Phim và đời

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ một bộ phim mà tôi mong đợi mấy tháng trời…

Tôi thích xem phim, không hẳn chỉ để thỏa mãn hình ảnh kĩ xảo hiện đại, những góc quay độc đáo hay đắm chìm trong câu chuyện sáng tạo với diễn xuất tinh tế, mà quan trọng hơn cả là những điều thú vị về thông điệp mà bộ phim muốn truyền tải. Bất kì một bộ phim nào cũng thường để lại những sự thật và triết lý sống, có điều mình có hiểu được ý đồ của những người làm phim hay không. Có nhiều phim tôi xem mà không hiểu nổi họ muốn truyền tải cái gì. Đó không hẳn là những bộ phim dở, đơn giản chỉ vì tôi không hiểu, trong khi đó lại có nhiều người thấy hay và hiểu rõ. Hay như ở dòng phim cảm xúc, có những đạo điễn làm đôi khi chỉ để thỏa mãn bản thân, chứ không quan tâm người xem hiểu được đến đâu. Có những thể loại phim được làm ra để người xem  hiểu theo nhiều cách, để tranh luận với nhau. Có phim để lại suy ngẫm, có phim trôi tuột đi…

Và tôi xem phim để tìm kiếm cuộc sống thật thông qua câu chuyện trên màn hình…

Họa Bì 2 thật may mắn là không liên quan gì đến Họa Bì 1, nên không cần xem 1 cũng hiểu 2, và thật may mắn lại là phim cổ trang, vốn là thể loại có chiều sâu. Trong phim có chứa đựng nhiều sự thật và triết lý sống hay :

1. Phái đẹp luôn cần nhan sắc…
2. Biết đau là biết yêu…
3. Người ta có thể yêu trái tim một người và mê đắm cơ thể người khác…
4. Chỉ có đàn ông mắt mù mới không thik gái đẹp…
5. Đến giờ “nhập nhoạng”, phái đẹp nên vừa làm Người vừa làm Hồ ly tinh mới đủ sức quyến rũ đàn ông lâu dài…
6. Thời buổi này Gay nhiều đã đành, Lesbian cũng lộ liễu không kém, ôm ấp tắm táp vùng vẫy cùng nhau, nhưng thật đáng cảm thông vì họ quá bế tắc…
7. Thú vị nhất là trong khi các con vật ngay cả Hồ ly còn muốn làm Người, vậy mà Người lại cứ đi hạ mình làm những con khác…
8. Điều quan trọng nhất là một trái tim nóng hổi, nhân từ và tràn ngập yêu thương chắc chắn sẽ có sức cảm hóa và tìm được hạnh phúc…

Dù là bất kì ai từ Tướng quân, Công chúa, kiếp Hồ ly hay Khổng tước, phận thầy cúng, đến kẻ xâm lăng cũng có những nỗi niềm, sự khổ ải riêng rất cần được hiểu và thông cảm.

Vì vậy, hãy sống giản dị và bao dung.

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Huỳnh Phúc Điền

Tôi viết về anh vì hôm nay tôi có ngó qua sân khấu của Hoa Hậu VN không có gì đặc sắc, tôi chợt nhớ đến một đạo diễn tài năng của những sân khấu lớn…

Tôi viết về anh vì dạo này tôi bị ám ảnh bởi cái chết…

Tôi rất sợ chết, nhưng tôi không sợ người chết. Tôi đã thấy nhiều người chết, từ già cả đến trẻ nhỏ chỉ vài tháng tuổi, kể cả thân quen hay không, và chết theo những cách khác nhau. Tôi đã từng lật chiếu nhìn một cái xác chết đuối để nhận dạng. Tôi đã từng thấy người ta cạo đầu xác chết, quấn vải rồi quăng lên xe đẩy trước khi cho vào quan tài. Tôi đã từng thấy rất nhiều máu và cả óc người văng ra trong một vụ tai nạn giao thông. Tôi đã từng thấy thịt róc khỏi xương, răng rơi khỏi đầu lâu trong lúc bốc mộ.

Thế nhưng, tôi chưa dự đám tang Huỳnh Phúc Điền, chưa nhìn thấy anh nhắm mắt, nên tôi không có cảm giác là anh đã về thế giới bên kia.

Đã lâu lắm rồi, hầu như tôi chẳng còn nhớ gì về anh, ngoài nụ cười như mùa thu tỏa nắng và vai trò đạo diễn xuất sắc của anh trong những chương trình lớn như Làn sóng xanh, Duyên dáng VN… Có lẽ từ khi biết anh đến giờ, tôi chưa thấy có đạo diễn sân khấu nào ở VN được như anh, bằng chứng là anh đã nhận được giải Mai Vàng trong nhiều năm liền. Một vài đạo diễn sân khấu bây giờ được coi là tài năng lại có lối hành xử kém khiêm nhường và kém tinh tế, kì dị và phô trương.

Tôi may mắn quen anh từ năm 2007, chưa kịp biết nhau nhiều thì 2009 anh đã ra đi…

Lần cuối cùng tôi gặp anh ở một quán café trên đường Láng Hạ nhân dịp anh ra Hà Nội làm show cho Mỹ Tâm. Anh miên man kể chuyện công việc và cuộc sống nóng nực bận rộn ở Sài Gòn. Còn tôi, lúc đó là một cô sinh viên năm ba, ngồi kể chuyện bực mình về một người mà tôi căm ghét và mong cho người đó chết đi. Anh cười phá lên, chê tôi trẻ người non dạ. Anh bảo rằng chẳng có ai đáng chết cả, cho dù người ta có làm gì xấu với mình, thì cũng không được mong cho người ta chết. Và rồi anh chia sẻ những quan niệm sống của một người bạn, một người anh.

Sau đó, tôi chở anh bằng xe máy đến một quán nhậu ở Giảng Võ rồi chia tay anh. Anh hồ hởi chào tôi vẫn với nụ cười tươi rói : “Em về nhé! Lâu anh không gặp hội này nên phải nhậu hết mình! Hehe!”…

Vài tháng sau, tôi nghe tin anh bị ung thư gan… Vài tháng sau, tôi thấy trên báo có ảnh gia đình đưa anh sang nước ngoài chữa bệnh. Anh gầy, hốc hác, trông rất khác, chỉ trừ nụ cười vẫn còn nguyên vẹn… Không lâu sau, anh ra đi…

Cuộc đời là thế đấy! Hóa ra bài học cuối cùng mà anh dạy tôi lại là về cái chết. Đã là người, không ai  đáng chết cả! Ôi, huống chi là một đạo diễn tài năng như anh!

Một trong những nỗi sợ của Huỳnh Phúc Điền không phải là chết, mà là đi xe máy. Vậy mà lần cuối cùng tôi chở anh bằng xe máy đó, anh thở phào. Trong quãng đường ngắn ngủi, anh vượt qua nỗi sợ đi xe máy. Thế nhưng trong cuộc đời ngắn ngủi của anh, anh đã không thể vượt qua số phận… 39 tuổi… anh để lại quá nhiều việc còn dang dở…

Thi thoảng tôi vẫn gặp một vài người bạn của anh, người trong nghề vẫn tiếc thương và nhắc đến anh như một tượng đài mà đến giờ vẫn khó có ai vượt qua được…

Chưa bao giờ tôi có dịp thắp một nén hương cho Huỳnh Phúc Điền. Nhưng tôi hy vọng là anh biết tôi cũng tiếc thương anh…

Tôi tiếc thương một đạo diễn sân khấu tài năng và có nụ cười đẹp nhất VN.

Tôi tin là dù ở suối vàng anh cũng vẫn cười đẹp như thế!

P.S. Bởi vì tôi luôn tin vào con người, mặc dù vẫn biết là con người chẳng đáng tin tẹo nào!

Sex

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ chính câu trên…

Vì câu đó có chữ “làm tình” nên nhiều người hay hỏi tôi quan niệm, suy nghĩ thế nào về sex.

Sex hả? Xem nào… Cởi mở, lành mạnh và ngắn ngọn mà nói nhé!

Sex là một phần tất yếu của cuộc sống!

Sex với người mình yêu, độ phê là 100%!

Sex với người mình muốn, vì thích hay vì nhu cầu, độ phê là 80%!

Tự sướng, phê 50%!

Tệ nhất là bị cưỡng ép thì về số âm, – 200%!

Nhấn mạnh lại, Sex là một phần tất yếu của cuộc sống! Chỉ là một phần thôi, vì còn có rất nhiều phần tất yếu, quan trọng khác của cuộc sống. Không có sex vẫn có thể sống Vui – Khỏe – Có Ích (thật may đây là tên 1 show truyền hình dành cho các cụ :P)

Đặc biệt hơn cả, Sex cũng giống như rất nhiều việc khác trong cuộc sống. Đừng mong chờ người khác đưa bạn “lên đỉnh”. Hãy biết tự điều chỉnh mình và “điều khiển” đối tác để có thể đạt được điều bạn muốn. Và nếu bạn không “lên đỉnh” hay không thành công được, đừng đổ lỗi cho ai hay bất kì điều gì, mà trước hết là do chính bản thân bạn, vì thiếu kiến thức, thiếu học hỏi, thiếu tự tin, thiếu sáng tạo và quan trọng nhất là thiếu đam mê…

Không có đam mê thì cái gì cũng trở nên nhàm chán…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Đứng hay không?

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ một câu thoại trong phim Karate Kid…

Với tôi, đây là một bộ phim hiếm hoi tuy không hẳn xuất sắc nhưng xem lại vẫn thấy hay. Đặc biệt, đó là bộ phim đáng xem nhất của Jackie Chan vì diễn xuất của anh chứ không phải vì võ thuật. Từ lúc xem ở rạp cách đây 2 năm đến lúc xem trên HBO, tôi nhớ nhất đoạn…

Thầy Han (Jackie Chan) nói với cậu bé Dre Parker (Jaden Smith) trước khi bước vào cuộc thi võ thuật :

“Cuộc đời có thể làm ta gục ngã nhưng ta có quyền chọn đứng dậy hay không…”

Đúng vậy! Và tôi đã thấy nhiều người chọn cách… Quỳ…

Ai cũng có sự lưạ chọn của riêng mình, miễn là cảm thấy thoải mái thôi!

Nhiều người nghĩ rằng quỳ thì sẽ dễ chịu, đặc biệt khi có nệm ở dưới. Thế nhưng, thực tế là quỳ có thể dễ chịu lúc đầu nhưng sau thì mỏi mệt và tê tái lắm! Và nếu đã mất công quỳ thì thà ngồi còn hơn!!!

Tôi không thích ngồi lâu vì đơn giản là sẽ ê mông và béo bụng!

Tôi càng không thích quỳ vì thành thật mà nói là tôi bị mắc bệnh… chân voi, nên quỳ thì đau và mỏi lắm!

Tôi thường đứng thẳng, và để tránh bị mỏi, tôi bước đi…

Bước đi dù chậm thì cũng vẫn tốt hơn…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Vô cảm

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ lúc xem một đoạn phim Mỹ…

Đứa trẻ hư thốt lên : “Con ghét mẹ, vì mẹ không yêu con!”

Bà mẹ nhẹ nhàng nói : “Con à, Trái nghĩa với Yêu không phải là Ghét, mà là Vô Cảm.”

À hóa ra… Khi còn được Yêu và bị Ghét tức là còn may mắn lắm đấy!!!

Thông thường người ta vẫn nghĩ rằng Yêu và Ghét là 2 thái cực trái ngược nhau. Thế nhưng, thực tế là khi bạn vẫn còn để tâm đến việc bấm nút Yêu hay Ghét trên bảng điều khiển cảm xúc của mình, thì có nghĩa là bạn còn dành sự quan tâm cho ai đó.

Người ta vốn không thể lý giải được vì sao có sự Yêu – Ghét. Nếu bạn yêu ai đó, thì sau một sự việc bạn có thể ghét họ. Hoặc bạn ghét ai đó, rồi một ngày đẹp trời, biết đâu đấy, bạn lại cảm thấy yêu quý họ.

Chỉ khi bạn thấy ai đó không mang lại bất kì cảm xúc nào cho bạn… Chỉ khi bạn thờ ơ, lãnh đạm… Chỉ khi bạn nhận ra đó là vô nghĩa… Hãy quay mặt đi…

Tóm lại, nếu như ai đó bảo Yêu hay Ghét bạn thì hãy đừng quá đỗi vui mừng hay bực tức, vì một ngày nào đó, bạn có thể làm người ta thay đổi! Còn nếu người ta thấy Vô Cảm với bạn, và rằng bạn có làm gì, người ta cũng chả đoái hoài gì thì các bạn đành tiễn nhau lên đường đi nhé!

Về phần mình, tôi hiếm khi nói yêu hay ghét, mà tôi nói tôi có quan tâm hay không. Và một khi tôi đã Vô Cảm với ai hay vấn đề gì thì tôi sẽ im lặng và tránh xa ngay lập tức!

Ở đời phải biết thờ ơ với những thứ không đáng!

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

London và tôi

Năm nay Olympic được tổ chức ở London. Cứ mỗi lần ngó qua cái tivi có hình ảnh London là tôi lại thấy nhớ… nhớ lắm…

Tôi đặt chân tới London cũng vào mùa hè cách đây 4 năm (2008) và ở lại cả tháng. Tất nhiên, London mang lại cho tôi quá nhiều cảm xúc. Thời đó tôi còn hay viết lách hơn bây giờ, nhưng ngay lúc đó, tôi đã quyết định không viết gì trên blog cả và tự nhủ rằng sau này tôi sẽ viết, viết về những gì mà tôi còn có thể nhớ được. Đó mới thực sự là những điều đáng viết…

Ấn tượng lớn nhất của tôi về London không phải là những gì quen thuộc mà mọi người từng biết về London, mà là những trải nghiệm rất riêng, mà tôi không hề ngờ tới…

Năm tôi học cấp 2, thời đó tôi chưa biết đến internet, thông tin hầu như chỉ qua tivi và báo giấy. Lúc đó mẹ tôi đi làm về hay cầm mấy tờ báo giấy đen sì còn nguyên mùi mực in về. Hồi đó tôi hay cắt những bài báo mà mình quan tâm và dán vào một quyển sổ nhỏ. Một sở thích trẻ con và quê mùa! Thông thường đó là về những người tôi muốn trở thành, hay những nơi tôi muốn đặt chân đến. Có lần tôi thấy một góc báo nhỏ đăng bài về toà nhà chọc trời với kiến trúc độc đáo sắp được xây dựng tại London. Nó có hình dáng của một quả dưa chuột. Không hiểu sao, tôi rất thích toà nhà đó, có thể là vì tôi thích dưa chuột hay những thứ đại loại như vậy!?! Tôi say sưa ngắm nghía toà nhà đen trắng trên mảnh báo…

7 năm sau…  Tới London, đó là nơi tôi muốn đến nhất. Sau khi dò hỏi và có vẻ như chẳng ai có hứng thú với tòa nhà đó, nên tôi đã mò mẫm lên mạng xem nó tên gì, nằm ở đâu và lọ mọ đi tìm. Tên của nó cũng chính là địa chỉ 30 St Mary Axe… Lúc ấy, một mình tôi đứng trước toà nhà Dưa Chuột sừng sững mà 7 năm trước tôi mới chỉ nhìn thấy nó đen trắng lẫn lộn.  Chẳng có gì to tát, nhưng với tôi, nó thực sự có ý nghĩa. Đó là cảm giác thoả mãn – nó giống cảm giác tôi làm được những điều mình mơ ước. Và tôi còn rất nhiều mơ ước mà tôi tin là tôi sẽ làm được!!!

Cũng từ năm cấp 2, tôi mê mẩn Harry Potter và thế giới phù thuỷ. Vì vậy, chẳng có lý do gì ở London ngăn tôi tiếp tục bắt những chuyến xe bus và tàu điện ngầm tới King Cross và mò tới Platform 9 & 10. Tôi thốt lên hân hoan khi ở đó có đề biển Platform 9 ¾ và một nửa chiếc xe đẩy gắn vào tường. Với tất cả những người yêu thích Harry Potter, được chạm vào bức tường – ranh giới của thế giới thật và thế giới phù thủy – là điều hết sức tuyệt vời. Nó làm ta tin vào Điều Kỳ Diệu – thứ rất thiếu nhưng lại rất cần thiết trong cuộc sống này.

Một trong những điều kỳ diệu mà tôi được trải nghiệm, đó là niềm hạnh phúc khi được sống cùng những người tôi yêu quý như gia đình mình ngay trên đất London. Ở đây có quá nhiều thứ để nhìn ngắm và trải nghiệm. Tất cả những gì trước đây chỉ nhìn thấy thì bây giờ có thể chạm tới và tung tăng với nó. Không khó để bắt gặp những hình ảnh đầy lãng mạn của Notting Hill, khung cảnh nghiêm nghị mà vẫn rất đỗi gần gũi ở Downing Street, sự nhộn nhịp của khu phố mua sắm Oxford Street hay sự náo nhiệt của Piccadilly Circus… Còn hơn thế nữa, những công viên và địa danh nằm trọn trong lòng London mà ta đã thuộc lòng tên từ những quyển sách dạy Tiếng Anh từ hồi tiểu học như Hype Park, Kensington Gardens, Regent’s Park, Green Park, sông Thames, Tower Bridge, Millenium Bridge… Đi tàu trên sông Thames là một trải nghiệm tuyệt vời nhưng chưa đủ tuyệt bằng nhìn ngắm London từ vòng quay London Eye.

Từ trên cao, Big Ben chỉ như một chiếc đồng hồ báo thức xinh xắn và House of Parliament hay Buckingham Palace hoành tráng bỗng trở nên nhỏ bé. Cũng phải kể thêm là việc xem các chàng lính đổi gác ở Buckingham Palace, dù là hiếm có trên đời khiến người ta cứ phải bu quanh cánh cổng, nhưng thực sự chẳng có gì lý thú ngoài việc biết được cái mũ to xù các chàng đội là lông con Gấu chứ không phải chó mèo khỉ gì khác. Trên đời, tất nhiên, có vài thứ chẳng hay như chúng ta tưởng!!!

Ngoài việc giết thời gian bằng cách đi dạo hay nằm ườn trên bãi cỏ xanh mướt của các công viên thì đi thăm bảo tàng hay khu triển lãm cũng là một gợi ý hay. Bởi người Anh vốn tự hào về lịch sử và nghệ thuật. Ngay cạnh Trafagal Square có ngay National Gallery to đùng, rồi chưa kể hàng chục bảo tàng khác về đủ các chủ đề mà đi mỏi chân cũng chưa hết, thậm chí người ta còn trưng bày những thứ siêu phàm đến nỗi mình chả hiểu nổi nó là cái gì. Thế mới là người Anh! Họ còn hay ở chỗ phân chia các khu vực để thưởng thức những buổi hòa nhạc ở Royal Albert Hall. Theo đó, nơi ít tốn kém nhất là khoảng không gian gần sân khấu nhất, không có ghế ngồi mà tha hồ được tự do nằm, ngồi, quỳ, ngủ… Trong khi những ghế ngồi phía trên thì vừa đắt vừa phải ngồi ngay ngắn. Tới London được thưởng thức những siêu phẩm nhạc kịch ở các nhà hát và lắng nghe thứ âm nhạc đỉnh cao của các nghệ sĩ nổi tiếng khắp thế giới tề tựu trong BBC Proms trong khi vẫn có thể nằm dài, thật là phê!!!

Con phố ở London mà tôi yêu thích nhất chính là Victoria Road – nơi đó có lá cờ Việt Nam bay bay trên nóc Sứ quán. Đó là con phố nhỏ nhắn, thanh bình và rất đỗi Việt Nam, dù ở xa lắc. London ghi dấu chân nhiều người Việt, trong đó có Bác Hồ. Tôi tình cờ lang thang trên phố và thấy một hình tròn màu xanh trên tường của New Zealand House có ghi “HO CHI MINH – 1890 – 1969 – FOUNDER OF MODERN VIETNAM work in 1913 at the Carlton Hotel which stood on this site”. Lúc ấy, có cái gì đó như tự tôn dân tộc cứ nhoi nhói trong tim tôi… Còn điều thú vị hơn cả là tới đài thiên văn Greenwich, tôi đứng giữa kinh tuyến số 0, với một chân ở bán cầu Tây và một chân ở bán cầu Đông. Lúc đó, với tôi, Trái Đất quá nhỏ bé!

Làm truyền hình, đương nhiên là tôi muốn tận mắt ngó qua cái đài BBC xem nó ra sao. Đại loại là nó vuông vắn và có vẻ ngoài đồ sộ giống toà nhà của đài VTV mới xây xong. Không bàn về trình độ hay đẳng cấp. Thứ tôi nhìn thấy ngay bên ngoài dù lộn xộn chắp vá nhưng đã thể hiện cả một lịch sử đáng ngưỡng mộ của BBC. Truyền hình Việt Nam có nhiều người tài lắm, chẳng mấy chốc mà được như họ, có điều “chốc” trong trường hợp này là một định lượng dài lắm đó!

Câu chuyện ấn tượng nhất ở London của tôi lại lạ kỳ thế này. Tấm bản đồ và tôi cứ mò mẫm đi khắp London. Một cô gái mới lớn đầy tò mò và thích khám phá. Tôi đi cả vào những con phố nhỏ nhất, thậm chí không có tên trên bản đồ. Vì mê mẩn quá mà tôi bị lạc đường. Tôi đi vào một con đường đi mãi không có bóng người, không có nhà cửa. Trước đó, có mấy anh Tây nhìn ngó và chào thân thiện “Hey baby!” . Tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi, nhưng vẫn cứ đi mà không quay lại. Tôi nghĩ cứ tiến lên phía trước thể nào cũng có lối ra. Bất chợt có bóng người trước mặt đi ở phiá ngược lại, tôi mừng thầm, thế là có người để hỏi đường rồi, nhưng bỗng dưng người đó mất hút ở phía tường bên kia. Tôi tới đó và thấy một cầu thang và một cánh cửa. Tôi đánh liều đi theo. Lúc đó tôi hầu như không có cách nào khác. Hoá ra tôi đang đi xuống một gầm cầu. Có nhiều nhóm bạn phong cách hippie đang đứng tụ tập trò chuyện. Tóc dài da đen, xăm trổ, khuyên tai khuyên mũi… Lúc này cơn sợ hãi của tôi đã lên đến đỉnh điểm. Nhưng có vẻ như khi sợ quá thì mình chả biết làm gì nữa. Tôi nín thở đi qua và cảm nhận những ánh mắt lướt qua con bé Châu Á ngơ dại nào lại đi vào đây. Tôi bước thật nhanh về phía có ánh sáng. Và khi ánh sáng càng rõ thì tôi càng nhận ra có rất nhiều thứ để ngắm nhìn nơi đây. Đó là những phong cách rất lạ, những hình ảnh graffiti hấp dẫn. Và hóa ra cũng có nhiều người như tôi, đang giơ máy ảnh lên chụp. Tôi mỉm cười, vừa đi vừa ngắm hết những hình graffiti tuyệt đẹp trên tường. Sau đó, tôi hỏi thăm và nhận ra những con đường quen thuộc có trong bản đồ để tiếp tục hành trình.

Tôi may mắn vì không có chuyện đáng tiếc xảy ra, thế nhưng, tôi học được một vài bài học. Đừng quá tò mò mà lạc lối… Cứ tiến lên phía trước và đừng sợ hãi, sẽ có lối ra… Trên đường đi, đừng quên ngắm nhìn xung quanh và tận hưởng tất cả những cảm xúc mà hành trình mang lại…

Đó là những gì cô đọng nhất mà London còn lại trong tôi…

Chúc London ngủ ngon và tỉnh dậy rạng rỡ, ngay cả khi có sương mù…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!