Đi

JohnnieWalker460

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện của tôi ngày hôm nay bắt đầu từ những chuyến đi đã, đang và sắp tới…

Tôi nhớ lần đầu tiên tôi tham gia một buổi thử rượu của hãng rượu nổi tiếng Johnnie Walker là năm tôi tròn 20 tuổi – thừa tuổi uống rượu. Hồi đó tôi chỉ là một cô sinh viên ngoại giao được mời đến nơi toàn những thứ xa xỉ. Tôi không biết gì về những thứ xa xỉ, lại càng không biết gì về rượu. Thứ duy nhất mà tôi nhớ trong buổi hôm đó là vị khói mạnh, gằn, mộc mạc, cá tính, sâu lắng… Thứ hương vị không xộc thẳng vào mũi, mà len lỏi, luồn lách, vuốt ve từng sợi lông mũi, rồi mới khiến ta cảm nhận được qua khứu giác. Thứ hương vị chạm nhẹ vào đầu lưỡi, rồi lan tỏa trong khoang miệng, như một làn khói đậm đặc trôi xuống cổ họng. Đó là lý do tôi ưa Black Label đậm vị khói hơn cả.  Và hình như, khi uống thứ rượu đó vào, người ta không thể ngồi im một chỗ. Slogan “Keep walking” của Johnnie Walker có cả một câu chuyện dài, nhưng đấy là cách dễ hiểu nhất của riêng tôi. Chỉ uống vào là hiểu!

Có nhiều cách để đi : tiến lên, giật lùi, bước nhẹ, chạy dài… Miễn là đi, chứ không phải đứng im tại chỗ. Chẳng biết tự bao giờ, con người ta cứ phải đi, cứ phải bước. Chắc là kể từ khi con người không còn thích bò lê bò lết…

Đi để thấy mình không còn nhỏ bé, mà thực ra thế giới mới nhỏ bé…

Đi để thấy mình đang sống…

Viết để lâu lâu mới lại viết…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Nước mưa và nước mắt

tear

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của mình bắt đầu từ những giọt nước mưa…

Mưa tháng Sáu thanh mát…

Mình đã từng viết, chỉ có một cách dễ nhất để phân biệt giọt nước tinh khiết, giọt nước mắt và giọt nước mưa, đó là nếm. Nếu giọt nước có vị thanh mát, nước mắt có vị mằn mặn thì giọt mưa có cả hai vị đó. Vậy nên, trong những ngày không mưa mà muốn uống mưa thì chỉ cần pha nước lẫn với nước mắt…

Mình không vui khi nhìn thấy ai đó khóc, nhưng dù sao thì mình cũng mừng vì người ta còn có thể khóc, còn có thể bộc lộ được cảm xúc ra bên ngoài. Mình sợ những giọt nước mắt trôi tuột vào trong, thẳng xuống cuống họng, nuốt trôi đi mất một cách vô vị. Nước mắt là thứ để rơi ra ngoài, chứ không phải thứ để nuốt vào trong.

Mình sợ đứa trẻ hồn nhiên trong con người mình biến mất, chỉ còn trơ trọi một kẻ to xác vô cảm. Thấy cái gì cũng bình thường, thấy việc gì cũng là tất yếu, không còn ngơ ngác, không còn ngạc nhiên về cuộc sống. Mình tin đó mới là lúc người ta chết thật, chứ không phải lúc nằm xuống mồ.

Mình thích mê bài hát “Lắng nghe nước mắt” này đến nỗi mình không thể không hát nghêu ngao thế này…

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/lang-nghe-nuoc-mat-nmbt.pUMXJka1yz80.html

Tình yêu thì không có sai hoặc đúng, chỉ cần trái tim rung động…

Xét cho cùng, mọi thứ trên đời này chẳng có gì sai hay đúng cả, người ta cứ mất công đi cãi nhau, hay tranh luận đủ thứ không biết để làm gì. Sai hay đúng là do cảm nhận của mỗi người. Tất cả chỉ phụ thuộc vào cảm xúc mà thôi!

Thật tuyệt khi có thể cười và khóc một cách hồn nhiên!

Và ngày hôm nay mình mới cảm nhận rõ ràng điều mà người ta vẫn thường hay nói…

Đàn ông khóc khi anh ta yêu thật lòng…

Phụ nữ khóc khi cô ta thật sự buông tay…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!