Vô tình

walk

Hiếm khi rảnh ngồi nhâm nhi cafe viết truyện ngắn củn… Đọc nhé!

……………….

1. Hà Nội những ngày đông lạnh lẽo. Sân bay Nội Bài chật cứng người. Nhìn từ trên cao, mặt sàn như bị nứt ra bởi những đường người lũ lượt di chuyển ngang, dọc, chéo, đan vào nhau. Một chuyến bay vừa đáp xuống. Dãy hành lang đầy cửa kính rồng rắn  đoàn người kéo nhau đi. Lổn nhổn, nhấp nhô… Trong dòng người ấy, đột nhiên có một bóng người đi từ phía ngược lại. Nhanh nhẹn, thoăn thoắt… Đó là một chàng trai cao ráo, khoác chiếc áo da nâu, quàng khăn rằn, trên cổ còn đeo một tấm thẻ ưu tiên đặc biệt ra vào khu vực sân bay. Anh cứ thế, ngược dòng người, đôi chân hân hoan cứ thế bước. Ánh nắng hiu nhẹ cũng đủ hắt ngang dãy hàng lang đầy cửa kính loang loáng…

Anh ngược đường ngược nắng để yêu em

Ngược phố tan tầm ngược chiều gió thổi

Ngược lòng mình tìm về nông nổi

Lãng du đi vô định cánh chim trời…

Luôn là vậy! Chẳng khó để cô bước xuống máy bay, đi trên dãy hành lang cùng chiều với cả dòng người và luôn nhận ra anh đang một mình đi theo chiều ngược lại. Rồi thì anh và cô cũng sẽ gặp nhau ở một điểm nào đó của dãy hàng lang đầy cửa kính, một bên là khoảng sân bay rộng lớn và một bên là khu vực phía trong toàn người là người. Tới điểm đó, anh sẽ đỡ chiếc vali nhỏ xinh, một tay kéo, còn tay kia sẽ nắm chặt lấy tay cô, và quay ngược lại đi cùng chiều với cô, ra khỏi sân bay, thoát khỏi những đoàn người tấp nập. Cho tới lúc vào trong xe, anh mới ôm cô thật chặt và đặt lên môi cô một nụ hôn cũng chặt không kém…

2. Căn phòng le lói ánh đèn ngủ và một đốm sáng rực – điếu thuốc lá cháy dở trên tay anh. Tay còn lại anh cầm một tấm ảnh và một bức thư. Tấm ảnh chính anh chụp cô đang mỉm cười bình yên bên cạnh bữa tối hạnh phúc của hai người. Bức thư chia tay mà cô đã viết cho anh trước khi cô ra đi. Không biết anh đã đọc bức thư này bao nhiêu lần, chỉ biết rằng anh đã thuộc từng câu từng chữ trong đó. Anh giận, anh xé, anh đốt… không phải là tấm ảnh hay bức thư, mà là… trái tim anh. Thế nhưng, mọi diễn biến cuồng điên chỉ ẩn sâu ở bên trong anh. Bề ngoài vẫn chỉ là bóng dáng một người đàn ông trầm ngâm hút thuốc…

Ngày cuối cùng anh gặp cô, cô không nói gì nhiều, chỉ tặng anh một quyển sách có tên Giận, bàn về cách hóa giải cơn giận, với lời nhắn mong anh đừng giận cô. Lần này cô ra đi không ngoái đầu nhìn lại. Anh vẫn ngồi trầm ngâm hút thuốc… Cho đến lúc đứng dậy được, anh lẳng lặng cất quyển sách Giận vào giá sách. Đó là quyển sách duy nhất anh không bao giờ mở ra trong cả một giá sách với hàng trăm quyển anh đã đọc…

3. Hà Nội một chiều thu yên ả. Sân bay Nội Bài như thường lệ vẫn nứt nẻ bởi những đoàn người xuôi ngược. Một cô gái vừa bước xuống máy bay, đã sải những bước chân thoăn thoắt về phía trước, lách qua dòng người chậm chạp di chuyển. Như thường lệ, cô lại trở về với những gì quen thuộc, nhưng có những điều lại chẳng còn quen thuộc nữa. Cô không còn thấy bóng anh đi ngược dòng người để đến cầm tay cô dắt đi. Cô bước chậm hơn, mỏi chân hơn…

Anh và cô đã mòn chân khắp phố cổ Hà Nội, trong những ngày tạnh ráo nắng hanh và cả những ngày mưa phùn gió lạnh. Họ cùng khóc đẫm sương đêm và cùng cười vang cầu vồng. Hà Nội biết bao thăng trầm lịch sử, ôm đủ cả thăng trầm của tình yêu…

Một ngày đẹp trời, Hà Nội lại khoác lên mình một bộ áo thân quen. Đường phố tấp nập, gió thổi bay những mái tóc thề, nhưng chẳng có lời thề nào còn nguyên vẹn. Cô dạo quanh phố cổ rồi dừng lại ở một tiệm sách trên phố Đinh Lễ. Lướt qua những dãy sách thẳng hàng, cô lại nhìn thấy quyển Giận. Cô không thể biết quyển sách đó có hóa giải cơn giận của anh hay không, cũng như cô không thể ở bên anh… Cô lơ đãng nhìn ra ngoài đường. Bất giác, không biết là trong tưởng tượng hay sự thật, cô nhìn thấy bóng dáng anh hiển hiện đi lướt qua, sánh vai cùng một cô gái. Cô sững người trong giây lát, rồi bước ra cửa. Có hai bóng người nam nữ đi đằng trước, xa khuất lắm rồi. Cô chẳng còn kịp nhận ra ai nữa… Cô chỉ kịp nhận ra khoảng không trước mặt cô là một quang cảnh quá đỗi đẹp, quá đỗi Hà Nội. Cô mỉm cười. Cô ước gì anh thấy cô cười, và cô mong là anh đang cười… Cô quay lưng lại rồi sải bước theo hướng khác…

Em thuận đường thuận gió nhẹ tênh

Thuận phố đông người thuận chiều gió hát

Thuận cánh chim về nơi bát ngát

Lãng du đi tênh nhẹ gót chân hồng…

Rồi một ngày, anh sẽ hiểu cô xa anh để anh được hạnh phúc…

Và ngày đó là ngày hôm nay…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Thơ nhậu

Minh-hoa-140

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Giờ mình lại khoái kể chuyện bằng…thơ…

Đầu năm làm bài thơ cho vui vẻ nhể 😉 Chúc mọi người một năm mới nhiều tài lộc 😉

Ngâm thơ ta vốn không ham

Nhưng ngồi ăn nhậu biết làm chi đây

Loanh quanh mấy chén rượu đầy

Nâng lên hạ xuống một bầy lưu linh

Tưởng đàn tưởng hát linh đình

Ai dè cả bọn chình ình lộ ra

Chẳng ai biết hát biết ca

Chỉ biết bàn chuyện quốc gia “đái sừ”

(đại sự – cố ép gieo vần cho chuẩn niêm luật ý mà 😉

Bí mật bật mí rất cừ

Kể ra một đống lừ đừ chuyện hay

Thành phần rất lắm người “bay”

Bay từ nhà nước bay ra cổ phần

Kẻ tám ích người ngũ tuần

Có cả mặc váy lẫn quần có chun

Hàng hiệu lẫn với áo thun

Quần tây túi vải lấm bùn đất tươi

Từ guốc mộc đến giầy lười

Bao nhiêu thế hệ vẫn cười tớ lơ

Đàn chú đú với cháu tơ

Dạy ngay bài học tuổi thơ phập phù

Việt Nam anh dũng cần cù

Đánh rơi xuống đất thổi phù ăn ngay

Việt Nam bất khuất cầu may

Đến ngày đến tháng rồng bay lên trời

Việt Nam lộng lẫy ngời ngời

Rừng vàng biển bạc đợi thời cống quan

Việt Nam chẳng biết nguy nan

Kiểu gì thì kiểu vẫn cờ đỏ tươi

Việt Nam đẹp nhất con người

Xấu nhất con khỉ, đười ươi xấu nhì

Đến đây cũng khó so bì

Bọn người bọn khỉ hắt xì khắp nơi

Thôi thì cũng hết giờ chơi

Rượu tràn mây trắng mê tơi bốn bề

Xong xuôi tất cả lại về

Đón chào năm mới đề huề ngất ngây

Hehehehehehe

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!