Cha Mẹ và tấm bản đồ của tôi

970782_618360431510581_707266762_n

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ những nếp nhăn…

Trời tháng Bảy âm lịch, thi thoảng lại trở mưa. Mẹ than đau đầu, tôi lấy dầu xoa bóp cho mẹ. Lần rờ, day day làn da đã nhăn nheo, tôi rớt nước mắt…

Tôi mới phát hiện ra, một trong những sở thích kỳ lạ từ thửơ bé đến giờ của tôi là lấy những ngón tay mình sờ, chạm và vẽ lên mặt bố mẹ. Cũng bởi thế, mà tôi phát hiện thêm rằng tôi thuộc lòng những nếp nhăn trên khuôn mặt của bố mẹ. Tôi biết những nếp nhăn nào là buồn bã, nghĩ suy, đau đớn, và cả những nếp nhăn của hạnh phúc. Tất cả tạo nên hai tấm bản đồ quý giá nhất đời tôi.

Ở phía Bắc của tấm bản đồ ấy, vầng trán bố những nếp nhăn ngang khá thẳng hàng như những lời răn dạy chắc nịch của bố dành cho tôi. Trên trán mẹ, những nếp nhăn đó lại lượn sóng nhẹ nhàng, như thủ thỉ với tôi về sự dịu dàng, dào dạt của tình mẹ. Tình mẹ sâu đậm đến nỗi tạo nên một vết hằn ở giữa trán. Vết hằn ấy càng rõ nét khi mẹ ngủ, chứng tỏ giấc ngủ chưa được sâu. Hóa ra mẹ lo nghĩ ngay cả trong những cơn mơ. Mỗi lần nhìn mẹ ngủ, vết hằn ấy như cứa vào tim tôi…

Ở hai phần Đông – Tây của tấm bản đồ, nếp nhăn trên mi mắt bố dàn sang hai bên, tụ ở đuôi mắt và vạch vài đường chéo về phía thái dương, tạo nên sự nghiêm nghị mỗi khi kéo tôi trở về với thực tế cuộc sống đầy trách nhiệm và yêu thương, gạt phăng những mơ mộng hão huyền của tuổi trẻ. Còn mi mắt mẹ trùng xuống, làm thành một cái võng đong đưa, bao đêm ròng thức ru tôi ngủ, lo lắng cho tôi. May mắn thay, những tia hằn lên ở đuôi mắt bố mẹ cũng là những nụ cười, những hạnh phúc trong bao năm qua. Đôi mắt bố mẹ là những đại dương dạt dào tình yêu thương, và càng long lanh hơn, ngời sáng hơn dưới ánh mặt trời khi bố mẹ cười. Ở đại dương ấy, tôi không bao giờ bơi qua nổi. Ở đại dương ấy, bao bão tố phong ba rồi cũng trở nên êm dịu đón tôi trở về. Ở đại dương ấy, bất cứ khi nào cũng trong veo để tôi có thể soi lại mình.

Còn phía Nam của tấm bản đồ là những tảng băng trôi. Đó là những lời nói thoát ra từ miệng bố mẹ. Ba phần nổi, bảy phần chìm. Bố mẹ có thể dạy bảo con cái, nhưng chính đứa con phải trải nghiệm, thấu hiểu và đúc rút những bài học cho bản thân mình. Con có nên người thì bố mẹ mới nở được nụ cười. Điều kỳ diệu là nụ cười ấy có thể đẩy dãn hết tất cả những nếp nhăn còn lại trên khuôn mặt bố mẹ.

Và rồi thời gian sẽ tạo thêm thiên tai để làm biến đổi tấm bản đồ ấy…

Nhưng không sao, tôi sẽ tiếp tục ghi nhớ và cố gắng vẽ thật nhiều nụ cười lên hai tấm bản đồ quý giá ấy…

P.S. Mừng đại lễ Vu Lan 2013! Chúc bố mẹ luôn ngủ ngon!

Những người muôn năm cũ

memories1024

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ những mảnh ghép của một giấc mơ không rõ ràng…

Không biết từ đoạn nào của cơn ngủ, một cơ số người tôi đã từng gặp từng quen biết cứ thay phiên nhau len lỏi vào giấc mơ của tôi. Kỳ lạ rằng đó đều là những người lâu lắm tôi chưa gặp lại. Tôi gọi họ là những người muôn năm cũ.

Trong những khoảng tranh tối tranh sáng của giấc mơ, tôi cứ bước lặng lẽ, lướt qua từng khuôn mặt người, đều quen cả, nhưng lại trở nên lạ lẫm. Thực ra lúc ấy tôi có cảm giác mình gần như là một bóng ma, hồn xiêu phách lạc, trôi nổi trong không trung, chứng kiến mọi hoạt động xung quanh mà không ai nhìn thấy mình. Tôi nhìn, tôi nghe, thậm chí tôi đi xuyên qua họ. Không biết sự có mặt của tôi, họ hồn nhiên bộc lộ bản thân. Ở góc này họ đang cười nói huyên thuyên, ở góc khác họ lại khóc lóc kể lể. Chẳng rõ là họ có quen biết nhau hay không, nhưng có vẻ như ai cũng đang hết mình với đám đông. Còn tôi thì ngược lại, đám đông còn chẳng biết tôi, và tôi cũng không quan tâm đến đám đông.

Nhìn, nghe được một lúc, cũng chẳng có gì đặc biệt, quẩn quanh chỉ là chuyện cá nhân và chút thế sự rỗng tuếch, tôi bắt đầu thấy chán với không gian này. Tôi quay đi. Bỗng có một bàn tay nắm lấy tay tôi níu lại. Tôi hơi sững người vì vẫn đang nghĩ mình là bóng ma, không ai nhìn thấy. Vậy nhưng, như cô nàng lọ lem đến giờ đã điểm, tôi chẳng dư thừa chút thời gian nào quay lại nhìn. Bước thêm vài bước nữa, bàn tay kia lúc đầu níu chặt, sau lơi dần. Tôi nhẹ nhõm bước đi, chẳng để lại đằng sau dấu giầy nào hay chút vấn vương gì, ngoài những thanh âm xì xào vô nghĩa…

Tôi tỉnh dậy, ngáp một cái thật dài, sảng khoái vươn người mở toang cửa sổ đón ánh nắng buổi sáng chói lòa.

Không quên giấc mơ vừa qua, tôi nhớ tới những người muôn năm cũ ấy. Họ có thể thay nhau phân trần và nhận với nhau rằng họ không thay đổi. Nhưng thật không cần thiết chút nào! Với tôi, đúng là họ cũ rích và chẳng có gì thay đổi cả! Chỉ có tôi là đổi thay! Tôi đổi thay đến nỗi tôi không còn thấy được phần tinh túy nhất của họ như trước đây nữa.

Những người muôn năm cũ

Hồn ở đâu bây giờ…

P.S. Kể từ giờ, tôi bỏ câu mở đầu quen thuộc “Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình”. Bởi bây giờ, với tôi, cả 3 việc đó đều chẳng còn quan trọng là cái nào hơn cái nào nữa. Tôi cũng không đóng vai người kể chuyện nữa. Tôi viết cho tôi, viết cho cảm xúc tôi. Vậy thôi!

Và như thường lệ, chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Chuyện đàn bà

funny-women-cartoon-pictures

Lục lại trong đống bài viết, tôi tìm được bài này. Đã viết cách đây khoảng nửa năm, vậy mà tôi quên bẵng…

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ những giọt nước mắt…

Tôi vắt nước mắt để viết về những người đàn bà của đời tôi…

Họ là những người vô tình bước vào cuộc đời tôi…

Có những người gọi tôi đến chỉ để thấy tôi cười, để nhớ về một thời trẻ trung vô tư lự…

Có những người gọi tôi đến chỉ để thấy họ cười, nghe họ kể chuyện… Chuyện buồn, chuyện vui, thậm chí là chuyện cực kì vui, đến nỗi tôi quặn lòng vì biết đó chỉ là sự thêu dệt… Tôi mỉm cười cổ vũ câu chuyện của họ, miễn là họ vui…

Có những người gọi tôi đến chỉ để khóc… Tôi đã chứng kiến biết bao giọt nước mắt, trong số đó, có những giọt nước mắt tôi không thể hiểu nổi và có lẽ không bao giờ hiểu… Chỉ cần biết nước mắt rơi xuống là nỗi buồn cũng vơi đi một chút…

Và trong những nỗi buồn, những niềm thương, những đớn đau, những khát khao ấy, tôi thấy chính tôi… Có lẽ vì tôi cũng mang thân phận yếu đuối như những người đàn bà ấy…

Phụ nữ sinh ra đã khổ, kiểu gì cũng sẽ khổ… Một vị cao tăng sẽ không chúc một người phụ nữ những điều mà ai cũng nghe nhan nhản, mà sẽ chúc một câu rất đỗi nghẹn lòng “Chúc cô kiếp này tu tốt để kiếp sau được làm đàn ông…”

Ở đâu đó, một lúc nào đó, trong lúc họ cô đơn nhất hay đớn đau nhất, chỉ mong họ biết rằng tôi yêu họ đến thế nào, yêu đủ đầy, yêu hơn cả những người đàn ông khác…

Tôi yêu những người đàn bà của đời tôi…

Ở thời điểm hiện tại, sau nửa năm viết bài này…

Cho đến bây giờ, có những người đàn bà vẫn còn ở bên tôi, có những người thì không. Hóa ra, có những người không yêu tôi như tôi yêu họ. Họ bên tôi nhưng trong lòng lại hờn ghen. Trong tình yêu có chỗ cho sự ghen tuông, nhưng không có chỗ cho sự ghen tị. Đó là lý do tôi lặng lẽ rời xa họ, chẳng buồn nói một lời nào.

Điều duy nhất tôi còn có thể làm cho những người đàn bà đã từng ở bên tôi, là sẽ mang những bí mật mà họ kể cho tôi xuống dưới mồ. Ngay cả khi đó còn chẳng phải là những bí mật!

Đàn bà là vậy! Không có gì quá ngạc nhiên!

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!