủ tiệm –Bingo (cũng là nickname bắn Half – Life của mình một thưở chứ, duyên thế). Ông to béo, ăn mặc đầy màu sắc, và để tóc dài, bạc trắng. Ông nói chuyện rất có duyên, hay pha trò và có phong thái của dân hippie. Trong lúc ông đang trò chuyện với bạn, mình ngó nghiêng tiệm. Ở một góc trưng bày những chiếc cúp có ghi cả vô địch nam, vô địch nữ lướt sóng, mình thấy một vài bức ảnh đen trắng từ thập kỷ 70, 80. Trong ảnh là đôi nam nữ thanh niên mặc đồ bơi bên cạnh tấm ván lướt sóng, trông rất hạnh phúc. Dù anh chàng trong ảnh trẻ măng, nhưng mình vẫn nhậnra đó chính là ông Bingo. Họ có vẻ như là đi du lịch ở các bãi biển khác nhau để lướt sóng. Một lúc sau, khi Bingo đưa bọn mình tới phòng khác để chọn ván, thì gặp một người phụ nữ cũng tóc bạc trắng, đầu quấn một chiếc khăn vẫn phong cách hippie, đứng bên cạnh chiếc trống Latin to, thuôn dài. Hóa ra bà cũng thích chơi nhạc cụ. Mình thấy bà có nét giống người phụ nữ trẻ trong tấm ảnh lúc nãy. Mình quay sang hỏi Bingo : “Is that your wife?” Ông nói : “Oh yes, she is my beautiful wife!” rồi nhìn bà đắm đuối… Wow, beautiful nhé! Vẫn dùng từ đó để nói về người vợ khi cả hai đã ngoài 60 tuổi! Thật đáng yêu!

Thực ra, nhìn người trẻ thấy hồ hởi phấn chấn đã đành, chẳng có gì lạ! Ngắm người già mà vẫn thấy vui, thấy họ truyền được tinh thần và năng lượng cho mình, thế mới thú vị! Đến các club ở Houston Texas này, già nhảy còn hăng hơn cả trẻ! Từ những vũ điệu salsa phóng khoáng, đến những điệu nhảy truyền thống hoặc mới mẻ của miền Tây, đều thấy có mặt những ông bà già tóc bạc phơ, trông ở ngoài thì có vẻ chậm chạp, nhưng vào sàn nhảy thì dẻo dai lắm! Những cánh tay khua lên, hạ xuống, những cái uốn người, xoay tròn được thực hiện điêu luyện, như là việc quá quen thuộc với họ qua hàng chục năm nay. Vừa tối hôm nọ, trong salsa club, có một ông già Mỹ Latin ra mời mình nhảy. Mình thì không biết nhảy nên ông hướng dẫn. Tay ông dắt mình, chân ông thì lướt như đang trượt patin. Và vẻ mặt ông thì đang rấtthưởng thức âm nhạc. Mình thấy còn tự tin hơn cả lúc trước nhảy cùng mấy anh chàng trẻ trung. Đến đoạn ông đẩy nhẹ mình để xoay vòng 360 độ, thấy cảm giác y hệt trò lộn cầu vồng chơi hồi bé! Lúc đó cứ như là có một vé đi tuổi thơ vậy…

Và thế đấy! Có một cơ số người già mà mình gặp! Thân họ già thật, nhưng hồn họ có bao giờ già đâu!!!

Còn mình á? Mình biết mình là ai chứ! Và mình biết là hồn mình, tinh thần mình thì…vãi cả trẻ! Lúc nào mình cũng có cảm giác…mãi mãi tuổi 20 ý…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Sống chậm

Old city in Philly, USA

Chiều Chủ Nhật trên đất Mỹ…
Sau dịp cuối tuần vui vẻ cùng bạn bè ở đây, mình muốn có một buổi dành thời gian tĩnh cho riêng mình, và cũng để các bạn nghỉ ngơi chuẩn bị cho một tuần mới bận rộn. Mở hé cửa sổ cảm nhận thời tiết, hít căng một hơi không khí trong lành, mình thay đồ rồi tung tăng ra khỏi nhà!
Lang thang qua những dãy phố trung tâm dường như đã quá quen thuộc với mình ở thành phố Philly đáng yêu này, bỏ qua những cửa hàng thời trang hấp dẫn hay mấy góc công viên thư giãn, mình lại rảo bước đến tiệm sách Barnes and Noble, nhưng lần này không phải mua sách mà là mua mấy tấm bưu thiếp! Rồi lại bỏ qua Starbucks, McCafe, mình ghé vào một quán café xinh xắn ở ngã tư đường. Mình gọi một cốc Americano coffee đậm chất Mỹ – một cốc café nhàn nhạt, dù vẫn biết là chẳng đủ để khỏa lấp khẩu vị mạnh, nồng của một người Việt Nam đam mê café chính hiệu! Cũng là muốn “nhập gia tùy tục” thôi! Bình thường quán này khá đông và những chỗ ngồi có view đẹp, có cửa kính nhìn ra đường, đều được lấp đầy. Thế nhưng, chiều nay lại khá vắng. Mình thênh thang chiếm trọn một góc trong quán, nhìn thẳng ra đường…
Nhấp một ngụm café, mình tranh thủ lướt web & FB cập nhật tin tức & tình hình mọi người ở Việt Nam. Chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội…nhìn chung vẫn thế nhỉ? Việt Nam của mình vẫn sẽ cứ là Việt Nam thế này trong khoảng 5 năm tới thôi, mình đoán vậy! Rồi nhìn những người mình quen biết… Người thì tất bật với công việc, thành công thăng tiến! Người thì bận bịu với gia đình riêng cùng những thành viên mới! Người thì tranh thủ tận hưởng thú du lịch trong lúc công tác! Tất cả tuy khác nhau, nhưng đều ở trong một guồng máy quay cuồng, gấp gáp của cuộc sống! Chỉ có riêng mình, vào lúc này, lại chọn cách sống chậm… Mình ngồi đây nhìn những người xa lạ qua lại! Đủ các màu da, màu tóc! Không ai biết mình, mình không biết ai, ngay cả thứ ngôn ngữ đang bao bọc xung quanh cũng không phải là của mình. Cảm giác vô hình! Nhưng lại là cảm giác thật tự do! Tất cả mọi thứ đang chuyển động, chỉ có mình là tĩnh. Và mình chìm đắm trong một không gian – nơi mình không thuộc về…

Mới đó mà đã hơn 2 tuần… Mình lại một lần nữa đặt chân đến nước Mỹ. Có một cái duyên kỳ lạ nào đó mà mình tự cảm nhận thấy giữa mình và nước Mỹ. Trong mình luôn tồn tại 2 cảm giác Yêu và Ghét nước Mỹ một cách song song, chứ chưa bao giờ mình thấy Vô Cảm với đất nước thú vị này. Vì sao ư? Vì Mỹ đã từng là kẻ thù của Việt Nam trong quá khứ! Còn bây giờ, hiện tại thì chưa hóa giải hết và tương lai vẫn bỏ ngỏ! Và có lẽ cũng bởi nước Mỹ quá rộng lớn, hơn cả Châu Âu! Và bởi có tên Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, ở đây gần như có tất cả văn hóa của cả thế giới. Mỗi bang có thể coi là một quốc gia khác nhau, tạo cảm giác là chẳng bao giờ khám phá hết được đất nước này. Vẫn biết vậy, nhưng mình vẫn tiếp tục lên đường, tiếp tục ngắm nghía những phần còn lại của nước Mỹ mà mình chưa có dịp đi qua. Hy vọng, càng nhiều càng tốt!
Không có nhiều người đi du lịch cả tháng hay vài tháng như mình. Vì gia đình, vì công việc, vì tiền bạc cứ quấn lấy, rồi siết chặt con người ta trong cái vòng kim cô, kìm nén sự tự do. Còn mình lại sẵn sàng chịu bị mắng, bị trách, hay chịu rủi ro, cứ nhẹ nhàng gửi lại những người thân yêu những cái hôn, rồi dừng hết tất cả công việc, vơ hết đến cả những đồng tiền lẻ dành dụm được, chỉ để đi du lịch. Mà kiểu du lịch của mình cũng rất đơn giản. Cứ có bạn bè người quen ở đâu là mình đến thăm, lưu lại, và sống phần nào cuộc sống của chính những con người ở đó. Chứ không hẳn chỉ đi đến những điạ điểm du lịch nổi tiếng, mà chỉ cần google là ra cả đống, và chỉ cần đi du lịch qua cái máy tính là đủ. Thứ mà mình muốn khi đi du lịch là trải nghiệm chính cuộc sống hàng ngày của những người nơi đây, một cách bình dị. Với mình, đi du lịch là học, là biết, mà cái sự học, sự biết đó ngấm vào trong người mình, chứ không phải để khoe khoang, thể hiện hay check-in…

Tất nhiên, mình cũng sợ gây phiền hà cho người khác khi lưu lại, nhưng mình cố gắng bù lại bằng việc để ý dọn nhà, đi chợ, nấu nướng, hay làm hộ những công việc khác trong nhà những lúc họ bận rộn đi học, đi làm. Rồi găp gỡ, trò chuyện với cả những người bạn của họ, để biết thêm về cuộc sống và những con người thú vị! Có lẽ cũng vì thế mà từ trước giờ, đi đâu mình cũng được chào đón, và không bị thấy phiền. Đó là điều mình luôn trân trọng và làm mình cảm thấy may mắn!
Trước đây, thưở còn đi học hay mới đi làm, mình cứ tự thấy mình vất vả, lo toan, quăng mình vào dòng đời, và cho dù cố gắng đến đâu, lại vẫn nghĩ mình thiếu thốn đủ thứ! Thế nhưng, bây giờ, cũng chẳng hiểu vì sao, mình lại thấy mình quá đầy đủ! Đủ yêu thương, đủ vật chất, mà thấy vật chất quan trọng thật, nhưng cũng chỉ là thứ đứng sau! Kể cũng lạ! Khi đủ đầy rồi, con người ta lại thường cảm thấy hoang mang, sợ đánh mất những thứ mình đang có… Chả vì lý do quái gì, cơ mà cứ sợ thế…
Cứ vẩn vơ ngơ ngẩn như mình vẫn vậy! Rồi sực nhớ ra mấy tấm bưu thiếp để bên cạnh! Bỏ mặc tương lai, và những nghĩ suy, quyết định sau vậy, mình sống cho ngày hôm nay đã! Lấy bút và viết bưu thiếp…
Mà cuộc sống thú vị lắm! Rồi bỗng dưng không hẹn mà gặp bạn ở quán cafe đó rồi cùng đi ăn tối!
Ở đây, Philly – thành phố đã từng là thủ đô của nước Mỹ này, với vị trí Đông Bắc, cùng bề dày lịch sử và những dãy nhà cổ, có cái gì đó rất tương đồng với Hà Nội thân yêu của mình! Và kìa, Philly trở lạnh rồi, cũng như Hà Nội vào thu chín, đón gió mùa về…
Mình chuẩn bị di chuyển xuống phía Nam, tới xứ Texas ấm áp hơn là vừa…
P.S. Giờ này Hà Nội đang đón bóng chiều của ngày thứ Hai đầu tuần, còn ở đây mới có 3h sáng thôi 🙂 Chúc một nửa thế giới ngủ ngon nhé!

_6/10/2014_