Nghề báo và tôi

Có nhiều cách làm báo hơn là chém gió hay làm tiền…

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi đặc biệt hơn mọi ngày, nên tôi mở đầu cũng bằng một câu khác…

Hôm nay 21/6 là ngày Báo Chí Việt Nam. Mọi người gửi tin nhắn chúc mừng, làm tôi nhớ ra…ơ hóa ra mình có làm báo đấy chứ 🙂

Vẫn còn non nớt và vẫn còn coi đó là một cuộc dạo chơi, tôi mỉm cười khi nghĩ mình…làm báo…

Với tôi, nghề báo là một nghề thú vị. Nhiều người thích làm, lao vào làm nhưng không phải ai cũng làm được. Đó là chưa kể báo chí có nhiều thể loại, lĩnh vực khác nhau và mỗi người cũng cần lựa chọn đâu là thể loại, lĩnh vực phù hợp với mình. Trước đây, tôi làm ở Ban Thời Sự VTV1 thiên về mảng tin tức chính luận, sau đó cảm thấy không phù hợp với tính cách sôi nổi, vui vẻ, thích bay nhảy của mình nên đã chuyển sang làm thể thao giải trí ở kênh NCM – AVG. Thay đổi để kiểm chứng mình, thay đổi để đỡ thấy mình nhàm chán! Có nghĩa là tôi chỉ thay đổi khi tôi chán chính mình chứ không phải chán việc.

Chính vì không được học trường lớp chính quy về nghề báo nên tôi gặp nhiều khó khăn. Từ khi bắt đầu làm báo hình đến nay đã được 6 năm rồi, từ lúc còn đi học đại học. Kiến thức về làm báo hình là do được các anh chị đồng nghiệp đi trước chỉ bảo và sự đúc kết kinh nghiệm của bản thân. Điều quan trọng nhất của bất kì nghề nào, đặc biệt là nghề báo là phải có tinh thần học hỏi, vì những đồng nghiệp xung quanh, những nhân vật phỏng vấn đều có nhiều thứ đáng để mình học hỏi. Phụ nữ làm báo phải đi nhiều, vừa là bất lợi, lại vừa là thuận lợi. Bất lợi vì sức khỏe kém hơn nam giới, nên làm việc có thể sẽ không đạt được hiệu quả cao nhất. Thuận lợi vì nâng cao hiểu biết và trải nghiệm. Thế nhưng, chính cái thuận lợi về trải nghiệm nhiều này cũng khiến phụ nữ làm báo khó kiếm được người đàn ông phù hợp, hiểu và cảm thông với mình.

Điều mà tôi thích nhất khi làm báo là có thể gặp gỡ, trò chuyện, phỏng vấn nhiều người, trải nghiệm cảm xúc của chính mình khi trực tiếp lắng nghe những câu chuyện của các nhân vật được phỏng vấn. Nỗi buồn hay niềm vui của họ có thể chính là nỗi buồn và niềm vui của mình. Đó đều là những kỷ niệm đẹp về nghề báo mà tôi gom lại được kha khá, để thi thoảng nhớ lại và thấy nghề báo có ý nghĩa với mình như thế nào.

Khi có người hỏi tôi về quan điểm làm nghề. Tôi nói rằng làm báo thì đừng tin vào báo, có nghĩa là cần tham khảo thông tin từ nhiều phía, nhưng không tin vào bất kì thông tin nào khi chưa trải nghiệm hoặc kiểm chứng.

Nghề báo dạy tôi nhiều thứ lắm! Học mãi mà chẳng bao giờ hết…

Chúc cho tất cả những người làm báo có đủ tình yêu để tiếp tục làm báo thực sự, chứ không phải làm tiền…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Đời người

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ lúc tôi buột miệng to tiếng…

Vì đã chứng kiến nhiều trường hợp từ bất ngờ đến dễ hiểu, tôi cho rằng người lớn chưa chắc đã là người trưởng thành. Không thiếu gì những đứa trẻ con đội lốt người lớn trong cái hình hài to xác. Cho nên, tôi chỉ phân biệt trẻ con và người lớn ở vẻ bề ngoài, về kích cỡ, về tuổi tác, chứ không phải về bản chất. Thực sự thì một đời người chia làm 3 giai đoạn : người trẻ – người trưởng thành – người già. Trong đó, người trưởng thành là hình thức ổn định nhất. Và trong khi người trẻ có xu hướng muốn thể hiện một cách già dặn, thì người già lại thể hiện giống trẻ con.  Theo đó, tôi phải công nhận rằng bố mẹ tôi là người già và đôi lúc hành xử như đứa trẻ. Chính bố mẹ tôi cũng thừa nhận điều đó.

Bộ phim “The Curious Case of Benjamin Button” nói về trường hợp của một đứa trẻ sơ sinh có khuôn mặt của một ông già, rồi khi trưởng thành lại dần trẻ ra, cho tới lúc chết lại mang hình dáng của hài nhi. Đó là một bộ phim xuất sắc và đầy tính nhân văn. Tuy là một bộ phim viễn tưởng, nhưng tôi nghĩ về bản chất, nó chứa đựng nhiều sự thật về đời người, trong đó có sự thật mà tôi đang đề cập đến. Càng lớn tuổi thì người ta lại càng dễ hành động như một đứa trẻ. Có thể lý giải chuyện này là do các chức năng của con người, trong đó có trí nhớ, bị kém dần khi về già. Tới một lúc nào đó, các chức năng sẽ về mốc X. là mốc tương đương với một đứa trẻ đang trong quá trình hoàn thiện.  Tại mốc X. này, người già thay vì sử dụng những thứ họ học được trong suốt cuộc đời, lại dường như tỏ ra chưa hề được biết. Hoặc cũng có thể người già đã làm điều đúng nhiều quá, dạy bảo và làm gương cho lớp trẻ nhiều quá, đã đến lúc họ mệt mỏi và cần được nghỉ ngơi. Lý giải kiểu gì thì người già cũng cần được thông cảm!

Trở lại câu chuyện của tôi, như là một phản xạ tự nhiên, tôi đã quát mẹ tôi khi thấy mẹ hành động rất trẻ con, không đúng chút nào. Sau đó, mẹ tôi nhận ra lỗi và cười xuề xòa, còn tôi thì… bật khóc… Đột nhiên, tôi hiểu vì sao ngày xưa khi tôi còn bé, làm điều gì đó sai, mẹ quát mắng tôi, rồi sau đó lại ôm tôi và khóc…

Chúng ta có thể quát mắng người khác, thậm chí là người thân, nhưng đó cũng là lúc chúng ta quát mắng chính mình. Sống một đời người tốt nhất là không nên quát mắng ai cả, bởi một đời người ngắn lắm, và bởi con người có ngôn ngữ giao tiếp không phải để quát mắng lẫn nhau.

Hiểu là vậy, nhưng làm thì không dễ chút nào! Chỉ có điều tôi hứa chắc chắn rằng…

Sau này tôi có thể bực bội và quát mắng con tôi khi nó đi tiểu không đúng chỗ, chứ tôi sẽ không bao giờ quát mắng bố mẹ tôi nếu họ chẳng may làm thế…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Một ngày hơi khác

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ một cơn chán nản tột độ xâm chiếm…

Lần đầu tiên tôi thực sự cảm thấy mình không biết làm gì sau khi thức dậy… Tôi hiểu con người ta lúc vui lúc buồn, lúc thích thú lúc chán nản cũng là chuyện bình thường. Tuy nhiên, với tôi, việc chán nản là điều ít thấy, và nguy hiểm hơn là tôi không tìm thấy lý do cho cảm giác chán nản của mình. Tôi hoang mang không biết mình sẽ sống ngày hôm nay thế nào đây với cảm giác này – không muốn làm gì cả…

Tôi đã định ngay lập tức xin nghỉ việc và đi quách đâu đó một thời gian, hoặc đơn giản chỉ là ở nhà ngủ vùi. Thế nhưng, sau một khoảng thời gian trống tênh, tôi nhớ ra lịch làm việc của mình : phỏng vấn 2 bạn 9x. Công việc vẫn là công việc, vẫn phải làm thôi…

Cũng giống như nhiều người, tôi không có cảm hứng lắm với mấy bạn 9x. Tôi nghĩ các bạn còn trẻ, cách suy nghĩ và nói chuyện khác, thường là không hợp với tôi, đặc biệt lại là mấy bạn ưa nhảy nhót Hip Hop nữa. Tôi định bụng nhanh chóng kết thúc phỏng vấn để về nghỉ ngơi. Thế nhưng, mọi thứ thường không như dự định…

Tôi bất ngờ khi thấy cách ăn nói điềm đạm, chững chạc của một bạn trai sinh năm 94. Bạn dám rời khỏi vòng tay bố mẹ, tự lập kiếm sống và theo đuổi niềm đam mê của mình. Bạn biết bạn cần gì, muốn gì và sống như thế nào…

Tôi xót xa khi thấy vẻ vô tư và ánh mắt ngời sáng của một bạn trai sinh năm 91 bị suy thận giai đoạn cuối. Bạn hào hứng đi dạy nhảy để thỏa mãn đam mê và kiếm tiền đi chạy thận. Bạn biết sức khỏe và thời gian của bạn còn bao nhiêu…

Và lòng tôi cứ rộn ràng theo từng bước nhảy của cả 2 bạn…

Tôi mừng vì có những bạn 9x như thế này. Chứ không phải là những bạn 9x chỉ biết hưởng thụ, ăn nói kiểu trên trời dưới biển, hay vùi mình trong những quán bar, club. Tôi cảm thấy mình tốt hơn và xã hội cũng tốt hơn.

Kết thúc công việc, tôi lên một chiếc taxi và thả mình dõi theo những vệt ánh sáng trên đường. Rồi chả biết từ lúc nào, chiếc xe đỗ ngay trước cửa nhà tôi mà không cần một lời chỉ dẫn rẽ ngang rẽ dọc nào. Anh lái xe cười như hiểu sự ngạc nhiên của tôi “Chị em mình có duyên đấy! Em đưa chị về nhà mấy lần rồi mà!”  Tôi cũng mỉm cười, trả tiền rồi chào anh, hẹn lần sau gặp lại.

Một ngày hơi khác của tôi là thế đấy!

Cuộc sống không tránh khỏi sự chán nản để thêm chút gia vị, nhưng cần động lực để tiếp tục sống có ý nghĩa.

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Phụ nữ

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ lúc xem bộ phim Dark Shadows – Lời nguyền bóng đêm…

Bộ phim không có gì đáng nói, nhưng có một câu rất hay.

“Làm sao phụ nữ chúng ta có thể tiến lên được khi cứ hạ thấp nhau thế này?”

Đúng vậy! Có bao giờ phụ nữ chúng ta tự hỏi chúng ta đang làm gì nhau thế này? Hãy nhìn đàn ông xem! Họ hiếm khi hạ thấp nhau. Hoặc là họ giết nhau đến chết, hoặc là họ nâng nhau lên khi cùng thấy lợi ích chung. Phụ nữ chúng ta có mấy khi làm được như vậy?

Nhiều người ở cả phái mạnh và phái yếu đều có chung suy nghĩ và chia sẻ với tôi rằng họ không thích từ “Phụ nữ”, vì “phụ” không phải là chính. Chả ai là chính hay phụ cả, nên không cần thiết đặt ngay cho phái nữ là “phụ”.  Nhưng với tôi, thà dùng từ “phụ nữ” còn hơn là “đàn bà”.  Tôi tin là, phái nữ nói chung cũng không thích bị gọi là “đàn bà”. Nếu đó là danh từ thì nghe ít miệt thị hơn là tính từ. Bất kì ai bị gọi là đàn bà (đặc biệt là đàn ông) đều rất khó chịu. Chẳng hiểu từ bao giờ đó trở thành một từ không hay.

Người ta còn vẽ ra đủ thứ tại sao nhan nhản như thế này.

– Tại sao chỉ có bà phù thuỷ độc ác mà không có ông phù thuỷ độc ác? 
Vì không có người đàn ông nào độc ác như đàn bà!

– Tại sao chỉ có mỹ nhân kế chứ không có nam nhân kế?
 Vì họ không gian xảo như phụ nữ được!

– Tại sao người ta nói ”Làm một người tốt đã khó nhưng làm một người đàn bà tốt còn khó hơn”? 
Vì phụ nữ khó mà trở thành một người tốt!

– Tại sao người ta nói: ”Nếu muốn trả thù một ai đó, hãy gửi cho hắn một người đàn bà đẹp”? 
Vì phụ nữ thật là nguy hiểm!

– Tại sao người ta nói: “Ở đâu có một con vịt và một mụ đàn bà thì ở đó thành cái chợ”? Vì đàn bà thật lắm chuyện!

– Tại sao người ta nói: “Đàn ông nông nổi giếng khơi, đàn bà sâu sắc như cơi đựng trầu”? Vì đàn bà thật ngu ngốc!

Hầu như chuyện xấu đều nói về phái nữ. Liệu phụ nữ có thực sự xấu xa như vậy không? Và liệu phụ nữ xấu xa là do đàn ông hay là do chính phụ nữ?

Nếu hiểu vì sao phụ nữ hay bị miệt thị và nếu cũng là phụ nữ, thì hãy đừng hạ thấp nhau thêm nữa! Không đáng chút nào, phụ nữ ơi!!!

Cuối cùng, tôi thực sự xót xa khi thấy phụ nữ hạ thấp nhau hoặc hạ thấp tôi.

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Vết bẩn

Có nhiều cách kể chuyện hơn là làm bánh hay làm tình…

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ một vết bẩn dính trên áo, mà chẳng hiểu vì cố tình hay vô ý vết bẩn ấy lại bám vào tôi…

Trước hết là phải tự trách mình vì không cẩn thận để bị bẩn. Chẳng ai muốn bị vết bẩn bám vào cả. Thế nhưng, thực ra nhiều khi cũng khó mà tránh được, nhất là trong một môi trường nhơ bẩn, bụi bặm khắp nơi như thế này.

Người ta quẳng hàng tỷ thứ ra đường và vứt hàng tỷ thứ dơ bẩn vào cuộc sống. Chính vì thế, người ta cũng nghĩ ra có hàng tỷ cách để tẩy vết bẩn. Điều cần làm là lựa chọn cách nào, và nếu biết được nguồn gốc của vết bẩn thì sẽ dễ dàng xử lý hơn.

Có những vết bẩn rất đơn giản, có thể làm sạch được ngay. Nhưng ngược lại, có những vết bẩn cứng đầu cứ bám lấy và không bao giờ gột tẩy hết…

Ai cũng muốn mình trong sạch, không bị bẩn, tử tế với người khác, mong họ tử tế lại và đừng quẳng vết bẩn vào mình. Tất nhiên, đó chỉ là mong muốn!

Tóm lại, việc dính vết bẩn thì không sao cả, điều quan trọng là lần sau sẽ chú ý hơn để không bị bẩn. Vậy thôi!

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!