Hơi thở

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của mình từ lúc xem quảng cáo kẹo cao su…

Tình hình là trí nhớ mình kém, chưa kịp nhớ là loại kẹo gì… Đại loại là thế này… Mình mô đi phê tí cho nó phê vậy…

Nàng nức nở phone chàng : “Hức hức em nhớ anh lắm ý! Nhớ hơi thở của anh…”

Chàng mở hộp lấy một viên kẹo cao su ra nhai nhồm nhoàm và thở phì phò vào chai thủy tinh rỗng, đóng nắp lại và gói ghém cẩn thận…

Nàng nhận quà của chàng chuyển qua máy bay, mở cái chai ra… hít lấy hít để… rồi phê lòi…

…Còn mình suýt ói…

Nhìn lại lược sử tình trường của mình thì mình chưa yêu ai đến mức… hít lấy hít để… hơi thở của người ta như thế! Chết thật, hay là mình không biết yêu…

Phàm đã là người, tức là giống ăn thịt, mà kể cả ăn rau thì cũng dính thuốc trừ sâu, nên kiểu gì hơi thở cũng có mùi. Yêu nhau đến chết chăng nữa thì cùng lắm cũng chắc chỉ… ngửi nổi một thời gian thôi, chứ nếu tính chuyện về lâu về dài thì phải có những phương án tăng cường hỗ trợ khác. Phạm trù này nên để các phòng khám nha khoa xử lý.

Để giữ gìn hạnh phúc lứa đôi, nhiều chuyên gia khuyến cáo rằng các đôi tình nhân nên để kẹo cao su hoặc nước súc miệng ở đầu giường. Chẳng ai muốn thức dậy vào buổi sáng với một nụ hôn đầy… ám khí cả!

Nói như vậy không phải là chuyện nhảm nhí! Đúng là khi yêu nhau, người ta có thể bỏ qua hết tất cả mọi thứ, kể cả chuyện… hơi thở chẳng thơm tho gì! Tuy nhiên, chính vì yêu nhau nên phải tìm cách tự sửa mình một chút, để bên kia đỡ phải ngửi những thứ không đáng ngửi!

Thôi, từ giờ trở đi, mình sẽ cố gắng giữ hơi thở thơm tho, để nếu chàng trai nào ngỏ lời với mình, mình sẽ thở phì phò vào cái chai rồi đóng nắp (chắc phải ủ trong vòng 3 ngày) rồi tặng chàng với lời nói âu yếm : “Ngửi đi rồi hãy quyết nhé!”

Hehe…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Giỏi làm cái đéo gì!

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ cái tít trên…

– Giỏi làm cái đéo gì!

Đó là câu răn dạy của một bác Tướng dành cho người con đã trưởng thành của mình!

Tất nhiên, tôi không tiện nói ra đó là ai để mọi người ngưỡng mộ! Thôi để đó, mình tôi ngưỡng mộ được rồi!

Đã từng đó tuổi, đã từng đó trải nghiệm để được phong Tướng, bác chắc chắn là người giỏi! Vậy mà cuối cùng bác phải thốt ra câu đúc kết đó thì quả thực, lớp trẻ chúng ta cũng nên để tâm mà học hỏi!

Đúng là ở bất kì thời điểm nào chứ không riêng gì thời buổi này, trong xã hội nào chứ không riêng gì xã hội mà chúng ta đang sống, Giỏi chỉ là một trong những yếu tố để thành công. Điều kiện cần và đủ bao gồm rất nhiều thứ khác nữa. Thực tế đã đưa ra rất nhiều minh chứng về những người giỏi ôm bất đắc chí. Vì sao ư?

Ah chắc vì con người là tổng hòa của các mối quan hệ xã hội. Từ thời con người cố kiếm đồ để che thân, cho đến thời con người cố cởi đồ để khoe thân, mô hình tổ chức cuộc sống gọi nôm na là bầy đàn chứ không phải cá thể. Một cá nhân dù có giỏi cũng khó có thể thay đổi được điều gì. Trừ những trường hợp thực sự xuất chúng, ví dụ như Bác Hồ giỏi, Obama giỏi, Steve Jobs giỏi, Mark Facebook giỏi, Bạc Hy Lai giỏi, Chương Tử Di giỏi, Đinh La Thăng giỏi, Ngọc Trinh giỏi…

Vỏ quýt dầy có móng tay nhọn. Người giỏi ắt có người giỏi hơn. Và người giỏi ắt có người dốt đứng ngang hàng, thậm chí ngồi lên đầu. Tôi đã thấy nhiều người dốt mà thành công, vì họ Giỏi theo cách khác. Tôi đã thấy nhiều người giỏi mà thất bại và bị gọi là Ngu.

Tôi đã nghe nhiều câu kiểu như : “Giỏi làm cái đéo gì chứ!?! Có thay đổi được cái đéo gì đâu!?! Cái đéo gì chả  có luật rồi, vẫn thế cả thôi!?!”

Ah hóa ra thế!

Nhưng, tôi vẫn mong làm được “cái đéo” gì đấy để được công nhận là Giỏi trước đã…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Mây và Biển

Bài này viết lâu lắm rồi, hôm nay tự dưng nhớ ra…

………………

Mây kiêu kì. Mây thờ ơ và hờ hững. Mây được quyền như vậy vì đơn giản là vạn vật phía dưới đều phải ngước lên nhìn mây. Mây ở trên cao, mây hóm hỉnh, thích đùa nghịch, bay lượn tung tăng. Mây tự do ở cái vị thế của mình. Mây trắng bồng bềnh trên nền trời trong trẻo. Yêu đời, vui vẻ, hát ca… Mây chuyển thành đen khi mây giận dữ, rồi kéo mưa đến hay mây tự vắt mình làm mưa? Mây rực rỡ hạnh phúc khi sắc cầu vồng hân hoan. Thế nhưng sắc mây biến đổi không phải do mây thực sự muốn thế mà là mây cần phải thế. Mây đi nhiều, mây biết nhiều và từng trải. Mây sống bằng lý trí hơn là tình cảm. Chính vì thế đôi khi mây vẫn phải chịu đựng rồi thành thói quen…

Biển cũng kiêu kì. Biển cũng thờ ơ và hờ hững. Biển được quyền như vậy vì đơn giản là biển luôn được ngắm nhìn vào lúc bình minh, hoàng hôn hay đêm tối. Và vẻ đẹp của biển mỗi lúc một khác. Biển lấp lánh khi ánh nắng ban mai đầu tiên chớm chạm. Biển sáng bừng, rực rỡ khoe mình khi mặt trời lên cao. Biển dịu êm, thơ mộng dưới sắc hoàng hôn. Lãng đãng… Biển lộng lẫy khi màn đêm buông xuống. Bí ẩn, huyền ảo… Biển hiền hoà trên bề mặt nhưng lại ào ạt nơi đáy lòng bởi sóng ngầm. Biển cuồng nhiệt tung bọt trắng xoá lúc thuỷ triều. Biển dữ dội, tức giận cuộn trào những con sóng to lớn, lớp lớp. Biển bao la nhưng chỉ rộng trong cái thế giới của riêng biển. Biển thích nói chuyện, thích hát bằng tiếng sóng, tiếng gió. Biển cười khúc khích, âm vang. Biển vui niềm vui của biển. Nhưng đâu phải biển không có những nỗi niềm riêng. Biển thủ thỉ tâm tình và biển cũng biết khóc…

Biển và mây cũng giống nhau nhưng lại khác nhau nhiều quá!!!

Vào một ngày đẹp trời,mây lang thang gặp biển. Lạ lùng thay! Mây thấy bóng mình dưới biển, thấy hình ảnh mình rõ ràng trong mắt biển. Mây thấy sự đồng cảm nơi biển và mây có thể thủ thỉ tâm tình với biển. Biển cười vang ào ạt vỗ sóng. Mây và biển ở xa nhau trên trời dưới đất nhưng lại gần nhau lắm. Mây nghĩ vậy. Biển cuốn mây đi mà biển chẳng biết. Biển vô tình, không hiểu vì sao. Mây không vô tình, cũng không hiểu vì sao… Mây hy vọng, mây buồn, mây nghĩ linh tinh…

Và vào một ngày không đẹp trời, gió bão nổi lên. Gió thổi mây bay vào đất liền hay mây mượn gió để chạy trốn? Không, mây cũng cảm thấy đã đến lúc phải đối mặt với chính mình. Cần phải suy ngẫm nhiều hơn, dùng đến lý trí, bản lĩnh của mây để lấn át tình cảm mềm yếu… Biển hiểu lầm giận dữ trào dâng cuộn sóng đục ngầu. Biển không thể vào đất liền. Biển hụt hẫng, mệt nhoài vỗ sóng i` oạp vào bờ…

Mây lại lang thang trôi, lang thang bay trên bầu trời bao la. Mây bình tâm, thanh thản. Mây nhìn thấy những dòng sông. Mây bỗng gặp hình ảnh của biển. Bởi con sông nào rồi cũng đổ ra biển… Biển vẫn ngày đêm vỗ sóng vào bờ nhưng không phải vì lí do gì khác ngoài cái nghĩa vụ của biển là như thế…

Và vào một ngày đẹp trời, vô tình… mây sẽ lại bay về hướng biển, vô tình nhìn ngắm biển, vô tình nghe biển rì rào. Nhưng lúc này mây chỉ còn nhìn biển như một kỉ niệm mà thôi…Còn biển vô tình sẽ lại thấy bóng mây trên mình, vô tình thấy mây hân hoan bay lượn. Biển mỉm cười và cũng coi mây như một kỉ niệm… Hai kỉ niệm chào nhau…

Và vào một ngày đẹp trời, vô tình… Và vào một ngày đẹp trời, vô tình…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Nước mắt đàn ông

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ lúc tôi phát hiện ra một nỗi sợ mới của mình…

Người đàn ông đầu tiên khóc mà tôi nhìn thấy chính là bố tôi, trong đám tang của bà nội. Lúc đó tôi như chết đứng. Tôi không thể tưởng tượng nổi một người đàn ông vào sinh ra tử thời chiến tranh như bố tôi, lại có thể khóc chẳng khác gì một đứa trẻ. Nhưng, với những giọt nước mắt của tình mẫu tử, ít ra tôi còn có thể hiểu được…

Sau này, tôi chứng kiến một vài trường hợp nữa, vì nhiều lý do khác nhau. Tôi cũng đã được nghe một vài bài hát về đàn ông khóc. Có 2 bài cũ rích mà tôi nhớ nhất là “Nước mắt đàn ông” và “Khi người đàn ông khóc”, đại loại mấy câu như thế này.

“Nước mắt đàn ông không rơi từng giọt, nước mắt đàn ông chôn sâu trong lòng…”

“Hãy khóc đi khóc đi khóc đi đừng ngại ngùng, và hãy khóc nước mắt ướt đẫm chứa chan trong lòng…Khi bao nhiêu cơn mơ chấp cánh bay xa vời, thì người đàn ông cũng vẫn phải khóc giống như ai…”

Đúng vậy! Đàn ông có thể khóc! Và đàn ông thường chỉ khóc khi cảm thấy bất lực, không thể làm được gì. Đó là lúc trông họ đáng thương nhất! Đã là đàn ông chân chính, chẳng ai muốn mình đáng thương cả!

Tôi vẫn thường nghĩ rằng đã là một người đàn ông trưởng thành và mạnh mẽ thì không thể khóc. Dù có phút giây đau buồn, yếu đuối hay thất bại thế nào thì cũng chỉ nên khóc một mình, không thể khóc trước mặt người khác được, mà đặc biệt là với lý do lãng xẹt như vì tình chẳng hạn. Nhưng rồi đến một lúc nào đó, chẳng ai kiểm soát được cảm xúc của mình…

Tôi đã từng tưởng rằng tôi chẳng sợ cái gì cả. Đúng là tuổi trẻ cứ tưởng mình bất tử, bồng bột và nông nổi. Càng lớn thì tôi càng thấy là tôi sợ nhiều thứ. Và một trong những điều khiến tôi sợ hãi nhất là nước mắt đàn ông.

Nghiêm túc mà nói, nhìn đàn ông khóc, tôi sẽ bị những dây thần kinh điều khiển cảm xúc, tạo thành một thứ hỗn tạp bao gồm kì dị, rùng rợn, hoang mang, thương cảm…   Tóm lại, lúc đó tôi thà chết còn hơn! Mặc dù tôi chả biết chết thì sẽ như thế nào? Liệu chết có đỡ sợ hơn không? Nhưng ít nhất, vào thời điểm đó, tôi chỉ muốn mình biến mất ngay lập tức để khỏi nhìn thấy cảnh tượng hãi hùng ấy! Thế này thì có vẻ như cách đơn giản nhất mà đàn ông đe dọa được tôi là…khóc! Vậy đành ngửa mặt lên trời mà khấn “Cầu xin ông trời, từ giờ đến lúc con chết, đừng để con nhìn thấy đàn ông khóc nữa!!!”

KHÔNG nghiêm túc mà nói, dân gian có câu “nước mắt cá sấu”, còn với tôi, nước mắt đàn ông là “nước mắt cá mập”. Đơn giản vì cá mập đẹp và dễ thương hơn cá sấu. Tôi có nghĩ ra một chuyện vui (mà hình như có thật : ) để tặng những người đàn ông khóc vì tình thế này.

Khi người đàn ông khóc, Bụt hiện lên hỏi :

–       Làm sao con khóc?

–       Hức hức… Con thất tình!

–       Ôi zào tưởng gì!

Nói đoạn, Bụt quẩy đít ra đi…

–       Ơ Bụt đi đâu đấy? …ịt …ẹ Bụt! Bố mày đi yêu người khác!

Tuyệt! Thế mới là đàn ông chứ!!!

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Lê Hoàng

Tôi viết về ông vì chợt thấy ông trên tivi trong chương trình “Chuyện đêm muộn” với vai trò MC trò chuyện với một nhân vật khách mời về một chủ đề nóng hổi nào đó của xã hội. Thế nhưng, hỡi ôi, chương trình đó đúng là đã chọn giờ phát sóng rất chuẩn, khi dễ đưa khán giả vào giấc ngủ mà quên không tắt tivi.

Tôi bỗng giật mình, đạo diễn Lê Hoàng mà tôi biết giờ đã hết thời rồi sao?

Tôi nhớ cái thưở nào phim của Lê Hoàng “làm mưa làm gió” còn hơn cả Thủy Tinh oánh Sơn Tinh, ở khắp các rạp trên cả nước, đánh bại hàng loạt phim nước ngoài. Nào là Gái Nhảy, Những cô gái chân dài, Chuông reo là bắn, … Phim nào cũng hót hòn họt như nắng Sài Gòn. Cho đến bộ phim có cái tên siêu hót “Thủ Tướng” làm tôi thích thú nhất, chờ đón nhất thì lại tịt ngóm. Tôi mang nỗi canh cánh trong lòng, nhất quyết sẽ tìm cho ra câu trả lời tại sao bộ phim này lại không được trình chiếu. Thật may mắn cho tôi! Tôi có dịp gặp lại ông trong một bữa tối ở Sài Gòn. Tôi đem nỗi niềm ra hỏi. Tôi tưởng sẽ nhận được câu trả lời mang tính chính trị sâu sắc nào đó và tôi sẽ mắt tròn mắt dẹt, khoái chí nghe ông “chửi”… một cơ số bọn nào đấy! Nhưng tôi ảo mộng quá! Kết quả là tôi chỉ đạt được một phần sự tưởng tượng khi nghe câu trả lời kém phần sâu sắc hơn :

– Ôi dào, hồi bấm máy thì chưa có luật đội mũ bảo hiểm, giờ ra luật rồi, chả lẽ Hoàng phải quay lại cả phim, nên thôi, giải tán!

Ôhô, thật thú vị! Tôi thích cách ông nói chuyện xưng tên. Tôi chưa thấy ai xưng tên nghe vừa “đĩ” lại vừa duyên như ông. Thêm nữa, cũng bởi tôi chẳng biết nên gọi ông là gì, anh thì hơi lố mà chú bác lại càng…lố hơn. Thế nên, tôi gọi Hoàng!

Lần đầu tiên, tôi gặp ông trong một cuộc thi truyền hình dài tập mà ông làm giám khảo duy nhất từ đầu đến cuối. Lúc đó tôi còn quá non nớt và bỡ ngỡ. Tôi được ông chú ý vì tính bướng bỉnh, hay bật giám khảo tanh tách. Hầu như lần nào ông cũng phải gọi riêng tôi ra một góc giải thích lằng sờ nhằng rồi thốt lên “Trời ơi, đừng cãi Hoàng!” Đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ như in cả trường độ, cao độ và ngữ điệu khi ông nói câu đó! Đúng là chẳng thể cãi nổi Lê Hoàng!

Trời phú cho ông sự uyên bác quyết đoán của một người đàn ông, và sự lọc lõi tinh ranh của một mụ đàn bà. Ông là người duy nhất mà tôi tin là cái gì ông cũng biết. Mặc dù, nhìn ông ban đầu, tôi không tin lắm về sự thực dụng và khả năng kiếm tiền rất đỗi thị trường của ông. Nhưng quả đúng vậy! Đạo diễn toàn phim hót gơn, giám khảo toàn show bán đầy quảng cáo, rồi lại còn viết lách hộ cái bà Lê Thị Liên Hoan tóc ngắn mắt lim dim ở bìa mấy cuốn sách đã mỏng lại còn toàn hơn 50 khìn đắt lòi và thậm chí làm cả MC chém cả gió lẫn người, vân vân… Ri rỉ rì ri cái gì ra được tiền là ông làm được hết. Ông bảo rằng ông ghét những gì không làm ra tiền, và ông chả hiểu người ta viết lách trên mạng để làm gì vì không ra được đồng nào (hóa ra là ông đang chửi tôi).  Ông gọi đó là bọn Thần Kinh!?! Ông viết kịch bản, viết sách, báo kiếm được bộn tiền. Ông bảo tính ra một chữ ông viết, rẻ nhất cũng đáng giá 3.000 VND. Ông viết tên tôi và đòi tôi 12.000 VND… Tôi bảo có ông mới thần kinh! Mà thật, thần kinh như ông thì tôi cũng mơ ước! Kinh như thần!!!

Qua bài báo ông viết gần đây về mấy cô nàng ngốc nhưng toàn đồ hiệu trên người, tôi cũng chẳng tin Lê Hoàng dùng đồ hiệu. Bởi lẽ, trông ông rất giản dị, cái sự giản dị mà dù ông có khoác trên mình áo Đô Chề hay đeo đồng hồ Rô Lếch thì tôi vẫn thấy ông …giống Bác Hồ, đặc biệt ở đôi dép xăng đan. Tôi chưa bao giờ thấy Lê Hoàng đi giầy, mặc dù ngón chân ông chẳng đẹp đẽ gì… Tôi bỗng hiểu vì sao ông rời Hà Nội lạnh giá vô Sài Gòn nóng bức. Có thể đơn giản vì ông thích xỏ xăng đan nhẹ nhàng mát mẻ chứ không khoái đi một đôi giầy bọc tất bí bách. Có lẽ cũng bởi ông yêu SG hơn HN nên ông thích lôi người HN vào SG sống. Nhiều người nghe theo ông, trong đó suýt có tôi! Ông là người đầu tiên vẽ cho tôi một lược đồ cho bản kế hoạch Nam Tiến mà tôi chỉ biết ngồi há hốc mồm nghe…

– Trời ơi, nhan sắc và học vấn của T. sẽ bị mục ruỗng ở cái đất đó mất! Mặc dù giờ T. có van xin thì Hoàng cũng không thể cho T. đóng phim của Hoàng được vì chân T. ngắn lắm, lại 8x già quá, trong khi bây giờ Hoàng chỉ casting 9x chân dài thôi! Thế nhưng, T. có thể làm việc khác ở đây. Trước hết, T. phải về chôm ngay sổ đỏ bán nhà đi, được 6 tỷ, dắt bố mẹ vào SG sống vui sống khỏe, bỏ 3 tỷ mua cái nhà nho nhỏ hoặc chung cư, 3 tỷ gửi tiết kiệm, hàng tháng rút mấy chục ra đưa bố mẹ đi du lịch. Vào SG kiếm đại gia cũng dễ hơn, mà bọn đại gia SG dễ lừa hơn bọn HN, không tin thì T. thử lừa Hoàng mà xem…

Nghe đến đây, tôi giật mình tỉnh cơn mộng. Bởi tôi được biết người duy nhất lừa được Lê Hoàng tính cho đến thời điểm này chính là vợ ông. Còn lại, chỉ có ông đi lừa người khác, chứ đố ai dám lừa nổi ông! Ông tự nhận là người may mắn vì được vợ lừa, nhờ đó mà ông có một gia đình hạnh phúc. Hạnh phúc đến nỗi, là đàn ông trong gia đình nhưng ông không nề hà khi được vợ con nhờ vả và luôn sẵn sàng đi mua từng cuộn giấy vệ sinh, thậm chí là cả băng vệ sinh… Ông bảo như thế mới là đàn ông hạnh phúc. Thật tuyệt! Ước gì chồng tôi sau này được như Lê Hoàng…

Có người thi thoảng vẫn hỏi tôi : “Này cái ông đạo diễn Lê Hoàng có… pê đê không nhỉ?” Tôi phá lên cười : )))))))))

Tôi tin, ngoài cái miệng ra, thì tất cả những gì còn lại của Lê Hoàng là đàn ông thực thụ.

Và với tôi, Lê Hoàng không bao giờ hết thời, chỉ có thời không theo nổi Lê Hoàng thôi!

P.S. Bởi vì tôi luôn tin vào con người, mặc dù vẫn biết là con người chẳng đáng tin tẹo nào!