Sự Tử Tế

“Chưa được ai đối xử tử tế bao giờ à?” 

Tôi lỡ nói thẳng với bạn mình như vậy, khi bạn quá khắc nghiệt với cuộc sống này, bạn quá phán xét, quá nghi kỵ những con người kia… Thật vậy, chỉ những người không nhận được những điều tử tế, những năng lượng tích cực, mới có thể đủ thời gian để nghi ngờ đến thế, nặng nề đến thế… 

Tôi luôn cảm thấy mình may mắn. Nhất là trong những khoảnh khắc, quãng thời gian khó khăn của cuộc đời, có bàn tay giúp đỡ mình, hay đơn giản chỉ là những cử chỉ, hành động dù nhỏ nhưng rất có ý nghĩa với tôi. Có lẽ vì tôi là người biết trân trọng. Trân trọng con người, trân trọng sự vật, sự việc, trân trọng tất cả những thứ tồn tại xung quanh chúng ta. 

Hai năm trước, tôi đến Seattle thăm bạn và ở lại vài tuần. Quãng thời gian không nhiều nhưng đủ để tôi cảm nhận một thành phố cảng đẹp đẽ và yên bình như bao thành phố của nước Mỹ. Tôi có thể tự mình đi du ngoạn đây đó hoặc cuối tuần các bạn tôi mới được nghỉ để lái xe chở tôi đi thăm thú. Ngày thường họ đi làm từ sớm, còn tôi sẽ dậy, tự pha cho mình một cốc cafe mang ra sân sau ngồi. Đó là khoảng thời gian ưa thích nhất trong ngày của tôi. Hít hà thứ không khí trong lành, không ô nhiễm như Hà Nội, ngắm mấy bụi cây hoa lá cành và lắng nghe vài cô chim, chú sóc tíu tít buôn chuyện…

Sáng hôm ấy, tôi thấy cô hàng xóm ra làm vườn. Tôi đã gặp cô cùng chồng ở ngay trước cửa trong ngày đầu tiên các bạn tôi đón tôi từ sân bay về đây. Chúng tôi có chào hỏi xã giao chốc lát, có ấn tượng ban đầu tốt về nhau. Đôi vợ chồng người Mỹ trắng này có vẻ rất nice, thân thiện. Ấn tượng ban đầu luôn là điều rất quan trọng trong bất kỳ một mối quan hệ nào. Nó có thể tốt, có thể xấu, và có thể không phải là tất cả, nhưng cái cảm giác “feel comfortable” or “something not” – thấy thoải mái hoặc có cái gì đó không ổn – sẽ là thứ mà bạn cần phải nhớ về ấn tượng ban đầu, cực kỳ hữu ích cho tương lai, hay bất cứ khi nào bạn muốn nhìn nhận lại một mối quan hệ. Cô hàng xóm thấy tôi say Hi, chúng tôi tiến về phía hàng rào và bắt đầu trò chuyện… Thực ra lúc ấy tôi còn đang suy nghĩ về những dự định tiếp theo trong chuyến đi 2 tháng ở Mỹ này. Những thành phố, những bang mà tôi sẽ tới, những con người mà tôi sẽ gặp, tôi còn chưa biết nói gì với họ. Trong đầu mọi thứ còn quẩn quanh, nên những lúc ra vườn ngồi uống cafe thế này, dù là thư giãn, nhưng trí óc tôi cũng khá mông lung, suy nghĩ. Cô hàng xóm cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, mang tôi tới một cuộc trò chuyện vui vẻ. Cô hỏi tôi đã thấy quen múi giờ chưa, đã đi thăm thú được đâu chưa. Cũng chỉ là vài câu hỏi thăm từ một người xa lạ mà sao thấy ấm lòng đến thế! Nói một lát, cô bảo tôi đợi một chút nhé, đừng đi đâu, cô sẽ quay lại ngay. Tôi trở lại bàn ngồi thưởng thức tiếp ly cafe còn dang dở và đợi cô. Một lát sau thì cô mang ra lọ hoa xinh xắn này. Cô tặng tôi và bảo rằng đây là hoa cô mới cắt trong vườn nhà cô đấy, khu vườn mà cô tự tay chăm sóc mấy tháng nay…

OMG I almost cry… Trời đất ơi, hoá ra nãy giờ cô đi cắt từng cành hoa lá trong vườn rồi đem cắm vào lọ để tặng tôi. Hãy nhìn lọ hoa đẹp đẽ kia để thấy sự tinh tế và tấm lòng của người tạo ra nó thế nào! Tôi chỉ biết thốt lên : “Aww… It’s beautiful! Thank you! You’re so kind!” Cô nhoẻn miệng cười giản dị : “You’re welcome! I hope you enjoy it and your staying here.” Ôi thật là một người mến khách! Tôi hỏi thăm cô về khu vườn của cô, hẳn là việc chăm sóc cũng khá vất vả. Cô nói ngày nào cô cũng ra làm vườn, cũng chăm sóc những cây hoa này. Therapist (người điều trị tâm lý) của cô bảo rằng cô nên làm những điều cô thích, và làm vườn là một trong số đó. Nhắc đến therapist, có lẽ Việt Nam là quốc gia cần họ hơn cả, nhưng tiếc thay con người nơi đây chưa đủ hiểu và nhận thức về việc cần phải đi gặp bác sĩ tâm lý… 

Quay trở lại với cô hàng xóm tốt bụng, tôi đồ rằng có lẽ đây không phải là buổi đầu cô nhìn thấy tôi ngồi một mình ở ngoài sân sau như vậy. Và lần này cô đã quyết định làm điều gì đó cho tôi. Cô không biết rằng lọ hoa nhỏ xinh ấy có ý nghĩa với tôi thế nào, đã giúp tôi ra sao. Mọi suy nghĩ trong tôi như cánh cửa được mở toang… Chỉ có sự chân thành là chìa khoá cho mọi mối quan hệ! 

Bạn ạ, khi bạn được đối xử tử tế, bạn sẽ tử tế với người khác. Mọi thứ cứ thế lan toả… 

Rồi tôi gặp một chị bạn đã bao lâu không gặp. Thực ra tôi quen biết chị không nhiều, qua công việc, số lần tôi gặp chị chỉ đếm trên đầu ngón tay, mà toàn là ở Việt Nam. Vậy mà khi biết tôi sang đây, chị nhiệt tình đến đón và chở tôi đi thăm thú thành phố. Gặp chị lại thấy không hề xa lạ, ngược lại rất thân thương và tự nhiên. Chúng tôi tíu tít nói đủ thứ chuyện trên đời, về cuộc sống của chị, của tôi và những người bạn chung. Ấy vậy mà lúc tôi nhớ nhất không phải là lúc chị đưa tôi tới Kerry Park ngắm view đẹp nhất của thành phố cảng Seattle, hay đưa tôi đi ăn quán hotpot sang chảnh nhiều thịt nhất mà tôi từng ăn, cũng không phải lúc chị dẫn tôi ra Pike Place Market dạo quanh xem người ta tung hứng cá, thăm quán cafe Starbucks đầu tiên của thế giới, rồi ngắm hoa và mua một bó peony đẹp mê hồn… mà là lúc chị đưa tôi tới quán bubble tea và để quên điện thoại ở đó. Đi một hồi mới nhớ ra, và khi chúng tôi quay lại thì chiếc điện thoại vẫn còn. May mắn là người bán hàng đã giữ lại giúp chị, dù đó là một trong những quán trà sữa popular nhất Seattle, mà đa số là khách tuổi teen. Điều tôi ấn tượng chính là cái sự đãng trí hồn nhiên đáng yêu của chị. Có một gia đình hạnh phúc bên chồng và 2 đứa con lớn rồi, vậy mà chị vẫn thế đấy! Vẫn hồn nhiên đáng yêu như thế! 

Bạn ạ, khi bạn hạnh phúc vui vẻ, bạn sẽ không quá để ý đến những điều xung quanh… 

Cuộc đời này luôn cần sự tử tế và niềm vui. Để con người được thực sự sống đúng nghĩa. Bởi nếu không thì phí lắm! Phí một kiếp người! Chỉ những con người không được yêu thương, mới hành xử kém nhân văn. Chỉ những con người không hạnh phúc, mới muốn người khác cũng như mình. Và những con người cứ nghi kỵ, cứ toan tính, lúc nào đó hãy thử soi gương, hãy thử nhìn lại bản thân mình xem! Có lẽ bạn chưa được đối xử tử tế rồi…

Thậy vậy, hãy nhìn xung quanh… Những con người tốt bụng tử tế mà đôi khi bạn nghi ngờ họ, sao mà người ta lại tốt như thế, phải vì mục đích gì đó chứ! Ồ đúng quá, cũng có thể lắm chứ! Nhưng bạn ạ, cũng có thể vì người ta chỉ muốn sống tốt và đơn giản là lan toả sự tốt đẹp đó thôi! Khi bạn nhận được điều tử tế, chắc chắn bạn sẽ muốn lan tỏa nó! Bạn được giúp đỡ, chắc chắn bạn sẽ muốn giúp đỡ người khác! Cứ thế, cứ thế… chỉ đơn giản vậy thôi! 

Khi nhận được những điều tử tế, hãy thấy biết ơn, trân trọng! Hãy thấy mình xứng đáng được như vậy. Đừng đánh mất giá trị của bản thân! Và hãy tiếp tục cho đi sự tử tế…

Một chút Tổng Kết

Wow cả năm nay mình để trang blog này mốc meo, không buồn đăng một bài nào, thấy bản thân sao mà nhàm chán thế nhỉ? Chắc cũng do mải theo dõi diễn biến đại dịch Covid trên toàn thế giới mà mất cảm hứng nhiều! Ấy vậy mà hôm nay vào đây thấy lượt view vẫn tăng. Lại thêm location ở các quốc gia, vùng lãnh thổ mới. Cái cảm giác thấy vẫn có ai đó dõi theo mình, quan tâm đến suy nghĩ của mình, thật là cảm động… 

Mình vẫn vậy, thi thoảng vẫn viết dù rất ít. Ít hơn trước đây vô cùng. Thời kỳ viết hăng say nhất chắc cũng phải hơn 5 năm trước, ngày nào mình cũng viết. Viết linh tinh đủ thứ trên đời. Viết ra những suy nghĩ của mình, về những điều mắt thấy tai nghe. Đơn giản như viết nhật ký vậy. Sau này thì mình vẫn viết nhật ký nhưng chỉ có mình đọc, chẳng bao giờ đăng lên. Rồi cứ thế thưa dần, thưa dần… Bởi càng lớn, càng ngại va chạm. Bởi càng lớn, càng khó có thể viết hay nói ra tất cả những suy nghĩ của mình. Sợ đụng người này, người kia. Rồi chẳng may làm tổn thương họ… Cho dù họ có làm tổn thương mình… Thế đấy, tính mình nhanh quên, dễ bỏ qua. Dễ bỏ rồi cũng qua… 

Giờ lục lại thấy dồn dồn cũng được kha khá, thôi thì cứ đăng dần. Coi như là một góc suy nghĩ, một góc tâm hồn mình, có thể chia sẻ với thế giới. Một trang nhỏ nhắn, một chốn của riêng mình, không ồn ào như mạng xã hội! Mình viết blog chắc phải được hơn 10 năm, có lần bên nhà xuất bản còn ngỏ ý muốn xuất bản những bài viết của mình, hay đặt hàng mình viết theo chủ đề này kia (chủ yếu về tình yêu mới chết chứ lị), nhưng mình luôn cảm thấy hổ thẹn và đều từ chối. Ngày xưa học chuyên Văn Ams, mình cứ học rồi ngưỡng mộ biết bao nhiêu nhà văn nhà thơ. Họ giỏi như thế, hay như thế, mới xứng đáng được xuất bản. Nhìn lại mình, vụng về ngô nghê vô cùng! Chỉ đơn giản là một sở thích thôi!  

Mình viết bằng tiếng Việt, thi thoảng đá tí tiếng Anh vào cho vui, hay như đúng những trải nghiệm thật của mình khi chuyện trò giao tiếp bằng tiếng Anh. Nên mình nghĩ đa số visitors ở trang này đều là người Việt, hiểu tiếng Việt, nhưng cũng có một số bạn bè, người quen là người nước ngoài, họ cũng tò mò vào trang của mình để ngó nghiêng, thậm chí có bạn còn kể với mình là bạn ý dùng Google Translate để xem mình viết gì. Thú vị ghê! Hoá ra tò mò vẫn là bản tính khó thay đổi của con người. Bởi vậy cũng dễ hiểu khi có nhiều visitors ở các quốc gia, vùng lãnh thổ khác nhau ghé thăm trang của mình, nhưng cũng thật khó mà tưởng tượng nổi lại nhiều đến thế. Một phần mình nghĩ là cũng do các bạn mình đa số thuộc tuýp người thích dịch chuyển, họ di chuyển từ nơi này sang nơi khác nên location cũng vì thế mà tăng lên. Nói chung thì với mình, Viết trước hết là để cho bản thân mình, còn đăng lên chia sẻ với thế giới thì kể cả không ai đọc hay chỉ có 1 người đọc thôi thì mình vẫn viết. Như đúng phương châm của mình từ trước đến giờ – Write until I die…

Nhân tiện, tạm lưu lại ở post này chuẩn bị cho màn come back. Theo thống kê, có 25.000 lượt visitors ở hơn 80 quốc gia và vùng lãnh thổ đã ghé qua đây. Lập bảng Alphabet sau này bổ sung cho dễ. Một con người nghệ sĩ tính, mê văn chương nhưng lại khá khoa học. Làm cái gì cũng phải có sách mách có chứng, sao lưu, lập bảng thống kê. Thật sự, đôi khi chính mình không hiểu nổi mình…

_ WordPress View List _

A – Australia, Austria, Afghanistan, Armenia, Algeria, Angola

B – Belgium, Brazil, Bulgaria, Belize, Burma (Myanmar), Belarus, Bangladesh  

C – Canada, China, Chile, Colombia, Cambodia, Cuba , Czechia, Cameroon  

D – Denmark

E – Ecuador, Egypt, El Salvador 

F – France, Finland

G – Germany, Greece, Guatemala

H – Hongkong, Hungary, Haiti

I – Italy, Iceland, Ireland, India, Israel, Indonesia, Iraq 

J – Japan

K –  

L – Laos, Latvia, Luxembourg 

M – Malaysia, Mongolia, Myanmar, Morroco, Mexico, Macau, Moldova 

N – Netherlands, Norway, New Zealand

O –

P – Philippines, Poland, Portugal, Panama 

Q –

R – Russia, Rwanda, Romania 

S – Switzerland, Spain, Sweden, Singapore, South Korea, Serbia, South Africa, Sri Lanka, Saudi Arabia, Slovakia, Seychelles

T – Taiwan, Thailand, Turkey

U – United States, United Kingdom, UAE, Ukraine, Uganda, Uruguay 

V – Vietnam

W –

X –

Y – Yemen

Z – 

Unknown – Asia/Pacific Region

Unknown – European Union

Unknown – Anonymous Proxy

Unknown – Satellite Provider

This counter has been viewed 48,338 times by 25,018 visitors!

Và như thường lệ, cho dù phong cách viết của mình có thay đổi thế nào chăng nữa, mình vẫn luôn dùng cách kết bài quen thuộc :

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon! 

Đổi Thay

Hà Nội mùa gió…

Những cơn gió mát lành của mùa thu đã thổi bay những ngột ngạt bức bối của một mùa hè tưởng chừng bất tận. Đúng là Hà Nội đẹp nhất vào thu! Chỉ tiếc rằng thu Hà Nội giờ ngắn ngủi quá! May mắn thay chắc được khoảng một tháng. Bởi vậy người ta tranh thủ thưởng thu bất cứ lúc nào! 

Chẳng biết từ bao giờ mình thích đi bộ quanh Hồ Gươm rồi lượn ra phố cổ. Sà vào chỗ này một chút, ghé chỗ kia một lát. Đôi khi đi cùng bạn, có lúc lại một mình. Mà một mình cũng thích. Đầu nghĩ nhiều việc quá, rồi tự dưng đi một hồi bỗng rỗng tuếch. Rồi tự nhủ, ô hay nghĩ làm gì chứ nhỉ, công việc tới đâu thì xử lý tới đó, còn cuộc sống thì…ừ cuộc sống mà, người tính không bằng trời tính! Vạn vật đổi thay mà mình lại chẳng chịu thay đổi, e tự mình làm khó mình! Con người ta là vậy, cũng cần phải biết thích nghi phù hợp với môi trường xung quanh. Ai mà cũng cứ khư khư giữ cái tôi bản thân thì thế giới chắc chả bao giờ tiến bộ. Nhưng con người nói chung tiến bộ hay nâng cấp đến đâu thì cũng vẫn phải giữ những nguyên tắc nhất định của bản thân. Có những thứ nên thay đổi để tốt hơn, có những thứ thì không, mãi là bất di bất dịch. 

Ăn uống sao giờ thấy cái gì cũng nhạt mồm nhạt miệng. Câu chuyện cũng vậy, đôi khi cứ phải nhấp thêm ngụm rượu hay nhâm nhi cafe rồi tặc tặc lưỡi. Chuyện vào tai này chạy sang tai kia, chẳng đọng lại chút gì! Ngẫm lại, thấy chính mình nhạt, chứ chẳng phải người ta nhạt! Đến mình còn chẳng ve vuốt nổi cảm xúc của mình thì làm gì có ai chứ! Những dòng tin nhắn đã ngắn ngủi, giờ lại càng thưa dần! Xét cho cùng, cũng chẳng ai cần ai… Đến tầm này rồi, đáng lẽ mình chẳng nên ngạc nhiên bởi bất cứ chuyện gì, nhất là chuyện ai đó đổi thay! Trước sau gì tới một lúc nào đó, người ta sẽ thay đổi thôi…

Giờ thời tiết thất thường, lệch mùa do biến đối khí hậu là vậy! Các mùa cứ cố đuổi nhau mà chẳng kịp, mùa nào cũng muộn… Thu đến đã muộn, đông còn muộn hơn… Và rồi những cơn mưa cũng đuổi nhau… Bão về… Rải dọc mạn sườn chữ S… Trong khi ấy người ta vẫn phải liên hoan mừng đại hội… Có lúc ngồi ngẫm nghĩ thấy được những luân chuyển của các quân cờ cũng ra một cái thế hay…

Hôm nọ lâu lâu mình mới lại chơi cờ vây. Biết chơi cũng được 7 năm rồi, mà thi thoảng mới có dịp chơi được, vì môn này cũng không phổ biến lắm! Có bạn mình bảo gớm chơi cờ vây làm cái gì, 7 năm rồi có vây nổi ai đâu mà đòi chơi! Mình bật cười! Uh đúng thật! Mình vẫn kém cỏi là thế! Người ta tự đến tự đi, hoặc mình cũng đi mất…  

Mình chẳng giữ nổi ai, và cũng bởi chẳng ai giữ nổi mình. Mình vẫn vậy. Nói vì vui, nói vì quan tâm, nói khi thấy cần thiết, và im lặng khi thấy vô nghĩa… Khi thấy không thay đổi được gì, hoặc khi thấy có gì đó đã đổi thay rồi… Con người mà, ngoài giác quan thứ 6 còn có thứ 7, chủ nhật, thứ 2,3,4,5… Có điều từ trước tới giờ, thông thường mình sẽ im lặng đến kiếp sau, nếu bất kì ai đó định im lặng để mình lên tiếng trước. Giờ này chỉ có gió xôn xao ầm ào ngoài kia, còn nơi đây, trái tim và khối óc của mình hoàn toàn tĩnh lặng…

Có lẽ đến một lúc nào đó mình cũng sẽ đổi thay…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!

Rạn nứt

Cầm ly single malt nhấp một ngụm, cô nhìn xuống và để mắt tới những vằn vện rạn nứt dưới nền nhà. Giờ cô mới chợt nhận ra mọi thứ trong ngôi nhà này đều như cố tình làm cho không hoàn hảo. Ngay cả chiếc bàn gỗ khối này cũng vậy. Rạn nứt… Cô nhìn sang chủ nhà và định cất lời hỏi, nhưng không khí hồ hởi của nhóm người ngồi quanh bàn khiến cô rút lại lời. Cô lại mỉm cười nghe họ trò chuyện. Cho đến khi chủ nhà quay ra nói với cô mấy câu xã giao, cô mới lên tiếng. Nhưng thay vì thắc mắc về những thứ rạn nứt ở đây, cô lại bảo rằng cô thích phong cách hiện đại có phần độc lạ của ngôi nhà. Chủ nhà có vẻ muốn giải thích thêm, nhưng cô lại tiếp tục khen nhà rộng đẹp, nhất là khoảng sân vườn xanh mướt và bể bơi mát trong. Từ ngoài bước vào là cả một căn phòng trống, rồi mới dẫn tới phòng khách và phòng ăn. Mọi người nghe vậy cũng quay ra nói chuyện về ngôi nhà, rằng ở VN có cơ ngơi thế này quả thật đáng ngưỡng mộ, và đều bảo nên bày thêm đồ đạc ở căn phòng trống đó. Cô nói vu vơ rằng nếu cô là chủ nhà thì cô sẽ đặt ở đó một bàn bi-a. Ai cũng nhìn cô với con mắt kỳ lạ trong chốc lát, rồi nhanh chóng quay lại với những cuộc trò chuyện bàn luận sâu rộng và lớn lao hơn rất nhiều so với cái bàn bi-a. Còn cô, tuy tai vẫn nghe, miệng vẫn nói nhưng chẳng hiểu sao trong đầu lại chỉ nghĩ đến cái bàn bi-a…  

Cô luôn muốn có một ngôi nhà như vậy, to rộng đủ để khi mở cửa vào là thấy một cái bàn bi-a thân gỗ, mặt bàn màu xanh, trên đó đủ các viên bi sắc màu. Có lần ở Mỹ, cô định tặng món quà tân gia là một cái bàn bi-a như vậy ở ngay gần cửa chính. Nhưng sau đó gia chủ quyết định sẽ làm một playroom riêng ở basement nên cô đã từ bỏ ý định đó. Bởi tất nhiên cô không muốn phải bước xuống basement mới nhìn thấy được chiếc bàn bi-a đẹp đẽ của cô. Thực ra thứ đáng được ngắm nhìn hơn bên cạnh chiếc bàn bi-a là một tủ kính trưng bày những chiếc gậy/những cây cơ. Ngoài kỹ năng của người chơi, phải cần một cây cơ tốt, vừa tay. Mỗi người cần một cây cơ của riêng mình, thích hợp với mình nhất! Cây cơ giống như chiếc đũa thần trong thế giới phù thuỷ của Harry Potter vậy!

Quay về với hiện thực, một thời gian sau trở lại ngôi nhà rạn nứt kia, cô bất ngờ khi ở đó đã đặt một cái bàn bi-a thật! Cô không có lúc nào tiện để chuyện trò với chủ nhà về nó. Cô cũng không có lúc nào để chơi một ván. Nhưng cô thấy chiếc bàn ấy thật hợp với không gian và làm cho căn nhà bớt cảm giác rạn nứt. Chắc bởi thấy mọi người quây quần xung quanh bàn bi-a chơi đùa, cười cười nói nói rôm rả. Hoặc bởi âm thanh tanh tách vui tai của những viên bi chạm nhau… 

Đã lâu rồi cô không có nhiều thời gian chơi bi-a pool. Nhớ đến quán bi-a ở phố Hàng Bài ngày nào, cô hay lên chơi. Quán ở ngay trên bar The Face đối diện Tràng Tiền Plaza hồi đó còn chưa tân trang lại. Nhiều buổi rảnh rang không phải ngồi xó xỉnh trường quay nói cười nhạt nhẽo, cô lên chơi tới tối, xong xuống bar thưởng chút nhạc, làm vài ly rồi mới về. Hoặc nhã nhặn hơn là đi một vòng bờ hồ, ra góc Nhà Thờ ngồi trà chanh. Loanh quanh đi lòng vòng cái bàn bi-a rồi lại lòng vòng Hà Nội. Ở quán bi-a có một cậu béo mà cứ mỗi lần trước khi tới là cô sẽ gọi điện hỏi xem còn bàn VIP không, vì đơn giản ở đó có 2 cái bàn gọi là VIP nó tách biệt so với các bàn khác, không gian thoải mái đỡ bị đụng nhau. Cô thường được các bạn trai hộ tống tới chơi, chứ chả lẽ dở hơi đi một mình! Nữ chơi bi-a rất hay bị soi, mà thông thường cả quán chỉ có mình cô là nữ. Nhưng cô chẳng bao giờ thấy phiền, vì cô đã quá quen với những không gian chỉ có mình là nữ, hoặc giả đôi khi cô cũng cảm thấy mình là đàn ông mất rồi! Còn các bạn trai đi với cô, thì bạn nào cũng quá hiểu tính cách cô nên cũng chẳng bao giờ bận tâm. Họ thích chiều chuộng cô, và cô thích được chiều chuộng! Có lẽ vậy, họ hay nhường cho cô thắng để cô vui! Nhớ cái quán đó thật, bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu tiếng cười, và cả bao nhiêu rạn nứt… Quán đã đóng cửa từ lâu. Kể từ đó cô không còn “quán ruột” để tới chơi. Thi thoảng vào quán bar nào có bàn bi-a thì bạn bè rủ nhau chơi vài ván cho vui. Lần gần nhất là hè năm ngoái khi tới thủ phủ Juneau của Alaska, cô và vài người bạn đã chơi như vậy. Gọi vui là ván bi-a quốc tế Tây Ta đủ cả. Mặc dù đó là downtown trung tâm Juneau thì cũng chỉ có vài ba chục người, các quán đều đóng cửa sớm, nửa đêm hầu như chẳng còn ai. Đó sẽ thuộc top những nơi có nightlife chán nhất nước Mỹ. Bởi vậy cuộc vui cũng rạn nứt, không trọn vẹn! 

Cô biết chơi bi-a từ hồi cấp 3, do một người bạn dạy. Lúc đầu chỉ nghĩ vui vẻ đánh dăm ba quả vào lỗ, gọi là có trò để chơi, giết thời gian sau những giờ học căng thẳng ở trường chuyên. Sau lại thấy thích thú, cũng bởi có năng khiếu ra phết! Sau lên đại học cũng rủ đám bạn chơi, thấy bọn con trai đúng là giỏi cái trò này thật! Chắc do bọn nó giỏi tính toán hình học, căn góc chuẩn và tay cơ chắc, lực mạnh hơn hẳn! Rồi đi làm chương trình thể thao lại gặp một anh cơ thủ, anh bảo có muốn học hành tử tế môn này để đi thi đấu không. Ôi tất nhiên là không! Nghĩ đến học là ngán ngẩm! Mới thoát được kiếp học học học, giờ lại đâm đầu vào học tiếp chắc chết! Không theo đường chuyên nghiệp được, chỉ là chơi hương chơi hoa thôi! 

Cô thích trò này, bởi với cô, nó như là cuộc sống vậy! Cũng phải suy nghĩ, đắn đo, căn chỉnh lực, và đặc biệt là kiên nhẫn, vững vàng. Có nhiều loại, nhiều luật chơi, thoạt nhìn thì trò này rất đơn giản, nhưng để chơi giỏi thì rất khó! Phổ biến nhất là chơi khoang màu. Mục đích là dùng gậy đánh vào bi trắng, làm sao để các viên bi đủ sắc màu rơi xuống lỗ. Sau khi đánh hết bi khoang hoặc màu của mình, rồi mới đến viên bi đen số 8 cuối cùng. Điều thú vị là cây cơ không được tiếp xúc trực tiếp với những viên bi còn lại, mà chỉ gián tiếp dùng bi trắng để tác động. Thực ra đây là một trò chơi tâm lý! Người tâm lý ổn định nhất sẽ là người chiến thắng! Thấy dễ không chủ quan, thấy khó không nản lòng! Thuật ngữ “ăn rùa” chỉ những pha may mắn, nhưng không thể “ăn rùa” mãi được! Tuy vẫn biết “may hơn khôn”, nhưng đây là trò chơi cần sự tính toán kỹ càng, có chủ đích, đi đường dài, chứ không phải ăn xổi. Không chỉ tập trung đánh một viên bi xuống lỗ, mà phải biết “điều bi” để tiếp tục ăn những viên bi sau, hoặc “giấu bi” để khiến đối thủ gặp khó. Bàn bi-a về cơ bản cũng giống như bàn cờ vậy. Đó là một cuộc đấu trí mà ngay cả lực cũng cần lúc cương lúc nhu. Mạnh chưa chắc đã thắng, yếu chưa chắc đã thua! Quan trọng là phải Biết và Khéo! Chỉ thương những viên bi bị đánh bật qua bật lại, ngay cả khi đã xuống lỗ rồi, chúng vẫn không biết ai là người cầm cơ… 

Hà Nội đã chứng kiến bao phen ngã ngựa… mà nào có biết đau, nào có biết sợ…

Lưng ngựa chứ hẳn là lưng cọp vẫn cứ phải leo…

Đâm lao thì phải theo lao…

Đã xuất cơ thì phải có kẻ xuống lỗ… 

Mưa xối xả vằn vện rạn nứt trên những con đường chuẩn bị đón tháng Cô Hồn tầm tã… 

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon! 

Thức tỉnh

Knock knock knock… 

Cô choàng tỉnh giữa đêm khi nghe thấy tiếng động. Mưa gõ lộp bộp vào khung cửa kính. Cô chợt nhớ ra mình đã quên bẵng mất người bạn Mưa một thời gian dài. Trước đây cứ Mưa đêm là cô không ngủ được, lại thức đến sáng. Bao day dứt, bao trăn trở, bao nỗi niềm, Mưa cứ thủ thỉ với cô. Ấy vậy mà không biết tự khi nào cô bỏ quên Mưa, thấy Mưa cũng kệ, chẳng tâm tình chẳng lắng nghe. Chắc Mưa giận hờn cô lắm! Nghĩ vu vơ một lát, cô bật dậy pha một tách cafe nóng hổi, lấy laptop ra và lại nghe mưa… 

Nhớ đến trang blog/wordpress này cũng đã bỏ quên từ lâu lắm, dù thi thoảng vẫn viết, nhưng cô không đăng gì cả. Cô nghĩ mình giống Mưa, giữ lại những niềm riêng, hoặc chẳng có tri âm tri kỷ. Ai không hiểu sẽ chỉ nghe thấy tiếng Mưa rào rào ào ạt. Phải để tâm mới thấu được những giai điệu của Mưa. Nghe được thanh âm của Mưa, cũng chính là nghe được tiếng lòng mình…

2020 là một năm lịch sử mà chắc chắn không ai có thể quên. Được sống và chứng kiến những gì đang diễn ra, quả là một may mắn lớn! Con người giận dữ với thiên tai, dịch bệnh và không quên giận dữ với chính mình. Rằng chúng ta mải chạy theo những thứ bên ngoài, mà bỏ quên những cốt lõi, những nội hàm của cuộc sống. Đó là ngôi nhà, là gia đình, là chính bản thân chúng ta! Và điều đầu tiên không phải là tiền đâu, mà là sức khoẻ. Có sức khoẻ là có tất cả! Có sức khoẻ để yêu thương và được yêu thương, để cảm nhận hạnh phúc thật ra rất gần và giản dị. Đó là cắm một lọ hoa, đọc một trang sách, xem một bộ phim, nấu một món ăn, chia sẻ nói cười cùng người thân, bạn bè. Chứ không phải lao vào những bộn bề lo toan, những cuộc chơi vô bổ, những mối quan hệ nhạt nhoà, những nguỵ biện, những cải trang, những giả tạo… 

Xét cho cùng mỗi người sẽ tự nhận ra Wake Up Call – sự thức tỉnh, sự giác ngộ của bản thân! Trong một thế giới hỗn loạn, ai là người bình tĩnh nhất, lạc quan nhất, biết buông bỏ nhất, sẽ là kẻ trụ vững! Lịch sử nhân loại luôn có những lúc như thế này, để thanh lọc và tiến hoá. Con người đến một lúc nào đó, một ngưỡng nhất định phải vượt lên trên chính mình! Đây cũng là dịp nhìn lại, tự hào và quý trọng những điều mình đang có, để gìn giữ để nâng niu. Đồng thời suy ngẫm xem mình cần và mong muốn điều gì, để cố gắng để nỗ lực. Những cỏ dại bên đường không làm vướng chân, những hoa thơm trái ngọt đầy cám dỗ cũng chỉ khiến ta dừng lại đôi chút, chẳng vì thế mà quên bước tiếp. Con người nên có lý tưởng và đức tin! Không cần phải là thứ gì đó to lớn! Chỉ cần những điều giản đơn như luôn tin vào điều tốt đẹp chân thành hơn là xấu xa gian trá, luôn hành xử xuất phát từ thiện tâm hơn là mưu cầu trục lợi. Hay những nguyên tắc sống nhất định của bản thân để theo đuổi mục tiêu riêng, có thể chỉ là được vui vẻ, hạnh phúc! Mà hạnh phúc mỗi người lại khác nhau, không nên đem ra so sánh hay lấy làm thước đo. Và nếu không may gặp chuyện chẳng lành, cũng sẽ nhẹ nhàng đón nhận, tích cực cố gắng tranh đấu để vượt qua, cho đến khi buộc phải gục ngã, vẫn sẽ mỉm cười, rằng đã được sống đến ngày hôm nay! Ngày hôm nay luôn là ngày đẹp nhất, bởi tất cả chúng ta đều sống trong hiện tại, sống cho giây phút này, nào ai biết được ngày mai sẽ ra sao… 

Nhưng có điều chắc chắn rằng ngày mai trời lại sáng… 

Như thường lệ cô lại ngủ quên ngoài phòng khách. Cho đến khi ánh mặt trời và những âm thanh quen thuộc của ngày mới đánh thức cô dậy. Tiếng gà gáy, tiếng tàu hú, tiếng còi xe, và tiếng người… Mưa đã tạnh, trời quang đãng trong trẻo, có thể nhìn xuyên tới dãy núi phía xa, tầng tầng lớp lớp… Hàng cây khẽ lay bởi gió bắt đầu hong khô những con đường… Bao ngôi nhà san sát nương tựa vào nhau… Trên bến dưới thuyền rong ruổi, dòng sông Hồng vẫn chở nặng phù sa… Và Hà Nội của cô lại tiếp tục nhịp đập riêng mình…  

Cô không còn mở đầu như trước với câu “Có rất nhiều cách kể chuyện… Câu chuyện ngày hôm nay của tôi là..” nhưng cô vẫn luôn kết thúc bằng câu quen thuộc, để những độc giả của cô bao năm nay, thi thoảng vẫn vào nhắc cô viết tiếp, chắc chắn vẫn nhận ra cô…

“P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!” 

Tháng 4

Tháng tư là lời nói dối của anh 

Còn bốn mùa thay lời em nói thật

Hoa vẫn nở trên nhành cây trước mặt

Nhưng xuân chẳng về bến nước bình an

Sông thì thầm đẩy thuyền trôi theo sóng

Bên ngược bên xuôi gặp gỡ tình cờ

Lướt qua nhau khẽ chạm một câu chào

Có nán lại nghe câu chuyện của gió

Khúc tráng ca về một miền thăm thẳm 

Dệt bởi nắng mưa sâu suốt cả dòng

Nhóng nhánh bồng bềnh nào đâu thấu nổi

Đáy cuồn cuộn trải bao nỗi suy tư 

Thôi giữ lại một niềm riêng bé nhỏ

Chiếc hộp hạnh phúc đâu có bao nhiêu

Sợ vỡ vụn những mảnh trong thuần khiết

Mở ra gói lại nhẹ nhàng mong manh…

_NMBT một ngày cuối tháng 4 HN_

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon! 

Vụn…vụng

1. Cũng bởi một sớm mai

Em thấy mình bé lại

Trong vòng tay mềm mại

Vụng dại một chiếc hôn… 

2. Mùa em băng qua phố

Sao chẳng đợi mùa anh

Cây bàng xưa tĩnh lặng

Đợi đón đưa tình mình…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon! 

Bỏ

Bỏ đi một chút giận hờn

Để thêm vững bước đường trơn mưa dầm

Bỏ đi ngay những hiểu lầm

Lời qua tiếng lại trong tâm tỏ tường

Sự đời mọi cõi âm dương

Bỏ buông buông bỏ lẽ thường thế thôi

Bỏ thì thương vương thì tội

Còn hơn là bao lỡ vội sớm mai

Quên đi tất cả đúng sai

Chữ tài liền với chữ tai một vần

Người thì tống cựu nghinh tân 

Người đành một cõi một thân một mình

Cơ nghiệp nay đã thành hình

Cơ đồ càng tránh cái tình dở dang

Cơ man nào những trái ngang

Bỏ đi bỏ hết đa mang vận hàn

Thế cuộc còn tới ngày tàn

Huống chi một cánh hoa lan lỡ thì

Bỏ qua mọi mối sân si

Hội ngộ rồi đến chia ly chất chồng 

Bỏ sao một chén rượu nồng

Phong sương ngây ngất bóng hồng đắm say

Hít hà một chút sâu cay 

Nâng lên đặt xuống đổi thay thế thời

Tương lai chắc có rạng ngời

Nhớ ngày hôm ấy buông lơi câu thề

Trăm câu vạn chữ ngô nghê

Chi bằng khởi tạo tứ bề lặng thinh

Kinh qua bao cuộc biến binh

Bỏ đi bỏ hết cho mình bỏ đi…

_NMBT thẩn thơ những ngày cuối năm, Hà Nội, 12/2019_

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon! 

Sợ…

Và thế là đàn ve sầu lại râm ran khúc tráng ca bất tận của mùa hè…

Có ai như mình… Sợ ve sầu, sợ mùa hè…

Ngày xưa tuổi trẻ cứ tưởng mình bất tử, chả sợ cái gì! Giờ thì chứng kiến nhiều việc quá, thấy cái gì cũng đáng sợ… Ừ cũng phải, sợ gì mà không sợ! Như người ta hay trêu đùa nhại giọng Huế “chị một chiệc lạ rơi cụng làm em hoạng sợ”… Mong manh là thế! Nhạy cảm là thế! 

Sợ cả những cuộc vui, những ly rượu, những đàn hát… Vẫn thế và mãi thế… Con người ta gặp nhau, cố sẻ mình ra một chút để hoà với không khí chung. Cười nói, nói cười… Nhưng thật giả lẫn lộn. Chưa chắc họ đang là chính mình. Ngồi quan sát một lát, nhấp một ngụm, hỏi vài câu, có khi chỉ vậy thôi cũng đủ hiểu con người ta thế nào. Và thế là lại ngồi một lát, chẳng buồn nói câu gì… Người ta bảo kệ, thấy vui là được! Nhưng chưa chắc vui! Cái vui cũng thật giả lẫn lộn! Sợ… 

Thông thường cả ngày người ta ném mình ra xã hội rộng lớn ngoài kia, tối về lại muốn chui vào một góc nào đó của quán rượu hay đơn giản là về nhà, tự thưởng cho mình một ly. Có thể những lúc ấy người ta mới tìm lại chính mình. Nhưng có bao giờ con người ta suy nghĩ và làm ngược lại cái sự thông thường đó? Rằng nếu cả ngày họ sống là chính mình, thì đêm về, họ không cần phải tìm lại chính mình nữa. Rằng sau một ngày, họ sẽ muốn leo lên thật cao, phóng tầm mắt đi thật xa, thâu tóm những luồng không khí dễ thở nhất, trong lành nhất. Tạm quên đi những con người đã gặp, những câu chuyện đã nghe, những điều đã chứng kiến. Uống một chút, cười một cái, rồi về ngủ thật ngon! 

Họp hành, quyết sách, dự án, hợp đồng, đàm phán, thảo luận… chung quy cũng chỉ xoanh quanh quyền và tiền. Những thứ hữu hạn nhưng con người lại tưởng là vô hạn! Tham sân si cũng chẳng vượt quá được lòng bàn tay! Biết buông bỏ là biết tự giải phóng mình…

Đời đến lạ! Nhìn nhiều, nghe nhiều, thì miệng lại bớt nói. Dần dà biết điều gì nên nói, nên thôi! Nói có nghĩa, có ích thì nói, không nói không ai bảo mình câm. Mà giả người ta có bảo mình câm thì cũng chỉ cần quay lại nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng! Mèo có gào lên một tiếng cũng không thành hổ được. Hổ dù không leo nổi cây thì vẫn là hổ. Khí chất con người không phải ở dăm ba câu nói suông… 

Hà Nội vẫn vậy. Nhờn nhợt, đặc quánh, ngột ngạt… Vẫn cái cảm giác thiếu không khí, khó thở ấy! Bỗng nhớ lại một câu nói xưa, cứ tưởng chôn chặt lắm ở đâu đó trong trí óc. Tình yêu đầu vụng dại thơ ngây nhưng chân thật nhất… “Mình yêu nhau nhiều như không khí”… Không có tình yêu, không có không khí, không thở nổi…  

Nhiều lúc thấy mình không viết nổi nữa… Không viết nổi những trái ngang. Không căn đủ những hàng dọc. Không đặt nổi dấu chấm, cũng chẳng thể xuống dòng. Bởi sợ mình thật lòng quá, không giấu nổi mình. Nhưng kệ, cứ viết! Hàng ngày mở mắt, hàng đêm nhắm mắt, vẫn ở trên cao nhìn xuống khung cảnh quen thuộc, vẫn vút tầm mắt về nơi xa lắm. Mà sợ không gieo nổi mình vào dòng đời vội vã ngoài kia… 

Giờ lại thích luyện chữ tượng hình Hán Nôm. Ê a ngồi vẽ những nét sổ, ngang, chấm, mác… Học chữ Nhân… Học chữ Tâm… Học chữ Ái… Học chữ An… Viết một hồi, tay cũng run… 

Đôi khi để quên đi nỗi sợ, người ta chỉ cần một cái nắm tay…

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon! 

Ngẫm

Trầm ngư lạc nhạn nhân vô định

Bế nguyệt tu hoa tự hư danh

Thế sự cổ kim vô nhi nữ

Căn nguyên luận nghịch hoàn nữ nhi

**********
<tạm dịch>
Chim sa cá lặn chỉ là kẻ lạc lối
Trăng náu hoa nhường cũng là phường hư danh
Thế sự xưa nay vốn ko phải là chuyện của đàn bà
Nhưng có thể vì đàn bà mà thành thế sự
**********
Lâu rồi ko thẩn thơ… Cũng vì bấy lâu nay tâm hồn cạn kiệt, chẳng có đầu óc đâu mà biên thơ… Tự dưng nhân Nguyên tiêu nổi hứng làm bừa mấy câu cổ phong…

Ngẫm thế sự muôn đời thiên biến vạn hoá, vốn không phải nằm trong bàn tay của con người, lại càng không nằm trong những ngón thon dài của nhi nữ! Những ngón ấy chỉ để đàn hát, để vuốt ve, để đẹp đẽ mà thôi! Tự cổ chí kim, từ Tứ đại mỹ nhân nổi danh Tây Thi (Trầm ngư) – Vương Chiêu Quân (Lạc nhạn) – Điêu Thuyền (Bế nguyệt) – Dương Quý Phi (Tu hoa) vẻ đẹp khiến chim sa cá lặn, khiến trăng phải náu hoa phải nhường, không quân tử nào qua được ải mỹ nhân. Bởi vậy Mỹ nhân kế bao đời nay vẫn luôn là tuyệt kế! Cũng bởi vậy mà cao nhân cứ thấy mỹ nhân là lại đề phòng kế sách! Kỳ lạ thay, đã là cao nhân lại không hiểu chỉ có Vô chiêu mới đấu được với Bách chiêu! Chỉ những điều chân thật nhất, giản dị nhất mới có thể nhẹ nhàng đi qua những sỏi đá, những chông gai để đến được với khối óc và trái tim! Chỉ một chút mảy may tư lợi là đã có thể làm mất niềm tin phải khó khăn lắm mới gây dựng nên! Dù nữ nhân có ngốc nghếch hay gian xảo đến mấy cũng đều chỉ là cơi đựng trầu, sánh sao được với giếng khơi tự bản thân đã sâu hun hút! Mưa là nước giếng lên, nhưng không bao giờ đầy được! Giếng mà đầy đã không phải là giếng! Bởi giếng luôn có chỗ để thẩm thấu vào những mạch nước ngầm đổ ra sông ra bể! Nam nhân là vậy, là sông, là bể, là cánh chim trời, bao la, bát ngát! Ấy vậy mà nữ nhân lại muốn được như nam nhân, e rằng khó quá! 

Cuộc đời bể dâu, thân gái dặm trường, chỉ như bông hoa lao đao trước gió! Cánh nở rồi cánh cũng phải tàn! Nam nhân dù có si tình đến mấy cũng sớm muộn quay trở về với thực tại! Còn nữ nhân có làm nên thế sự thì rồi cũng đến lúc chỉ quẩn quanh lầu son gác tía, vượng phu ích tử!

Kết cục của nữ nhân bao đời nay luôn là vậy, luôn giống nhau! 

Không khác được, muốn khác cũng không được… 

_Tết Nguyên Tiêu, Kỷ Hợi 2019_ 

Rằm Tháng Giêng trăng khuyết… 

P.S. Chúc một nửa thế giới ngủ ngon!