Những chàng trai yêu tôi

Có nhiều cách để giết người hơn là làm bánh hay làm tình… Có nhiều cách để giết người thì cũng có nhiều cách để kể chuyện…

Câu chuyện ngày hôm nay của tôi bắt đầu từ một vài vấn đề của tôi…

Tôi gặp vấn đề với các con số. K fải vì tôi giỏi Văn hơn Toán, cg k fải vì óc tôi tính chậm, lại càng k fải trí nhớ tôi quá kém… Chỉ vì tôi k thể và k muốn để tâm đến những con số, bao gồm tất cả những gì dùng con số để biểu thị: số nhà, số điện thoại, số tài khoản, số tiền… và số người nói lời yêu tôi!

Tôi cũng gặp vấn đề với một thứ k hề liên quan đến các con số. Đó là thứ trừu tượng đến nỗi mà người ta luôn nói rằng k thể cân đo đong đếm đc. Vậy mà tôi lại cân đc, đo đc, đong đc, đếm đc. Thứ đó có tên là Tình Yêu!

Như vậy có nghĩa là dù tôi k biết có bao nhiêu chàng trai yêu tôi, nhg tôi biết đc mỗi chàng trai yêu tôi bao nhiêu!

Có những chàng trai đã tự đi vào quá khứ, có những chàng trai đang chạy trên con đường hiện tại và có cả những chàng trai sẽ bước ra từ tương lai. Hiện tại và Tương lai là khoảng thời gian chưa đủ để phán xét. Tôi chỉ nhìn vào Quá Khứ!

Có người đã lấy vợ, có người sắp lấy vợ, có người đã có người yêu, có người đang tán tỉnh cô gái nào đó và cũng sắp có người yêu! Những người đó đã từng nói yêu tôi đấy!

Những người đó đã từng k ngừng nghỉ thể hiện tình yêu bằng những cách điên cuồng nhất – dễ thương nhất, lặng lẽ nhất – phô trương nhất,  kì dị nhất – mạnh mẽ nhất… với tôi!

Đàn ông mạnh mẽ đến nỗi họ luôn sợ thất bại! Họ sợ thất bại đến nỗi họ chạy trốn trước khi thất bại!  Trên đường chạy trốn, họ thường tự an ủi mình bằng một chiến thắng nào đó! Có chiến thắng đủ để họ dám nhìn thẳng!

Phần lớn, tôi nhận được những ánh mắt lảng tránh!

Tôi k trách họ, bởi tôi là người từ chối!

Và cho dù tôi từ chối nhg tôi luôn trân trọng tình cảm của họ đã dành cho tôi. Thứ trân trọng là thứ đáng nhớ! Thứ đáng nhớ là thứ tốt đẹp!  Tôi mong những gì tốt đẹp nhất họ đã k dành đc cho tôi thì hãy dành cho ai đó những thứ tốt đẹp hơn thế nữa! Tôi mong họ yêu ai đó nhiều gấp tỉ lần tôi!

Tôi đã nói rồi mà, tôi biết tình yêu là bao nhiêu mà!

Tôi bật cười…

Tình yêu chỉ mang tính thời điểm, k bao jờ là bất biến, k bao jờ là mãi mãi!

Buồn cười thật đấy, những chàng trai yêu tôi ạ!

Chúc những chàng trai yêu tôi được hạnh phúc bên người k fải là tôi!

P.S. Chúc cả thế giới ngủ ngon!

Góc Hôn

Lại là truyện ngắn liên quan đến mưa nhg lần này tập viết theo một phong cách khác. K lời thoại, k kể chuyện liền một mạch, hạn chế con người thật, nhân hoá sự vật, tạo nên nhiều góc ở những không gian, thời gian khác nhau, để người đọc phải động não hơn chút, tưởng tượng và liên kết các góc lại với nhau để tạo nên một bức tranh toàn cảnh của câu chuyện. Một bước tập dượt để chuyển từ truyện ngắn sang truyện dài. Nào, đêm mưa đấy, pha café rồi thưởng thức truyện nhé 😉

……………..

1. Mưa lâu lâu mới được ngày rảnh rỗi, thoát khỏi cái vòng tuần hoàn của tự nhiên. Không phải giấu mình thủ thỉ trong những đám mây chán ngắt. Mưa ùa ra, rủ nhau chơi trò đuổi bắt, ngã bồm bộp trên đường. Chắc sau một hồi nghịch ngợm mệt nhoài, mưa đành cuốc bộ chậm rãi, thảy thành những vệt dài thườn thượt xuống mặt phố giờ đã đẫm mồ hôi mưa. Trước đó xe cộ đi lại ào ào chạy trốn mưa, giờ thì có vẻ như phần lớn đã chạy trốn được, còn lại số ít xe chậm rãi hơn chắc do thấy mưa k còn đuổi nhanh nữa. Dần dần thì con phố ấy vắng tanh. Kể ra thì nếu nói về khoản chạy trốn, chắc chẳng có loài động vật nào nhanh hơn con người. Khí lạnh của trời cộng thêm khí lạnh của mưa chẳng khiến người ta có hứng thú mà ra đường vào lúc này. Mà lúc này lại là cái lúc màn đêm học đòi theo cơn mưa đổ ập xuống không gian ấy. Đèn đường, đèn nhà được thể thi nhau bật sáng, ra vẻ đã đến giờ phô trương sự hữu ích của mình. Đèn, đêm và mưa cứ thế quấn vào nhau, chắc là buôn chuyện gì đó có vẻ hào hứng lắm. Gió ghen tị bay tới, tạo nên những âm thanh ù ù góp vui cho khu phố tĩnh lặng. Hàng cây bên đường cũng nhờ gió mà được tham gia vào cái đám lâu ngày mới tụ tập này. Và thế là cả con phố ấy cứ loang loáng k yên. Bỗng đâu một bóng đen xuất hiện như một vị khách không mời trong bữa tiệc vui vẻ của sự vật…

2. Mọi con đường đều dẫn tới thành Rome. Nhg với nàng chỉ có hai con đường để đi từ nhà tới bất cứ nơi nào mà nàng vẫn đi. Để bắt đầu một ngày mới mà không cảm thấy nhàm chán, nàng thường thay đổi đường này bằng đường khác. Nhưng thói quen đó rất lâu nay, nàng k làm. Rất lâu nay, nàng thường chỉ dùng một con đường độc đạo để đi ra khỏi cái thế giới nhỏ bé của nàng. Một vài lần khá hiếm do tắc đường và vội, nàng buộc phải đi qua con đường thứ hai thì quả thực là nàng rất ngần ngại. Vì trên con đường đó có một góc mà dù cố tình k nhìn bằng mắt thì nàng cũng tưởng tượng ra nó khi đi qua. Một góc mà dù có rất muốn thì nàng cũng k bao giờ ngoái lại nhìn . Nhg ngày hôm nay đường chẳng tắc, việc chẳng vội, nàng quyết định đi qua con đường thứ hai, dừng lại dù trời đang mưa và nàng k có bất cứ một dụng cụ che mưa nào. Nàng đờ đẫn nhìn vào cái góc ấy…

3. Bực bội vì bị phá rối, hàng cây thả vài cái lá úa vào vị khách không mời kia. Gió cũng tức mình thổi phù phù, lật tung mái tóc dài . Ánh đèn khó chịu săm soi cái con người tự dưng ở đâu chui ra đây. Đêm nghi ngại phủ mình lên cả thân hình lạ lẫm đang đứng trân trân đó. Mưa thì đương nhiên chẳng phải tay vừa, lách tách rơi xuống, chảy mơn man trên cơ thể duyên dáng ấy. Tất cả chỉ muốn đuổi vị khách không mời này đi… Nhưng có vẻ như những khắt khe mà sự vật tạo ra lại đem đến một hiệu ứng ngược. Thay vì làm nàng xấu xí thảm hại, chúng lại như những chuyên gia makeup, stylist. Nàng đẹp lạ thường – một vẻ đẹp liêu trai, hoang dại toát ra từ dáng hình gợi cảm, ướt sũng…y hệt ngày hôm đó…

4. Cái nóng nghiệt ngã của mùa hè khiến người ta chỉ muốn đắm mình trong một cơn mưa lớn. Nhưng cả tuần nay chẳng có hạt mưa nào chịu nghịch ngợm cả. Thế là ban ngày thì người ta thu lu trong những căn phòng máy lạnh, còn buổi tối thì người ta lại thi nhau túa ra đường, kiếm chỗ nào rộng rãi, thoáng mát khí trời để thoả sức nói cười buôn chuyện. Chàng và nàng k là ngoại lệ! Vớ đại 3 cái ghế nhỏ, 2 cái để ngồi còn 1 cái để đặt 2 cốc trà đá mát lạnh, chàng và nàng bắt đầu kéo giãn cái không khí nóng nực ngột ngạt bằng những câu chuyện tưởng chừng bất tận. Tưởng thôi chứ chả phải thế! Câu chuyện nào mà chả có hồi kết dù muốn hay k! Tất nhiên là chàng và nàng đều k muốn, nhg mà tự dưng một cơn mưa lớn đột nhiên chả bảo ai cứ thế vô duyên ào xuống xen vào câu chuyện của chàng và nàng. Chẳng còn cách nào khác là chạy trốn mưa! Chàng và nàng lên xe phóng vèo đi. Mưa chẳng chịu buông tha cho 2 người. Cả không gian ồn ã tiếng mưa rào. Cả 2 ướt nhẹp, đành phải chui vào một góc bên đường để trú mưa. Nước chảy long tong từ mặt mũi, chân tay, quần áo xuống mặt đất. Chàng và nàng ái ngại nhìn nhau, nhg lại bật cười vì hình hài nhếch nhác mà lại đẹp lạ của nhau. Quần áo dính bết vào người để lộ ra những đường cong của nàng và sự gân guốc của chàng. Họ quyến rũ hơn bao giờ hết! Họ đứng ở cái góc đó và lại tiếp tục những câu chuyện miên man đợi cơn mưa tạnh. Có điều, những câu chuyện ấy được nói theo một cách lạ lùng hơn, chậm rãi hơn, đa âm thanh hơn. Đó là vì chàng và nàng cùng lạnh toát người, môi và răng run lên. Có lẽ, chẳng có cái lạnh nào bằng cái lạnh bị dính nước mưa, và chẳng có hơi ấm nào hơn hơi ấm của con người. Chả hiểu có phải vì chung suy nghĩ như vậy k mà khi chàng cầm tay nàng kéo nàng sát lại thì cả 2 cùng ôm nhau thật chặt. Và như trên đã viết, chàng và nàng k phải ngoại lệ! Nên cái kịch bản quen thuộc trong hầu hết các bộ phim tình cảm k riêng j của Hollywood mà trên cả thế giới, đó là “cầm tay, ôm nhau rồi hôn nhau” đã xảy ra với chàng và nàng. Nụ hôn đến rất tự nhiên, theo một cách rất dễ hiểu, chẳng có gì để mà bàn luận hay tranh cãi vì sao. Những người khó tính có thể băn khoăn và cho rằng thật là vô lý. Nhg trong trường hợp này, nếu nói rằng nụ hôn này vô lý thì có lẽ là trên đời này chẳng gì có lý cả. Hay nói cách khác, nụ hôn này là thứ có lý nhất trên đời! Cái tồn tại là cái hợp lý (nhà triết học Hegel). Như vậy có nghĩa là, cái góc nho nhỏ mà chàng và nàng đứng dưới trời mưa tầm tã, trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào – hay cái góc vô nghĩa mà chẳng ai để ý đến cả – sau giây phút đó, được ghi nhận là hợp lý, là có ý nghĩa. Và cái góc ấy được đặt tên là Góc Hôn…

5. Thời gian trôi dần theo những cơn mưa. Giờ đây nàng đứng bất động một chỗ. Đôi mắt vẫn nhìn xoáy vào cái góc trước mặt nàng. Nước mắt hoà lẫn nước mưa thành một vị mằn mặn ngai ngái chảy vào làn môi mềm. Hạt mưa, màn đêm, ánh sáng, cơn gió và hàng cây tạm gác bữa tiệc vui vẻ của chúng để ngắm nàng. Những sự vật ấy vuốt ve nàng, hoà quyện, chia sẻ cùng nàng một hồi lâu, rồi để nàng ra đi… Nàng về nhà, chui vào phòng tắm, vẫn mặc nguyên quần áo ướt và tiếp tục tận hưởng dải mưa xối xả dưới vòi hoa sen. Đầu óc trống rỗng, tâm hồn lơ lửng, đôi môi mềm lẩm nhẩm giai điệu Goodbye của ban nhạc Air Supply – bài hát mà chàng đã tặng nàng trước khi đi tới một nơi xa lắm…

6. Trên thế giới này vốn k có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi (nhà văn Lỗ Tấn). Trên thế giới này vốn k có góc hôn, người ta hôn nhau ở đó thì thành góc hôn thôi. Trên thế giới này vốn k có tình yêu, người ta yêu nhau thì tình yêu tồn tại, và ngược lại, thế thôi!!!

P.S. Có gì phức tạp hơn tình yêu không nhỉ?

Cảm xúc tình cờ

_Khai bút đầu năm 2010_

…Hà Nội bước sang ngày đầu tiên của năm mới 2010 với cái se lạnh của mưa phùn. Hồ Gươm trầm mình trong làn sương mù hư ảo. Xa xa người ta chỉ đủ nhìn thầy tháp Rùa vẫn cái dáng hào sảng lặng lẽ đứng một mình. Con phố Đinh Tiên Hoàng bình thường vẫn dịu dàng lượn quanh hồ Gươm nhưng hôm nay lộng lẫy hơn bởi tràn ngập sắc hoa của Lễ hội. Cái sự cổ kính bàng bạc của thời gian pha lẫn những sắc màu rộn ràng của con đường hoa chắc hẳn sẽ đẹp lắm, tuyệt vời lắm, đầy cảm xúc lắm nếu như…hàng nghìn con người ở nơi đây bỗng dưng biến mất hoặc người ta du ngoạn bằng máy bay!!! Mệnh đề Nếu chẳng bao giờ xảy ra, nên lẽ đương nhiên chẳng ai cảm nhận được hết những điều mà đáng lẽ ra họ được cảm nhận. Thay vào đó, hàng nghìn con người ấy men theo con đường hoa rảo bước ngác ngơ, chen chúc, thở than, đôi khi réo rắt kêu bị móc túi. Cả con phố náo nhiệt hẳn với đủ các thể loại âm thanh từ tiếng gọi nhau í ới, tiếng trẻ con khóc, tiếng loa, tiếng tuýt còi của các chú bảo vệ, có điều rõ ràng là tuyệt nhiên k có tiếng còi xe như ngày thường. Dù sao được hoà mình vào dòng người cuồn cuộn chảy trong ngày đầu tiên của năm mới cũng đủ khiến tâm hồn người ta thấy ấm áp phần nào…

Em cũng tận hưởng ngày đầu tiên của năm mới với cái thú giống hàng nghìn người ấy. Em lầm lũi lách giữa dòng người, thỉnh thoảng lại len lỏi vào giữa chụp vài pô ảnh. Dù k muốn nhg đôi khi vẫn phải tiếp chuyện một vài người k may nhận ra mình. Bình thường em sẽ rất vui, nhg bây giờ em lại chẳng thik thế. Bất chợt em sững lại nhìn về phía đối diện, phía bên kia con đường hoa… Một người cũng đang giơ máy ảnh lên giống như em… Em hoa mắt hay đó thực sự là anh? Trong một khoảnh khắc em đã định quay mặt đi bởi em tự tin nghĩ rằng anh k nhận ra em vì em đeo kính đen. Nhưng anh đã vẫy tay chào trước…

Anh cũng như hàng nghìn người ấy, cũng như em, cũng lặng lẽ cảm nhận cái lạnh của Hà Nội trong năm mới bằng cách ùa ra Hồ Gươm. Và cũng cái máy ảnh trên tay, anh lướt qua hàng chục những khuôn hình của con đường hoa rồi anh bất chợt cũng sững lại khi em k biết ở đâu bỗng dưng lọt vào khuôn hình ấy. Điều duy nhất khiến anh có thể nhận ra em lúc này đó là đôi môi em – đôi môi mà cho dù đã có thừa cơ hội nhưng anh vẫn chưa một lần đủ can đảm đặt lên đó một nụ hôn… Anh hoa mắt hay đó thực sự là em? Trong một tích tắc anh cũng đã định vờ như k thấy bởi em đeo kính đen. Anh hoàn toàn có thể làm như vậy. Nhưng anh k biết vì sao anh lại vẫy tay chào em…

Anh và em cùng mỉm cười cùng ra dấu về một phía cùng bước nhanh hơn trên 2 bên đường. Con đường hoa ở giữa sao mà dài sao mà khó đi đến thế. Phải một lúc sau mới có chỗ giao nhau để anh và em tiến gần hơn. Và thế là ở giữa con đường hoa ấy, giữa dòng người tấp nập ấy, giữa cái se lạnh của tiết trời mà nồng ấm của hơi người, giữa cơn mưa phùn của Hà Nội, anh và em bước chậm lại cho tới khi đứng trước mặt nhau với nụ cười gượng gạo…

Cái sự đời vẫn thường tình cờ và bất ngờ thế…

Và rồi anh và em bên nhau, cùng đi qua đoạn còn lại của con đường hoa với những biểu tượng gắn liền với lịch sử Thăng Long – Hà Nội được tái hiện bằng vô vàn những bông hoa khoe sắc với Chiếu dời đô; Khuê Văn Các; Rừng lau; cầu Long Biên… rồi dừng lại ở quán café bên đường…

-Anh về Việt Nam khi nào thế?
-Ah anh về từ trước Noel, rồi k hiểu sao quyết định ra Hà Nội đón năm mới… Em có vẻ khác trước ha!
-Khác sao?
-Uhm gầy hơn, ít cười hơn!
-Hì hì làm ăn vất vả ý với lại bị già rùi ý nên cười k đẹp ý!
-Trời cái tính nhí nhảnh nè thì vẫn thế ha!
-Thì tính cách sao đổi đc. Anh cũng khác đấy!
-Khác sao dzậy?
-Uhm béo hơn, cười nhiều hơn!
-Haha thiệt hả? Ah uh thì vì ăn uống ở bển nhìu chất hơn nè với lại bị quá già rùi nên phải cười cho trẻ nè!
-Ah hah cái tính xí xớn thì vẫn thế nhỉ?

Anh và em cười vang quấy loãng làn mưa bụi vẫn tí tách theo từng giọt cafe…

-Anh thik…cái lạnh của Hà Nội…
-Nhưng anh chẳng chịu được cái lạnh đó đâu anh!
-Ah uh cũng như anh thik em mà anh chẳng chịu nổi em đó!

Anh và em lại cùng nhìn nhau, lại cùng mỉm cười.
Anh và em vẫn vậy… Quá giống nhau… Anh và em vẫn vậy… Mỗi người một phương trời xa lạ…

Em phóng xe lao đi như một sự chạy trốn, nhg vẫn nhìn bóng dáng anh nhỏ dần trong gương chiếu hậu. Còn anh vẫn đứng đó cho tới khi hình ảnh em hoà tan trong làn mưa mỏng và dòng người lại ào ạt đẩy anh đi…

Lễ hội hoa vẫn khoe sắc bên Hồ Gươm chào đón năm 2010…

Năm cũ đã qua, năm mới đã sang… Có những điều thay đổi và có những thứ chẳng bao giờ đổi thay…

Đông đang qua, xuân đang về… Nhưng có những chồi non k bao giờ đâm hoa kết trái…

P.S. Quả ngọt hay trái đắng là do mình cả thôi…

Hoa sữa đêm

Đêm…Tự dưng thèm mùi hoa sữa dã man!!! Ah cũng k hẳn là tự dưng đâu nhé!

Có vẻ như mình đối xử khá tàn tệ với bản thân mình, nhất là đôi mắt! Mắt mình làm việc khá nhiều, từ những loại ánh sáng dịu nhẹ của đường phố, tới ánh sáng của tivi,máy tính rồi cái thứ ánh sáng mạnh bạo của trường quay, của sân khấu… Và mình chợt nhớ ra rằng đôi mắt mình thực sự thư giãn khi nhắm lại và cảm nhận mùi hoa sữa…Lục lọi trong đống truyện viết dở, nhận ra rằng lâu rùi mình k viết cái quái j, cạn hồn…Kiếm đc cái truyện nè, chẳng buồn edit nó nữa! Nào pha café đi, vừa nhấm vừa thưởng thức truyện nhé!!!

……………
Chiếc xe phân khối lớn rú ga phóng vèo đi sau khi úp cua quá đẹp vào một góc của con phố sáng choang ánh đèn cao áp. Bụi đường nhảy lên tưng hửng sau vệt quét mà bánh xe để lại trên đường. Ở đoạn cao nhất của khúc cua phía bên phải có một cây hoa sữa sững sờ đứng lặng thinh. Đuôi của chiếc lá thấp nhất vô tình chỉ vào vết khắc nhỏ trên thân cây. Với độ phủ góc cạnh của ánh sáng bị tán cây xẻ chéo, vẫn có thể dễ dàng nhận thấy đó là hình trái tim có 2 chân, hay nói một cách dễ hiểu là hình một chữ X mà 2 nét ở trên được nối với nhau thành hình trái tim…

Chàng lấy con dao nhỏ ở móc chìa khoá, khắc một hình trái tim lên thân cây. Rồi quay ra nhoẻn miệng cười “Giống tim em k?” Nàng trề môi, giật lấy cái móc khoá rồi hý hoáy gạch 2 nhát.
“Tim em nè phải cho nó chân để nó còn chạy nhảy đc chứ, k thì bị què à? “
Nàng cười vang phá vỡ cái màn đêm tịch liêu thoang thoảng mùi hoa sữa mới chớm thu. Chàng gõ tay vào cái trán bướng bỉnh của nàng. Nàng đá bốp vào chân chàng, rùi khúc khích cười, leo lên lên chiếc Honda CB400SF đỏ quyến rũ, đội mũ bảo hiểm che khuất khuôn mặt đẹp đến mức khó chịu của nàng, vẫy tay chào chàng rồi rồ ga phóng vút đi. Chàng mỉm cười, lắc đầu, tặc lưỡi, rồi cũng y hệt những động tác như vậy, chàng vụt đi theo một hướng khác trên con xe Yamaha YZF-R1 đen hùi hụi.

…Chàng và nàng quen nhau từ cái thú cưỡi xe mô tô này chứ đâu. Tự dưng vào một ngày đẹp trời chàng thấy rách giời rơi xuống một quả tóc vàng hoe đeo kính phi công cưỡi CB400SF đỗ xịch phát trước bàn dân thiên hạ đang ngơ ngác. Nếu k có một cơ số thứ nhấp nhô thì bố ai biết đc đấy là gái chứ chả phải trai. Và rồi từ đó chả hỉu sao chàng và nàng trở nên thân thiết. Thi thoảng đi đâu lại vù ra cái chỗ hẹn là góc đường có cây hoa sữa. Biết bao câu chuyện trên trời dưới biển cứ thế tuôn ào ạt dưới tán cây hoa sữa. Và vào ngày hôm đó thì cộng thêm chuyện vẽ hình trái tim có chân…

…Mới hôm đó tới giờ mà đã hơn một tuần. K hiểu sao chàng k thể liên lạc đc với nàng. Nàng tắt máy, k online, facebook mốc meo. Chàng cuồn cuộn trong lòng một nỗi nhớ pha lẫn sự tức giận. Nàng là ai, là cái quái gì mà khiến chàng bực mình đến thế. Đi đâu thì cũng phải báo cho người ta một tiếng chứ. Cứ như con ma ý. Cả tuần nay thi thoảng chàng lại lượn qua cây hoa sữa khắc hình trái tim có chân đó. Chẳng dừng lại, chẳng ngoái nhìn, chàng đơn thuần chỉ là đi qua thôi. Chàng nghĩ chẳng phải mình nhớ nhung gì cái cây hoa sữa khỉ gió với hình khắc nguệch ngoạc đó, chẳng qua là chàng thấy cái mùi hoa sữa chớm thu nó dễ chịu thôi.

Đang ngồi nhâm nhi tách café ở vỉa hè góc phố với thằng bạn cứt, chàng giật mình thấy “Red Chick is calling”. Bỏ dở cái từ gì đó vừa nhả ra cùng với khói thuốc lá từ miệng thằng bạn, chàng giật lấy điện thoại nghe, tim đập rộn ràng mà chàng vẫn cố kiềm chế thả một từ alô rất chậm rãi. Giọng nàng như chim hót trong điện thoại hoà với tiếng rào rạt của cái gì đó mà nếu chàng k nhầm thì là tiếng sóng biển. “Ê đố bít em đg ở đâu? Thôi k đoán đc đâu. Phố biển! Em đi làm chương trình giờ mới xong, tắt máy cho rảnh nợ, vào trong này mua sim khác dùng. Giờ mới bật máy lên gọi cho anh. Mai về gặp nhá!” Cái đồ dở hơi này, nói đc mấy câu thế cũng cúp máy luôn, chẳng coi mình ra cái gì. Mai về á, đây mặc kệ nhá!

…Ấy vậy mà cả ngày chàng cứ thấp thỏm chả hiểu vì sao, ah chắc là do công việc dạo này k suôn sẻ lắm. Mà tưởng mùa thu thì cũng phải nhanh tối chứ nhỉ, sao cứ lâu lâu thế nào ý. 10h đêm tại cây hoa sữa có khắc hình trái tim có chân, chàng thấy nàng đứng đợi sẵn. Việc đầu tiên chàng làm là gõ cốc một phát vào cái trán bướng bỉnh trên khuôn mặt hớn hở của nàng.
“Bị điên k? Đi đâu k bảo hả?”
“Ơ bị điên k? Bảo rồi còn giè, bảo trước khi về đó! Haha!”

Cái đồ dở hơi này!!! Chàng ghét cay ghét đắng cái bướng bỉnh khó chịu của nàng, ghét luôn cả tiếng cười cứ như đâm vào tai chàng. Uh rõ ràng là chàng ghét mà. Nhg chàng cũng chợt nhận ra rằng chàng nhớ phát điên tiếng cười ấy. Chàng sững sờ giây lát rồi chàng lại rút móc khoá ra, hì hụi khắc nối 2 cái chân của trái tim trước, thành 1 trái tim khác nằm ở phía ngược lại.
“Em à anh k muốn trái tim này chạy nhảy nữa, anh sẽ khoá chân nó lại bằng một trái tim khác!”

Ánh mắt nàng long lanh hơn một phần vì ánh đèn đường, một phần vì mắt nàng mở to hơn bình thường, cũng một phần vì nước có vẻ đang dâng ngập đôi mắt. Chàng nhẹ nhàng kéo nàng lại vòng tay ôm nàng và đặt một nụ hôn nhẹ lên cái trán bướng bỉnh của nàng, rồi xoáy vào môi nàng một cái hôn nồng nàn mùi hoa sữa chín mọng trong đêm…

P.S. Mơn man dạt dào mùi hoa sữa…

Valentine lạ lùng

_Tặng ngày mùng 1 Tết và ngày Valentine trùng nhau năm 2010_

Lần này thay vì café thưởng thức truyện thì hãy rót 1 ly Champagne hoặc Vin nhấm nháp nhé! Cheers!!!

…………………

“Này, nhà mình có chương trình gì mà đông người thế nhỉ?”
“Uh chả hiểu sao đúng ngày Valentine mà có cái event này mới chán chứ, nên phải trực đến giờ này đấy! Thôi chuẩn bị đổi ca về đây k người yêu giận chết!”
“Uh ai lại làm event vào cái ngày Lễ tình yêu chứ lị! Tôi cũng vừa phải ở nhà làm bữa cơm với vợ rồi mới ra đây đấy!”
Hai nhân viên chỉnh tề trong bộ complet, đứng ở cửa của một Hotel lớn trao đổi vội vã câu chuyện rồi chào nhau. Chả hiểu từ bao giờ cái ngày Valentine 14/2 lại trở nên quan trọng đến thế.

Cái gạt tàn trên chiếc bàn nhỏ đầy mẩu thuốc lá. Khói thuốc mờ ảo cùng ánh nến lung linh bưng lấy thân hình vạm vỡ và khuôn mặt điển trai của chàng. Chàng ngồi gọn một góc ở Café Area trong sảnh. Ấy vậy mà hàng chục con mắt vẫn đổ dồn về phía chàng, cũng đơn giản bởi chàng là người nổi tiếng. Cái bản mặt “quần chúng” của chàng đi đâu cũng bị nhận ra và soi mói dù vô tình hay hữu ý. Chàng quá quen với cái cách người ta nhìn chàng. Chàng lạnh lùng, vô cảm, tỉnh bơ, bởi điều chàng đang quan tâm có vẻ như ở chỗ khác… Chàng nhìn xoáy vào dãy hành lang đang nhộn nhịp người đi ra đi vào. Ánh mắt chàng toát lên sự hồi hộp như đang tìm kiếm một ai đó hay một thứ gì đó “bị bỏ rơi”. Nhưng có vẻ như k phải vậy…

Nơi cánh cửa phía trong cùng của dãy hành lang bật mở, nàng bước ra lộng lẫy như một nàng công chúa trong câu chuyện cổ tích với một bộ váy dạ hội dài thướt tha màu đỏ rạng rỡ. Mọi người lặng lẽ đứng dẹp sang 2 bên nhường đường cho nàng sải bước, bởi họ vừa cùng nàng trải qua hơn 1 tiếng đồng hồ rất thú vị, chỉ khác là nàng đứng trên sân khấu. Nàng lướt qua đám đông, tránh những đôi mắt đang dò dẫm nhìn nàng. Nàng thẳng hướng cửa chính bước tới thì bị ai đó níu tay lại…
– Ơ sao anh lại ở đây?
– Anh đợi em mà!
– Anh đến lâu chưa?
– Uh anh vừa đến thôi! Em mệt k? Ra ngồi uống nước đã nhé!

Nàng mỉm cười gật đầu theo chàng ra chiếc bàn cạnh cửa kính – nơi có view nhìn ra hồ rất đẹp. Rồi nàng lại tiếp tục mỉm cười khi nhìn thấy chiếc gạt tàn đầp ắp.
– Thế này mà bảo vừa đến hả? Anh hút thuốc nhiều thế?
– Ah uh thì anh cũng chẳng biết làm gì trong lúc đợi em!

Chàng vừa nói vừa…gãi đầu. Ngay đến bản thân chàng cũng chẳng thể tưởng tượng được là mình ngần này tuổi đầu rồi, có chút ít địa vị trong xã hội rồi mà giờ đây trước mặt nàng, chàng lại có hành động ngốc nghếch như vậy. Bông hoa hồng trong lọ hoa nhỏ xinh nhẹ nhàng nở hé như cười trêu cái sự bối rối của chàng. Nàng thì cũng chẳng bạo dạn gì hơn khi cứ ngồi lặng lẽ nhìn xa xăm ra hồ, còn ngón tay trỏ thì cứ xoay tròn trên miệng ly cocktail váng đỏ. Một lúc lâu, lấy lại can đảm, chàng cầm bàn tay nhỏ nhắn của nàng làm nàng giật mình.
– Em nhìn gì đấy, sao k nhìn anh?
– Thì anh vừa làm em phải nhìn anh đấy thôi!

Hai đôi mắt nhìn nhau đầy xúc cảm… Nàng đưa tay lên hất mái tóc bồng bềnh gợn sóng rồi nhẹ gật đầu khi chàng ngỏ ý đưa nàng về. Nàng công chúa lộng lẫy và chàng hoàng tử phong trần sánh bước bên nhau đi qua con đường sáng dìu dịu đèn phố bên 2 hàng cây rủ rỉ câu chuyện của gió. Chàng mở cửa để nàng bước lên chiếc xe 4 bánh thay vì một con tuấn mã đen tuyền. Chàng lái xe đúng phong thái của một gã tài tử nhưng lại có chút gì đó điềm tĩnh của một kẻ trải đời, một người đàn ông trưởng thành thực thụ. Nó thể hiện ở vẻ mặt lạnh tanh của chàng, đôi mắt sáng luôn nhìn trực diện nhưng phảng phất gánh nặng công việc, hay ở cái cách chàng lái xe một tay, chân nhấn ga lao vút đi rồi lại đạp phanh bẻ lái. Chiếc xe thể thao của chàng gầm lên mạnh mẽ như một con thú điên lừ đừ tiến về phía trước. Nhưng điều đáng nói ở đây k phải là cái hoàn cảnh đầy xúc cảm hay sự hấp dẫn quá đáng của chàng, mà ở thứ âm nhạc cực kỳ quyến rũ vang lên trong xe. Đó là bài hát chàng tặng nàng. Somebody’s Me của Enrique Iglesias. Ngoài đường tràn ngập những đôi tình nhân. Nhưng có một thế giới của riêng chàng và nàng được bao bọc bởi những tấm kính, một khoảng không thực sự lơ lửng, k có lực hút của Trái đất…Khuôn mặt chàng bừng sáng k hiểu là do ánh đèn đường hay bởi nổi bật trên cái nền vun vút đằng sau tấm cửa kính. Miệng chàng nhả ra những câu hát theo đĩa nhạc. Cái thứ âm nhạc ấy bị quyện bởi hơi ấm toả ra trong xe tạo nên một thứ gì đó cực kì mơ hồ, mà khó khăn lắm mới tìm ra được cách gọi tên. Đó gọi là sự quyến rũ mê hoặc của ngày Lễ tình yêu Valentine. Đoạn điệp khúc vang lên say đắm…

“Somebody wants you
Somebody needs you
Somebody dreams about you every single night
Somebody can’t breath without you, it’s lonely
Somebody hopes someday you will see
That Somebody’s Me”

…Có cái gì đó dịu ngọt chăng tơ đâu đây…

Về đến nhà, việc đầu tiên nàng làm là mở hộp chocolate xinh xắn của chàng và vớ lấy một viên cho vào miệng. Nàng mỉm cười uh nhỉ, cuộc sống giống như hộp chocolate, ta cứ nhắm mắt và chẳng biết được là ta sẽ nếm phải vị nào. Ngọt hay đắng?

Valentine lạ lùng – Valentine k một nụ hôn nhưng quá đủ nồng nàn kỷ niệm…

P.S. Chữ “tình” có phải trong chữ “tình cờ” k? Đời thật lắm sự tình cờ…

Mưa đêm

Đêm mưa… Tặng những ai k ngủ đc truyện ngắn nè. Cũng lâu lâu rồi mới viết. Gượng tay quá, truyện viết hơi vội. Đọc tạm nhé! Ah quên lấy tách cafe nóng ra nhâm nhi rùi đọc nhé!

………………………

Nàng ghét cái tiếng mưa rỉ rách khó chịu cứ đâm chọc vào tai trong màn đêm cô liêu. Nàng lại vốn là người ngủ thính vào ban đêm, nên dù tiếng động nhỏ thôi nàng cũng giật mình tỉnh giấc. Và đêm mưa nào cũng vậy, nàng k thể ngủ đc. Thực ra nàng bị ám ảnh bởi những kỷ niệm mưa đêm, về những cuộc điện thoại, về những cái tin nhắn, về những bông hồng trắng cùng chàng trai ướt nhẹp đứng dưới mưa. Hạnh phúc, đau thương cứ theo những tiếng mưa đêm ùa về làm vết sẹo trái tim nàng đau nhức. Nàng kiếm đủ trò để làm cho quên đi tiếng mưa đêm ấy. Nào là nghe nhạc, lên mạng, xem tivi… nhg rồi đó thường là những đêm trắng và nàng chỉ thực sự thiếp đi khi đã quá mệt.

Rồi có một đêm mưa nàng nhận đc sms “Hey pretty sleeping or not?” Mỉm cười nàng nhấn nút reply “Rain makes me cant sleep! U?” – “Im sick n hungry!” Oh khổ thân chàng trai mà nàng mới quen vài ngày trước. Nhà chàng hết đồ ăn mà gần 4h sáng thế này ra đường cũng khó mà kiếm được hàng ăn. Chả bù cho nhà nàng bán hàng đủ thứ nên chẳng bao giờ lo đói đêm.

“Này giờ nè có bán hàng khuyến mại k?” – “Hơ có bán giờ nè đâu mà khuyến mại. Nếu bán thì phải đắt hơn chứ!” – “4h sáng mà khuyến mại thì mới mua chứ!” – “Hơ uh ai mua đâu” – “Có người mua đấy! Đến đó mua nhé!” – “Hơ đến đc cứ đến!” – “Phải đích thân ra bán đấy nhé!” – “Ah uh khách quý thế cơ mà!” Nàng bật cười vì cái anh chàng này có vẻ thik bốc phét, mà bốc phét mà gặp nàng thì dễ mất điện lắm. Bẵng 1 lúc k thấy sms lại, nàng bắt đầu thấy lo vì trò đùa của mình. “Này định làm thật hả? Đùa đấy” Rồi nàng giật mình thấy mấy cái tin nhắn cứ từ từ đến “I will do” – “I do” – “On my way” Chả lẽ chàng định đến đây thật ư? Chàng còn đang ốm mà. Nàng gọi lại và khi chàng nhấc máy, nàng nghe thấy tiếng chàng lẫn trong những âm thanh rào rạt của gió, của mưa, của xe cộ. “Đang đến thật hả?” – “Uh thật, ai đùa làm gì? Mưa lạnh phết ý! Mà chỉ đường đi chứ, sắp đến rồi!” Nàng vẫn chưa hết ngạc nhiên và vẫn tiếp tục cái giọng ậm ừ ngác ngơ…

Một lát sau dưới ánh đèn đường sáng mờ bị tán sắc bởi những vệt mưa mỏng, nàng gặp chàng ướt nhẹp. Nước chảy ròng trên khuôn mặt hớn hở nhg có phần hơi tái của chàng. Chàng mỉm cười tê dại. Nàng vừa tức vừa thương. Trời ơi là trời cái anh chàng này bị điên rồi. Nàng hối hận vì trò đùa của mình, nếu như nàng tin chàng, à k, nếu như nàng quen chàng lâu đủ để nàng tin chàng. Nhg giờ đây thì ít nhất niềm tin cũng đã le lói trở lại. Nàng đưa cho chàng mấy gói mì tôm và một vỉ thuốc Panadol dặn chàng ăn xong thì uống vào k ốm nặng thì lại oán nàng mất. “K mang tiền đâu, mai đi chơi, đi ăn với người ta rồi người ta trả nợ nhé!” Ôi trời k hiểu cái anh chàng quái quỉ này mọc ở đâu ra nữa!

Hôm sau chàng đến đón nàng, cười như mặt trời toả nắng. Chàng bảo nhờ mì tôm và thuốc của nàng đấy. Nàng chỉ biết cười… Đúng vậy, ở bên chàng, nàng chỉ có tiếng cười. Chàng có thể làm cho nàng cười bất cứ lúc nào. Đó là điều mà trước đây chỉ có 1 người có thể làm được. Và rồi nàng bị cơn gió của chàng cuốn đi…

Rồi lại một đêm mưa… Lại tiếng rỉ rách đến khó chịu… Nàng lại mỉm cười khi nhận sms “Đến giờ bán hàng khuyến mại chưa để đi mua nào?”…Và rồi chàng lại xuất hiện trong ánh sáng mờ ảo bị tán sắc bởi mưa đêm. Nhg lần này chàng k ngại ngùng đặt lên môi nàng một nụ hôn còn nguyên hơi lạnh của mưa đêm…
Mùa mưa vẫn cứ tiếp diễn. Đêm nào cũng mưa nhg đêm nào chàng cũng ru nàng ngủ bằng những câu chuyện khiến nàng chỉ biết cười và cười… Cười đến khi mệt thì lại ngủ thiếp đi…

Chàng biết mưa đêm là nàng k ngủ đc. Mà nếu nói về khoản thức đêm thì chàng thuộc loại vô đối nên chỉ có chàng mới luôn để nàng ngủ trước, chứ cũng hiếm ai ngủ sau nàng. Và đêm cứ thế mưa… Còn với nàng, những ám ảnh trước kia bị loà đi k biết bởi nàng quên dần hay vì có một hình ảnh khác đậm nét hơn thay thế. Đó cũng là hình ảnh mà chàng đề nghị nàng nghĩ đến trong mỗi đêm mưa – hình ảnh chàng cười rạng rỡ trong ánh sáng mờ ảo bị tán sắc bởi mưa đêm…

Nhưng có lẽ hình ảnh đẹp đẽ ấy vẫn chưa đủ mạnh để đánh bật những ám ảnh chất đống bao lâu nay trong nàng… Cũng có lẽ vậy mà chàng và nàng xa nhau…

Thời gian trôi nhanh như những giọt mưa nhào xuống đất vỡ oà…

Đêm nay lại mưa và k có ai ru nàng ngủ…

P.S. Rào rào… Ào ào…

Tại sao mình không yêu nhau?

Hình như mọi người quen với hình ảnh của mình cười đùa vui vẻ tung tăng bay nhảy, có việc thì lao vào, có chơi thì lao đi. Và nếu như mình nói rằng mấy hôm trc cảm giác vô dụng, chán nản khiến mình chỉ thu lu trong cái chăn, tắt máy điện thoại,ngủ vùi, chẳng muốn dậy nữa, thì họ sẽ chẳng tin. Chẳng muốn cố gắng nhg cái cuộc đời này và những con người ấy buộc mình phải cố gắng, phải mạnh mẽ… Thôi, chiều bình yên nè, thưởng thức truyện ngắn của mình tiếp nhé!

……………………….

Mùa đông lạnh lẽo tràn về, mang theo những cơn gió buốt tái tê. Nhg chiều đông ấy, có một không gian ấm áp đến lạ kỳ. Ở một cái quán nhỏ khuất trong ngõ của một con phố Hà Nội ngăn ngắn, có hai người bạn thân bị bạn bè bỏ rơi đang ngồi nhấm nháp ly rượu Cherry đỏ quánh sóng sánh theo nhịp điệu của những bản Rock Ballad trữ tình.

Cherry là một thứ rượu được xếp vào loại dành cho phái nữ, có lẽ vì vị ngọt dịu quyến rũ và độ nhẹ của nó, chỉ có 12%vol, thậm chí loại Cherry Brandy cũng chỉ 20%vol. Nhg nếu coi thường mà uống khoảng 3 ly trở lên thì sẽ thấy cái sự ngất ngây say, cái sự đê mê ngâm ngấm ngọt ngào đến thế nào. Thông thường mẫu số chung cho những người thik rượu Cherry là lãng mạn, thik đùa, tinh tế và rất xem trọng bầu không khí chung của tập thể. Điều đó đặc biệt đúng với nàng. Còn chàng tuy chẳng hứng thú gì với cái thứ rượu nữ tính này, nhg đó cũng là một lựa chọn êm dịu phù hợp với không gian riêng ấy…

Rock Ballad là một thứ giai điệu rất mượt mà, dễ nghe. Với những ai mới nghe Rock thì có lẽ những bản Ballad luôn là chiếc chìa khóa giúp họ mở cánh cửa bước dần vào khu vườn Rock trong lành, hoang dại. Đó vừa là điểm nhấn nhưng cũng là khoảng lặng của Rock. Rock Ballad như một chàng trai mạnh mẽ – cái mạnh mẽ đơn thuần của Rock nói chung – mà lại dịu dàng, tình cảm, sâu sắc. Điều này thì lại đặc biệt đúng với chàng. Còn nàng muốn nghe Hard Rock hoặc Pop hơn là cái thứ âm nhạc nặng chẳng ra nặng, nhẹ chẳng ra nhẹ này, nhg quả thực đây lại là một trải nghiệm dễ chịu…

Cherry và Rock Ballad có một sự đồng điệu đến mê hồn, dễ đưa con người ta vào tận sâu thẳm tâm hồn lúc nào chẳng biết. Rõ ràng người là loại động vật cấp cao k có cánh, mà theo lẽ thường của sinh học thì động vật phải có cánh mới bay được. Nhg ai bảo rằng đây là lẽ thường? Sinh học cũng chỉ là khoa học, mà cuộc sống vốn dĩ chả cần đến cái mớ hỗn độn khoa học cho tới khi người ta nhồi nhét vào lịch sử sinh tồn hàng chục thứ khoa học nhức cả đầu. Bởi thế mà Cherry và Rock Ballad khiến người ta có cảm giác đang bay…

Chàng nhẹ nhàng ôm nàng từ phía sau. Hơi thở chàng phả vào cái cổ xinh xắn của nàng, khiến những dây thần kinh dưới da nàng run rẩy. Cái cảm giác giới tính nhen nhóm chợt trỗi dậy. Nàng cố gắng kìm nén, nhg dường như con tim nàng đang chực nhảy ra khỏi lồng ngực, à k, k phải lồng ngực mà là bầu ngực căng mọng của nàng. Và trong một giây k kiềm chế nổi, nàng quay lại ôm chầm lấy chàng. Hai đôi môi tìm kiếm nhau. Chàng siết chặt vòng eo nàng, hôn nàng tới tấp. K còn suy nghĩ gì trong cái đầu trống rỗng của hai người. Họ hoàn toàn hành động theo bản năng. Bàn tay chàng nóng hổi luồn qua lớp áo chạm vào vòng eo nàng. Nàng giật mình lạnh hết sống lưng. Nhg cả hai vẫn chìm đắm trong một nụ hôn cháy bỏng dài vô tận…

Lời tỏ tình là một nụ hôn dài bất tận, những tia lửa trong ánh mắt ươn ướt lệ và tiếng thì thầm “Tại sao mình k yêu nhau?” Sau câu hỏi đó, hai người bạn thân ấy nhận ra rằng họ yêu nhau tự lúc nào… Chàng và nàng thầm cảm ơn bạn bè đã bỏ rơi họ trong buổi chiều đông ấy… Và rồi họ yêu nhau theo đúng bản năng vốn có của tình yêu – k định trước… Thời gian cứ thế thoi đưa… Khi bản năng ấy qua đi, họ cùng nhau vun đắp cho một tình yêu lớn hơn cả bản thân họ… Nhưng…trớ trêu rằng rất nhiều tình yêu dù có định trước hay k thì rồi vẫn sẽ tàn phai, vẫn sẽ khó tránh khỏi 2 từ cay đắng Chia Tay… Và đây là một trong số vô vàn những tình yêu đại loại như vậy hiện hữu trên đời…

Cho đến bây giờ, vẫn chàng và nàng, vẫn hai người bạn thân, vẫn tự hỏi bản thân rằng “Tại sao mình k yêu nhau?”… Có lẽ vì họ k còn yêu nhau nữa…

P.S. Chỉ yêu thôi chưa đủ…

Tóc em mùi khói

Trời Thu Siêu Đẹp…Nắng vàng tươi, gió hắt nhẹ tung bay mái tóc vốn đã đầy nắng gió của mình… Chiều nay thưởng thức truyện của mình thay vì làm ly cà phê bỏng môi thì bỏ thêm viên đá vào nhé, thành cà phê mát môi đi. Thi thoảng cũng phải thay đổi thói quen một chút cho đời thú vị chứ!

…………………
Đôi khi em cứ tự đặt một câu hỏi tu từ lúc vuốt tóc đưa lên mũi “sao tóc mình lại có mùi khói nhỉ?” Và tất nhiên là em biết câu trả lời…

Anh nghiện thuốc lá, đi đâu cũng kè kè bao thuốc, k thể bỏ được. Anh bảo nếu em bắt anh bỏ, anh sẽ bỏ. Em muốn anh bỏ nhg em k bắt anh, vì em chẳng có tư cách gì mà bắt anh làm việc này việc kia. Em tôn trọng sở thik của anh. Em hay mặc váy. Anh k thik em mặc váy ngồi sau con xe máy tay ga to uỵch của anh. Anh ích kỷ, ghét người khác nhìn em. Anh bắt em ngồi trước anh, rồi anh bao gọn thân hình em bằng 2 cánh tay rắn chắc vòng ra trước lái xe. Lúc đầu em k thik vì thấy mình như trẻ con ngồi lọt thỏm trong lòng bố. Nhg dần em quen và em thik. Dù anh chưa che chở gì đc cho em, nhg ít nhất anh cũng cho em cảm giác đc chở che. Những lúc ấy, em ngồi trước anh, xe chạy, gió thổi tạt mái tóc em chạm vào mặt anh. Anh thik luồn những ngón tay vào tóc em. Ngón tay anh mùi khói thuốc. Anh thik dí mũi vùi vào tóc em. Mũi anh mùi khói thuốc. Anh thik há miệng ngoạm tóc em nhai ngấu nghiến. Miệng anh mùi khói thuốc. Và đó là lý do tóc em mùi khói…Ngồi cùng anh, anh hút thuốc, em chẳng bao giờ hút thuốc nhg em cũng vớ lấy bao thuốc của anh lấy điếu thuốc ra nghịch ngợm làm thành bông hoa tặng anh. Em làm càng nhiều hoa thuốc lá thì bao thuốc của anh càng nhanh hết, anh đỡ hút. Ngón tay em nghịch thuốc lá, rồi lại đưa lên vuốt tóc. Và đó cũng là lý do tóc em mùi khói…

Anh và em khắc khẩu, như chó với mèo. Nói chuyện tử tế đôi ba câu là lại quay sang đá xoáy, đá đểu nhau chan chát, chê nhau xấu xí, xấu tính, già khụ k đú đc với teen bây giờ. Ngày nào cũng trêu nhau đến nỗi phải kêu lên là ghét nhau, muốn tát má, đá chân nhau. Anh và em như 2 đứa trẻ con k bao giờ chịu lớn. Cho dù cả 2 đã chia xa cái tuổi ngồi mơ màng, ngáp ngắn ngáp dài trên giảng đường, hàng ngày đóng bộ lịch sự đi làm, nhg tối đến lại ăn mặc tha hồ trẻ trung tung tăng nhào ra phố. Cứ như thế anh và em dạo vòng quanh biết bao con đường của Hà Nội. Phố cổ, phố mới, phố lững lờ… Gạt phăng những lo toan, phiền muộn nơi công sở, anh và em chỉ có tiếng cười. Anh có thể làm cho em cười bất cứ khi nào, ngay cả khi em vừa bị anh trêu tức. Còn anh chỉ cần thấy em cười, anh cũng tí tởn cười theo.

“Em là cái đồ xấu xí, nhg có biết anh thik gì nhất trên cái mặt mẹt của em k?” – “Anh mới là cái đồ xấu xí ý! Cóc cần anh thik gì hết!” – “K phải trề cái môi ra, xấu như ma ý! Cười đê xem nào! Bảo cười có cười k?” – “Hơ hơ oánh chít giờ! Cóc cười!” – “Anh bảo, anh thik nhất răng em!” – “Zời ơi điên ah? Răng em xấu mà, khấp khểnh! Mặt người ta bao nhiêu cái đẹp thì k thik, đi thik cái răng xấu nhất!” – “Lại dưa bở rồi! Vì anh thik em cười!” – “Lạy hồn, hồn ăn đê!” – “Em ăn đê thì có, gầy lắm, xấu lắm!” – “Zời ạ, ăn sao đc khi có người cứ chê mình thế này! Xin đấy! Ăn đê cho mồm nó bận, đỡ nói nhá!” – “Nhìn em ăn là anh no rồi!” Ánh mắt anh rọi vào em bằng một thứ ánh sáng k chói loá cũng k dịu nhẹ, nhg đủ làm mặt em đỏ ửng lên, cúi xuống bát bún hì hụi ăn…

Em bị ốm phải vào viện, anh lao tới. Có anh, em lại cười nổ trời. Cười nhiều mệt quá, em lả người như cái lá héo nằm thu lu trên giường bệnh. Anh ngồi bên cạnh, cầm lấy bàn tay em nhỏ gọn trong lòng bàn tay anh, vuốt những lọn tóc loà xoà trên vầng trán đẫm mồ hôi của em. Anh muốn ôm em, vùi mặt vào mái tóc em. Em muốn nép mình vào ngực anh, nghe con tim anh lên tiếng. Nhg tiếc thay, anh và em vẫn chỉ là 2 đứa trẻ đang tập nói từ YÊU…

Em khoẻ hẳn lại tung tăng trên phố với anh. Đường phố xe cộ phóng vù vù, âm vừa nhả ra khỏi miệng đã bị gió thổi đi. Chẳng nghe rõ câu chuyện của anh, em bảo anh nói to lên. Anh nói em ghé sát tai vào miệng anh mà nghe. Em làm theo và…chụt… Anh thơm vào má em. Em bị lừa tức điên lên, còn anh cười sung sướng. Em giận k thèm nói chuyện với anh. Em đâu có hiểu những nghĩ suy trong đầu anh. Anh siết chặt bàn tay em. Anh thực sự k biết thế nào là tình yêu, anh chưa bao giờ yêu ai, nên anh càng k biết anh có yêu em k. Anh sợ bị từ chối, anh sợ yêu rồi thì lại giận dỗi nhau chẳng đc vui vẻ như thế này. Anh k biết phải bày tỏ với em như thế nào. Và anh chỉ biết siết chặt bàn tay em… “Tình cảm của anh với em thế nào em cũng biết rồi đấy, em chỉ cần trả lời anh Yes or No thôi!” Em phải trả lời anh thế nào đây, tại sao k phải là một câu hỏi khác mang tính giãi bày hơn, bởi Yes or No thì em cũng tự lừa dối mình, lừa dối anh. Tại sao anh k thể kiên nhẫn và tặng cho cả 2 trái tim chúng ta một món quà, đó là Thời Gian?

………………….

Anh nghiện em, k phải cái thứ nghiện như nghiện thuốc lá. Anh có thể rời xa em, nhg anh k thể bỏ đc thuốc lá. K nghiện em, đồng nghĩa với việc anh buộc phải nghiện thuốc lá nhiều hơn nữa!

Còn em, vết thương trước vẫn chưa đủ lành để em đến với anh. Nên em cũng đành để anh ra đi. Nhg có một điều em vẫn k hiểu là do em tưởng tượng hay đó là sự thật nữa. Đến bây giờ tóc em vẫn còn vương mùi khói…

P.S. Đừng hút hoặc hút ít thuốc lá thôi, mọi người nhé!

Ngày không mưa

Một ngày Chủ Nhật đẹp trời k mưa…Dễ chịu k hẳn chỉ vì thời tiết mà lý do lớn nhất là có 1 ngày trọn vẹn k công việc, k bay nhảy… Ôi sao mà thoải mái thế! Có thời gian chăm sóc gia đình Một Téo, và chăm chút cho bản thân Một Tẹo. Mùa se lạnh đã sang, cũng cần thay đổi Một Tí cho hợp thời chứ nhỉ, k lại thấy mình cũ kĩ quá thì chít, và thế là Một Xíu đổi thay cho mái tóc bồng bềnh lượn sóng trong gió thu nhé! Đêm man mát, lại làm tách cà fê bỏng môi đi rùi đọc truyện ngăn ngắn lâu lâu của tớ nhé. Lâu lắm rùi k viết đc truyện nào ra hồn, lôi truyện cũ ra vậy. Làm tí phẩy tay cho đời lãng mạn…

…Ngày đầu tiên anh gặp em tình cờ và bất ngờ, trời có bão… Chẳng hiểu sao sau đó ngày nào anh gặp em trời cũng mưa… Anh bảo mưa là duyên đấy, k mưa là chuyện bình thường, mưa mới bất thường. Còn em thì thấy có vẻ như ông trời k ủng hộ chúng ta lắm. Em bảo chắc là do anh rủ, để hôm nào em rủ anh thì có lẽ trời k mưa. Nhưng em chưa có lúc nào dám rủ anh cả. Anh quá bận bịu với những công việc có tên, còn em lại vu vơ với những công việc k tên… Anh và em khác nhau nhiều. Em ngu ngơ mãi mà k thấy có điểm chung nào. Từ việc k hợp tuổi đến chuyện trước đây anh chuyên Toán, em chuyên Văn. Anh thik nhạc vàng, nhạc đỏ giống màu cờ Tổ quốc. Em cũng yêu Tổ quốc nhg em thik nhạc rock, dance hơn. Mà theo kinh nghiệm thì người như anh k thik người như em và ngược lại. Em hoang dã phóng khoáng. Anh chững chạc điềm tĩnh…

Ngày hôm đó trời k mưa… Em nhận đc tin nhắn của anh “chiều anh đón em đi ăn tối nhé”. Em bật cười, chiều mà lại đi ăn tối… Ngồi xe anh lái em rất yên tâm. Phải nói rằng anh là người lái xe tốt nhất mà em biết. Mặc dù nói về chuyện lái xe thì em cũng k phải tay vừa cho dù là 2 bánh, 3 bánh hay 4 bánh. Nhg em vẫn thik cảm giác ngồi cạnh một người lái xe giỏi. Cảm giác như thế nào nhỉ, đc chở che chăng???
Anh dẫn em tới một quán ăn Pháp sang trọng, quán mà anh thik nhất. Em cũng đoán ra vậy, có lẽ vì tính cách của anh qua những lần em tiếp xúc với anh. Còn anh cũng biết em thik những quán vỉa hè hơn, nên đã nói trước là sau đó sẽ ra quán vỉa hè. Có vẻ như chúng ta hiểu nhau hơn chúng ta nghĩ. Ánh nến vàng dịu nhẹ, những chùm hoa lan trắng muốt thoảng hương. Đồ ăn ngon nhg tất nhiên k đc thoải mái. Em k thik cầm dao dĩa nhẹ nhàng lịch sự. Em thik ăn uống phải tạo ra nhiều âm thanh vui vẻ. Nói chuyện cười đùa thật to, bát đũa khua khoắng loạn lên. Ăn uống phải vui thế thì mới ăn đc nhiều. Nhg với một khung cảnh lãng mạn như thế này, em lại muốn tận hưởng chầm chậm cái thú ẩm thực quý tộc. Rồi anh tặng em một món quà… Ra quán vỉa hè, gió hồ Tây mát rượi. Hai con chuột đuổi nhau trên thảm cỏ xanh mướt. Em giật thót người. Anh bật cười “Đấy chuột cũng có đôi”… Trời trong veo màu khói xám e ấp những ngôi sao nhấp nháy… Uh nhỉ ngày k mưa… “Mai anh bay rồi cũng phải lâu lâu mới gặp lại em đấy”… Em mỉm cười… Em sẽ nhớ ngày k mưa…

Về nhà em mở món quà của anh… Em cười tươi như mặt trời ngày k mưa… Thực sự ngạc nhiên vì món quà quá dễ thương. Một cậu bé và một cô bé xinh xắn đứng cách nhau một đoạn. Ở giữa là một chiếc ô. Em mở ô gài vào che cho 2 đứa bé. Ngày k mưa nhg em vẫn muốn che ô. Nắng mưa là chuyện của trời mà! Kệ đi!!!

P.S. Nắng reo vang…

Hoa tình dại

Bơ phờ sau 1 ngày dài và còn dài…Về nhà bùn ngủ lắm nhg đành ngẩng mặt lên trần nhà, chớp mắt vài ba cái, mở máy vì còn làm việc đêm…Đêm nay còn dài…Ngày mai cũng sẽ dài nữa đấy…Nhg lúc này đến giờ cafe đêm rùi, nhấp ngụm bỏng môi rồi lại thưởng thức truyện ngăn ngắn này nhé, thư giãn chút đi bạn ơi, đọc xong rùi ngủ hoặc nhẹ nhõm làm việc tiếp nhé! …Đêm thu…Gió heo may…

_ Tặng gió heo may luồn qua hoa dại_

– Nếu bây giờ em ở trước mặt anh, anh sẽ ôm em chặt đến nỗi em k thở đc luôn!
– Đồ điên! Muốn em chết hả?
– Uh em chết cũng đc, chết bên cạnh anh, còn hơn là em sống xa anh thế này!
– Cũng may là anh và em ở xa nhau k thì k biết chuyện gì xảy ra.
– Chả biết, chả cần biết chuyện quái gì. Anh cóc cần luôn! Anh chỉ muốn gặp em!
– Em thì chả muốn gặp anh tí nào. Em sợ gặp anh…

Anh là dân kiến trúc, em là dân báo chí. Cả 2 có quá nhiều điểm chung, đại loại là gói gọn trong mấy từ “Lãng mạn, Điên cuồng”… Thế nhưng, anh và em dường như ở trong 2 thế giới khác biệt, xa xôi, mà dù có cố gắng kéo lại cho gần thì cũng chẳng cưỡng nổi không gian, thời gian. Như cái phong kẹo cao su Doublemint “Rút ngắn khoảng cách” mà cả anh và em đều thik. Cái thứ kẹo dẻo ấy mềm mại hơn, ít cay nồng hơn loại kẹo bọc đường cưng cứng. Anh và em đều thik cuộn tròn nó lại rồi cho vào miệng cắn phập 1 cái, thật đã đời! Có 5 cái trong 1 phong, dùng hết 4 còn 1, anh bảo giữ lại cho lần gặp sau, tiếc là quá lâu nên chiếc kẹo cuối cùng đã hỏng mất… Cả 2 vẫn thường tự hỏi chẳng biết cái duyên khỉ gió nào khiến anh và em tình cờ quen biết, gặp nhau và nhớ về nhau…

Anh nhớ từng đường nét trên khuôn mặt em, nhớ hình dáng của em, những đường cong của em, mặc dù đường cong duy nhất của em mà anh từng chạm vào đó là đuôi mắt em, nơi 1 sợi lông mi vô tình rời khỏi mí mắt em vương trên đuôi mắt. Đuôi mắt em cong dài vì em đa tình hay em đa tình vì có đuôi mắt cong dài? Câu hỏi thật ngớ ngẩn, giống như kiểu gà có trước hay trứng có trước ấy nhỉ? Anh chỉ nhớ lúc đó ngón tay anh chạm vào đuôi mắt em, vào cái đường cong chết người ấy. Với anh, đường cong chết người của em k phải ở đôi môi gợn sóng, bầu ngực tròn căng, cái eo xinh xắn hay vòng mông đầy đặn. Nó nằm ở đuôi mắt cong dài lúc em cười…

Em nhớ dáng vẻ anh xù xì vương bụi phong trần. Cũng chẳng có bao nhiêu kỷ niệm để mà nhớ vì số lần anh và em gặp nhau chưa đếm hết một bàn tay. Với em, sự hấp dẫn của anh k nằm ở dáng người cao ráo, bắp tay chắc nịch vì tập tạ mà ở điều ít nam tính hơn. Cũng k nằm ở hàm răng trắng muốt của dân kiến trúc nhưng lại k hút thuốc k uống nước chè, mà ở điều lạ lùng hơn thế. Đó là mái tóc dài ngang lưng của anh. Chẳng phải vì tóc em ngắn cũn cỡn mà em ghen với mái tóc dài của anh. Mà có thể vì tóc anh khô ráp trái ngược hoàn toàn với bàn tay em mềm mại khi em chạm vào. Em lại thik thế…

– Em thik hoa gì để anh tặng!
– Thứ hoa gì vừa có vừa k có ý.
– Làm gì có hoa gì như thế.
– Hoa Tình.
– Làm gì có Hoa Tình?
– K có nhg mà lại có. Thế mới hay!
– Hoa đó như thế nào?
– Em k biết. Chỉ biết em thik Hoa Tình Dại. Cái giống hoa dại bao giờ cũng đẹp hơn hoa thường…

Nếu người xưa đi tìm một thứ k tồn tại là Lá Diêu Bông để tặng người mình yêu, thì bây giờ anh đi tìm Hoa Tình Dại tặng em…

…Và rồi ngày ấy em đi lấy chồng…Còn anh vẫn ngẩn ngơ đi tìm thứ mang tên Hoa Tình Dại…

P.S. Một người bạn phương xa bị tai nạn, sau phẫu thuật tỉnh dậy nhắn đc cho mình cái tin có câu “Enjoy life before it’s too late”…Mỉm cười…Chúc bình an!